41 Mạc Vân Phỉ nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng, sắc mặt của Mạc Ngôn An dĩ nhiên cũng không tốt lắm, bởi vì người nổi bật hôm nay chỉ có thể là Mạc Vân Phỉ.
42 “Vẫn là Tịch Nhan thông minh hiếu thảo như trước. Vân nhi, con nên học hỏi muội muội của mình. ”Đại phu nhân nhìn Mạc Tịch Nhan, nói bằng giọng không mặn cũng không nhạt.
43 “Tứ hoàng tử! Nào, Vân phỉ mời người một ly. ”Mạc Vân Phỉ bưng rượu bằng một tay, tay kia choàng qua cổ Hạ Thiên Thần, dáng vẻ ẻo lả, lại còn hà hơi lên người hắn.
44 Trên dãy hành lang ngoằn nghoèo gấp khúc, đèn ngọc lưu ly được treo cao, ánh trăng tỏa ra vầng sáng bàng bạc, điểm xuyết những vì sao sáng lấp lánh trên nền trời.
45 Đêm sâu thăm thẳm, vạn vật đều ngủ say, không gian tĩnh lặng vô cùng. Tịch Nhan nằm trên giường, hai mắt mở to nhìn tấm màn che màu hồng nhạt, cảm thấy không hề buồn ngủ mà vô cùng tỉnh táo.
46 Ngày hôm sau Tịch Nhan dậy thật sớm, còn chưa kịp ăn sáng đã vội gọi Tương Tư đến trước mặt mình, đơn giản chỉ để biết thêm một số chuyện diễn ra sau khi nàng rời khỏi bữa tiệc.
47 Edit: Tư Đồ Tử HuyềnBeta: Tiểu LySâu thẳm bên trong rừng hoa đào, là mấy căn nhà gỗ nhỏ gắn bó với nhau, nhìn vẻ bề ngoài, có vẻ đơn sơ, vừa đi vào nhìn qua sẽ phát hiện, đây là gỗ trúc thượng đẳng, dùng loại trúc này làm phòng ở, đông ấm hè mát, vô cùng thích hợp để ở.
48 Edit: Tư Đồ Tử HuyềnBeta: Tiểu LyHạ Thiên Thần nhìn chằm chằm vào Mạc Tịch Nhan, đôi mắt hoa đào xinh đẹp mở thật to, cũng không chớp mắt lấy một cái, trong hoàng cung, chuyện đấu đá nhau chỗ nào cũng có, mỗi người đối tốt với hắn, mỗi người nói yêu hắn, rốt cuộc là vì con người hắn hay vẫn là vì cái thân phận này của hắn? Sợ là bản thân hắn cũng không hiểu, một người như vậy, nhìn thì giống như phong lưu, nhưng thật ra cũng chỉ có hắn mới hiểu được đắng cay trong đó, vậy mà giây phút này lại có một người nói cho hắn biết, nàng không nỡ chết chỉ bởi vì nếu chết sẽ không còn được nhìn thấy hắn, sợ rằng trên đời này không có ai có thể yêu hắn hơn nàng, một tình cảm chân thành tha thiết như thế bày ra trước mặt hắn, trái tim hắn sao có thể không cảm động đây?“Ta yêu Hạ Thiên Thần, không phải vì thân phận địa vị, chỉ vì bản thân chàng.
49 Mặt đất được bao phủ bởi một lớp thảm len, cuối xuân đầu hạ, trời không lạnh lắm, cửa sổ bốn phía đều được mở ra, gió bên ngoài thổi vào người, mang theo cảm giác mát lạnh, bốn phía tĩnh lặng, ngoài tiếng gió vù vù ra thì không còn tiếng động nào.
50 Hai người bước đi trong rừng hoa đào, mùi hương còn nồng hơn lúc mới ra khỏi cửa, mang theo hơi ẩm lành lạnh của ban đêm, thổi qua mặt mát lạnh. Hồng Đậu cẩn thận đi sau Tịch Nhan, tay giữ chặt vạt áo, ánh mắt nhìn nàng có thêm mấy phần kính nể và cảm kích.
51 Trong cơn mơ hồ, Hạ Thiên Thần cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cả người giống như bị đặt trên đống lửa, toàn thân nóng ran vô cùng khó chịu. Trước ngực giống như có ngàn vạn con côn trùng ngọ nguậy, thế tới hung mãnh, ba đào quay cuồng, phá huỷ từng tầng phòng hộ, hắn muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng ngàn cân.
52 “Nhan Nhan. ”Đương lúc chỉ mành treo chuông, Hạ Dạ Bạch đột nhiên nhảy ra từ trong bụi cây, lao về phía cổ của Tịch Nhan, hai chân quấn lấy vòng eo mảnh mai như liễu của nàng, hai tay ôm lấy cổ nàng, cằm tựa trên hõm vai nàng, y như gấu koala treo ngược trên người nàng.
53 Tất nhiên Tịch Nhan không tin, chẳng qua nàng chỉ chuốc cho Hạ Thiên Thần và Mạc Vân Phỉ loại thuốc mê hồn bình thường thôi, không có tác dụng kích tình.
54 Trời trong xanh không một bóng mây, gió nhè nhẹ mát mẻ, bóng cây xanh loang lổ, vô cùng yên tĩnh. Trong lúc nắng xuân ấm áp, rất dễ buồn ngủ. Đến giờ Ngọ (từ 11 giờ -13 giờ), Tịch Nhan cho hạ nhân trong phòng lui hết, đồng thời tìm lý do để Tương Tư kéo Hạ Dạ Bạch chuyên bám người kia ra ngoài.
55 Trong Thúy Trúc Cư, bóng cây xanh loang lổ, không một bóng người, vô cùng im lặng. Ánh mặt trời lúc giữa trưa chiếu rọi, tăng thêm mấy phần yên tĩnh, khiến cả tâm hồn dần bình tĩnh lại.
56 Ngày xuân, từng làn gió nhẹ dịu mát, không mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, cũng không có cái nóng hầm hập của mùa hè. Bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ, chính là thời điểm tốt để thưởng hoa.
57 Ngự hoa viên không hổ danh là lâm viên của hoàng gia, hành lang gấp khúc khúc khuỷu, quanh co uốn lượn, đá cẩm thạch sáng loáng đến mức có thể soi được bóng người.
58 Tương Tư và Hạ Dạ Bạch tìm một chỗ bên ngoài Mẫu Đơn viên để ngồi. Tương Tư ít nói, không giống Hồng Đậu biết tạo dựng bầu không khí, nàng chẳng mở miệng nói câu nào.
59 Editor: Gà Gật Gù Beta: Tiểu Lan Tịch Nhan và Hạ Dạ Bạch vừa đi được mấy bước, ngoài cửa đã có một tiểu thái giám chạy vọt vào, bộ dáng vô cùng kinh hãi, nhưng ánh mắt lại tỏa sáng lấp lánh, vô cùng kích động nói: “Thái tử điện hạ, quốc sư đại nhân tới.
60 Buổi tối mùa xuân đến hơi sớm, hoàng hôn vừa tắt, chẳng mấy chốc trời đã tối. Bóng đêm yên tĩnh, trong phòng đốt hai cây nến đỏ, ánh nến mờ ảo lay động.