1 Chưa bao giờ dám chơi nhảy bungee, bởi vì nàng có bệnh sợ độ cao.
Thế nhưng trước khi chết, nàng vẫn là nhảy qua bungee, hơn nữa còn là vật rơi tự do không hề bảo hộ.
2 Luôn cảm thấy là một chuyện phiền toái, nàng bĩu môi nói: “Phụ hoàng, kỳ thật cuộc sống độc thân khá tốt, làm gì một hai phải thành thân?”
Hoàng đế lão cha đợi cho người xung quanh lui xuống, lôi kéo nàng ngồi xuống, nghiêm mặt nói: “Tiểu Hoa nhi, con phải biết khổ tâm của phụ hoàng, phụ hoàng cũng là bất đắc dĩ.
3 Hôm nay xuất cung ánh nắng tươi sáng, mùa thu thì đến muộn, sắc thu trước mắt, lá rụng rực rỡ.
Công chúa đi ra ngoài, phô trương không tầm thường, nghi trượng và thị vệ kéo dài từ đầu tới cuối chừng mấy dặm.
4 Xe ngựa kỳ thật rất rộng rãi, thế nhưng đối với hắn, Hàn Linh chỉ cảm thấy không gian trong xe ngựa không đủ dùng.
Đối diện với người hai mắt nhìn thẳng chằm chằm trên người nàng, khiến cho nàng cực kỳ không được tự nhiên.
5 “Như thế nào ngươi không đi chứ?” Hàn Linh lên tiếng trước, nếu không hắn sẽ vẫn luôn ngơ ngác mà tiếp tục không nói gì.
Hắn thu hồi vẻ kinh ngạc, hơi hơi mỉm cười, lại một đóa hoa anh đào tiếp theo nở rộ: “Ta đi mua chút điểm tâm cho ngươi ăn, ta nhớ rõ khi ngươi còn nhỏ thích nhất là ăn bánh hoa quế.
6 Cuối cùng đi tới đỉnh núi, trước mắt rộng mở thông suốt, là một loại phong cảnh khác. Hai bên hai mảnh khu kiến trúc tương đối san sát, cách xa nhau chỉ có trăm mét, đều treo một bảng hiệu ở trên cửa chính, bên trái là thư viện Bạch Tùng, bên phải là thư viện Thanh Bách.
7 Sau bữa tối, thật vất vả bỏ rơi Hàn Như Phong, Hàn Linh một mình đến khắp nơi ở thư viện đi dạo, làm quen hoàn cảnh một chút. Nói một mình, cũng không hẳn vậy, ít nhất phía sau còn đi theo một Băng Tư.
8 Trong nháy mắt tiến vào lớp học, Hàn Linh lại một lần nữa cảm thán chính mình sáng suốt, từng đôi mắt như lang như hổ kia đồng thời quét về phía Tử Nhi, ngay cả nàng đi ở sau lưng nàng cũng bị dư quang của bọn họ quét đến.
9 Khi tiếng đàn của nàng kết thúc, bốn phía một mảnh lặng im, chỉ có một phần dư âm còn lại kia còn đang lượn lờ.
Nàng ngẩng đầu, nhìn đôi mắt trong suốt có chút sững sờ của hắn, trong lòng không khỏi giật mình.
10 Khi trở lại chỗ ở, Tử Nhi đang chờ ở ngoài cửa. Sau khi nhìn thấy Hàn Linh, nàng lập tức tiến lên đón, vẻ mặt nôn nóng.
“Công chúa, không tốt, Tiểu Hầu Gia bị người của bang Thiên Ma bắt đi rồi.
11 Đêm khuya người vắng vẻ, chim sâu khẽ hót.
Yên tĩnh nằm ở trên giường hẹp, Hàn Linh bắt đầu suy nghĩ viễn vông. Thủy Mộ Hoa đột nhiên rời đi, làm cho nàng vô cùng hoang mang.
12 Con mắt hẹp dài quét qua ba người, gió đêm nhẹ phẩy, tùy ý thổi bay mái tóc dài rối tung của hắn, cả người càng thêm tuấn lãng phiêu dật. Nhóm tiểu lâu la đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, lão đại của bọn họ bất kể lúc nào đều dễ coi như thế, bọn họ nếu là nữ nhân thì thật tốt, một đám ở trong đầu mơ tưởng viễn vông.
13 “Chuẩn bị, bắn!”
Phu tử môn bắn và đánh xe ra lệnh một tiếng, một loạt hơn mười mũi tên ngay ngắn trên đoàn kỵ mã vèo vèo đồng thời bắn về phía hồng tâm, đẹp đẽ rất chuẩn, khí thế như cầu vồng.
14 Một khi khôi phục tự do, Hàn Linh liền tìm cách làm sao cao chạy xa bay.
Lại không thể ngây ngô ở trong thư viện, một bên là Hoàng đế lão cha cưỡng bức, một bên là Dạ Ma Thiên uy hiếp, đầu nào cũng không an toàn, vẫn là sớm đi thì tốt hơn.
15 Sau khi đội đá cầu trải qua trước hai đợt thẩm định lựa chọn, chỉ còn lại có tám người, xem tố chất của mọi người, thật đúng là làm người nhọc lòng. Những người này nếu bàn về ngoại hình, cũng không có trở ngại, nếu bàn về công phu trước mắt, thật để cho người dốc sức vuốt mồ hôi, còn không bằng nàng đâu.
16 Hàn Linh ở trong rừng phong nghiêm túc học võ công phu, một góc của thư viện Thanh Bách, nam tử tuyệt mỹ mặc trường sam màu đen vẫn nằm ở trên ghế mây tiếp tục gặm sách của hắn, mí mắt không nhịn được mà khép mở.
17 Hàn Linh chớp chớp mắt, thì ra hắn không có nhận ra nàng. Đúng vậy, bây giờ nàng đang mặc trang phục nữ nhân, hắn chỉ thấy qua nàng một lần, dĩ nhiên không nhận ra.
18 Trước khi đi đến sân đá cầu, Hàn Linh cố ý tìm Long Chi Dực tới hộ giá. Bây giờ hắn một lòng muốn thoát khỏi danh sách tuyển phu, cũng chỉ có thể bị quản chế với nàng, còn không dám ngang nhiên chống lại nàng.
19 Hàn Linh nghĩ đến xuất thần, dưới chân lơ đãng mà dẫm trúng một mảnh lá phong, phát ra tiếng vang lạ. Khi nàng đang ảo não muốn rút lui là lúc, đã không kịp, hắc y nhân đã phát hiện ra hành tung của nàng.
20 Nghe được tiếng của nàng mắng, Dạ Ma Thiên bỗng chốc đứng lên, quay đầu lại ngóng nhìn. Nếu là nàng vẫn luôn không lên tiếng, hắn sợ là ngay cả để ý cũng sẽ không để ý nàng một chút, bởi vì không có một tên thích khách nào có thể lại gần người hắn, hắn không hề sợ hãi.