441 Beta: Tiểu Mộng“Các ngươi không nên đối đãi với Tiêu ca ca như vậy, Tiêu ca ca là người mình. ” Bách Lí Song có chút bất mãn với thái độ hai người Bạch Sở Mục cùng Long Thiên Thần đối với Tiêu Mạc Sanh, nói cho cùng Tiêu ca ca là vì dược liệu của sư phụ mà bôn ba, bọn họ hẳn nên cảm kích hắn mới phải“Cái gì người mình? Hắn mà là người mình sao?” Long Thiên Thần bật thốt lên, trong lòng tức giận.
442 Thời điểm Vân Khê một mình đi nhận lấy Thất Diệp Tang Hoa, những nhân vật quan trọng của Đan minh đều đến hiện trường, coi Vân Khê như là một vật hiếm thấy đang tồn tại trước mặt họ tranh nhau vây xem.
443 Tại dãy núi Thương Thủy. Gần đến thời gian ước hẹn, Long Thiên Tuyệt ngồi trên Thiên Long, xuyên qua đám mây, bay vút tới điểm hẹn, xa xa nhìn thấy con đường núi lúc ẩn lúc hiện, có một thân ảnh mặc áo bào màu nâu đang đứng đợi ở điểm hẹn.
444 “Phong nhi, chúng ta đi!” Bắc Thần Mẫn Nhi từ từ thu hồi tầm mắt, nhưng sự ngoan lệ lại như cũ tồn tại. Không có nhận được sự đáp lời của Hách Liên Tử Phong, Bắc Thần Mẫn Nhi quay đầu, nhìn về phía con của mình, lại phát hiện khuôn mặt lạnh lùng của hắn thật đáng sợ, hơi thở xa cách, giống như bọn họ trong lúc này không phải là cách nhau ba bước, mà là cách xa nhau ngàn dặm.
445 Đêm nay, mọi người uống say hơn phân nửa. Hách Liên Tử Phong cũng bị một vị Hiên Viên Túc Gia hoàn toàn không hiểu được như thế nào là mặt lạnh quấn hơn phân nửa buổi tối, một người mặt thì lãnh khốc, xa cách người khác ngàn dặm, một người thì đầy nhiệt tình, lòng hiếu kỳ rất nặng, một chút cũng không quan tâm đối phương đã nhẫn nhịn nàng đến cực hạn hay không, nàng lải nhải không ngừng, vẻ mặt còn tràn đầy đắc ý vui mừng.
446 Thành Thiên Hà, cách Đan Minh khoảng ba ngày đi đường. Chú ý, ba ngày đi đường ở đây, là căn cứ theo tốc độ bay của Thần Long mà tính toán. Nhưng nếu lấy xe ngựa của bọn Cừu Mộ Dã tới tính toán, khoảng chừng hai mươi ngày đi đường.
447 Beta: Tiểu Mộng“Năm nay cao thủ xếp hạng thứ hai, sợ rằng chưa chắc đã là Tông Chính công tử. ” Bách Sự Thông lại nói ra lời kinh người. Tông Chính Minh Kiếm vốn nhìn chằm chằm Hách Liên Tử Phong, tầm mắt rốt cục dao động, con mắt mãnh liệt bắn về phía người ngồi trong lầu!“Không phải là Bổn công tử, vậy là ai? Còn có ai có thể trở thành đối thủ của Bổn công tử?” thanh âm cùng năng lượng mạnh mẽ hùng hồn phát ra, đánh úp về phía Bách Sự Thông.
448 Hai vị lão giả gặp mặt, nói chuyện tào lao mấy câu, sau đó đem tầm mắt rơi vào đám người Vân Khê. Côn Luân lão giả hướng Vân Khê mấy người cất giọng nói: “Vân nha đầu, là lão bằng hữu, tới đây cùng nhau tụ tập sao.
449 Chân voi lớn từ đỉnh đầu đạp xuống, mắt thấy sẽ đem Tiểu Mặc nghiền thành thịt vụn, lúc này thân ảnh màu đen đột nhiên biến mất tại chỗ, Tiểu Bạch bị làm cho sợ đến đổ một thân mồ hôi lạnh.
450 Khi Vân Thúc Thừa liều mạng tìm kiếm thủ phạm cắt tay hắn, đoàn người Vân Khê đã sớm rời khỏi tửu lâu, lên đường đến Tứ Hiền cốc. Cho dù Vân Thúc Thừa đem cả tửu lâu, thậm chí cả thành Thiên Hà lật tung lên, cũng sẽ không có kết quả, nhất định lần này bị làm cho hồ đồ rồi.
451 “Các ngươi nhìn thấy không? Nghe nói bạch y nữ tử kia chính là người được Bách Sự Thông tiên đoán, có thể ở Tứ Hiền thịnh hội lần này đứng hàng đệ nhất trong bảng xếp hạng tỷ võ.
452 Sau khi Long Thiên Tuyệt cùng Hách Liên Tử Phong săn thú trở về, Long Thiên Thần cùng Bạch Sở Mục hai người cũng đã về nghỉ ngơi. Vân Khê quay lại nhìn bốn người, phát hiện tình huống vô cùng quỷ dị.
453 “Thế còn được! Long huynh, đệ đệ của huynh cũng không tệ lắm, ha ha!” Bách Lí nhị ca xoa xoa quả đấm, hướng Long Thiên Tuyệt đẩy đi, Long Thiên Tuyệt khẽ nghiêng người, khéo léo tránh khỏi.
454 “Hai huyễn thú? Đây chính là thực lực cuối cùng của ngươi sao?” Hách Liên Tử Phong ánh mắt lóe lên, chiến ý sôi trào, phía sau hắn, huyễn thú màu tím lần nữa phát sinh biến hóa, lại cũng từ một biến hai con cùng huyễn thú của Long Thiên Tuyệt giống nhau như đúc hai cái song long.
455 Trên lôi đài, hai cô gái ngưng thần nhìn nhau, chiến ý của hai người từ từ dâng lên. Không đùa cợt giống lúc trước, Vân Khê ánh mắt chuyên chú, chân phải bước ra, khí tức trên thân nhất thời có biến hóa nghiêng trời lệch đất, ánh sáng màu trắng bao vây cả người nàng, Tử Tiêu kiếm trong tay khẽ chuyển một góc độ, góc độ công kích tốt nhất, sau đó.
456 Kiếm khí bén nhọn đánh tới trước mặt, Vân Khê cảm thấy hít thở không thông, một kiếm này nếu đánh trúng nàng thì…, cho dù là một khối tảng đá lớn cũng có thể bị đánh thành bụi phấn, hơn nữa trong kiếm khí có chứa lực lượng đặc biệt, vòng quanh thân thể của nàng, khiến cho màn huyền khí bảo vệ vây quanh người nàng đều tan thành mảnh vụn.
457 Trên lôi đài một mảnh đen nhánh, chỉ có trường kiếm thỉnh thoảng hiện lên lạnh lẽo, thể hiện rõ ràng vị trí Vân Trung Hạc giờ phút này. Toàn trường ồ lên một lần nữa.
458 “Buông ta ra! Các ngươi đến tột cùng là người nào? Muốn làm gì?” Bách Lí Song trăm triệu không nghĩ tới, nửa đường sẽ nhảy ra một nhóm người hắc y nhân, đem nàng bắt đi.
459 “Thất muội, muội đã trở lại!” Khi Long Thiên Thần cùng Bách Lí song hai người trở lại Tứ Hiền cốc, ba huynh đệ Bách Lí từ xa đi tới. Nhìn thấy hai người tay trong tay, thái độ thân mật, huynh đệ ba người cười đến mấy phần mập mờ.
460 “Song Nhi, chúng ta mau trở về đi thôi, tất cả mọi người rất lo lắng cho nàng. ” Long Thiên Thần ôm lấy người trong ngực, ôn nhu nói. Bách Lí Song lấy khăn che mặt, che ở vẻ mặt, hướng hắn lắc đầu.