461 Lúc Long Thiên Thần cỡi Dực Long thần thú trở về, trên lưng Dực Long thần thú ngoài hắn ra lúc này còn chở một cô gái áo đen đang hôn mê. “Đại ca, đại tẩu, đã xảy ra chuyện gì?” Làm sao tất cả mọi người tập hợp ở chỗ này? Không phải là xếp thành hàng hoan nghênh bọn họ chứ? “Thiên Thần, làm sao giờ mới trở về? Chúng ta rất nhanh sẽ phải chạy tới di tích chiến trường cổ, có tình hình mới vừa phát sinh.
462 Chung quanh một mảnh hút không khí. Lại còn có thể hấp thu cả Tử Linh, quái vật này cũng quá kinh khủng đi? “Phải như thế nào mới có thể chiến thắng nó? Phe ta mới sử dụng lực lượng thần khí tựa hồ cũng không có đối với nó tạo thành thương tổn quá lớn, chẳng lẽ nó thật là không thể chiến thắng ?” Vân Khê càng lúc càng lo lắng, mới vừa một kích đánh nó cũng bất quá là gãi đúng chỗ ngứa, ngay cả Tiểu Cửu công kích ánh mắt nó cũng không có tạo thành thương tổn trí mạng, tình huống như vậy làm cho nàng không khỏi hoài nghi thực lực của mình.
463 Vân Khê nhìn yêu nhân từng bước tiến tới gần, áp lực quá lớn khiến nàng không thở nổi, nàng vội vàng gọi Cửu cô cô ra, yêu nhân này căn bản quá mạnh nàng không có khả năng chống đỡ.
464 Đi theo những cao thủ phân tán nghỉ ngơi, mỗi người trên người bao nhiêu đều bị thương, Thần Long Long Vương cốc cũng rối rít tìm chỗ dừng chân ở dưới đất, Bản thân cũng nghỉ ngơi, Vân Khê quét một vòng, không khỏi than thở cho cuộc chiến đấu tàn khốc Còn đang nhìn, có nói giọng nói truyền vào trong tai.
465 “Chờ một chút!” Tứ chưởng quỹ đột nhiên mở miệng, ngăn trở các cao thủ tiến thêm một bước vây công, “Ta biết phương pháp xử lí như thế nào chiến thắng Tử yêu, nếu các ngươi chịu thả hai người chúng ta rời đi, ta liền nói cho các ngươi biết.
466 Gò núi mờ mịt xa xa một màu bạc trong suốt xuất hiện rực rỡ xinh đẹp. Hắn nhanh nhẹn chuyển động, kiếm quang lóe lên, giết chết bảy tám Tử Linh. Áo bào thật mỏng màu bạc, tựa như cánh ve rất nhẹ nhàng không mang theo bất kỳ sức nặng, vạt áo nhợt nhạt vẽ ra độ cong tươi đẹp, không biết làm say đắm bao nhiêu ánh mắt.
467 Vân Khê nhìn Độc Cô Mưu cùng Hoa Sở Sở hai người rời đi, quay đầu lại hỏi Mai công tử nói: “Mai tiền bối, người để cho Vân đại ca đến nơi nào? Nơi đó có nguy hiểm hay không?” Mai công tử nói: “Hắn đi đến nơi, chính là mộ Linh Vương trong truyền thuyết.
468 Quả nhiên rất dễ chịu a! Lần này thời gian thu nạp so với lần trước lâu hơn, khiến cho lực lượng của Linh Vương từ từ suy yếu, mà lực lượng của Vân Khê cùng Cửu cô cô lại nhanh chóng tăng trưởng, kể từ đó áp lực trên người Vân Khê từ từ giảm bớt, tâm tình của nàng cảm thấy khoan khóai dễ chịu.
469 Long Thiên Tuyệt thở dài một tiếng, nói: “Nàng nên nghĩ tới, Hách Liên Tử Phong rơi vào trong tay Tử yêu, sẽ có 2 khả năng xảy ra, hoặc là chết, hoặc là bị yêu hóa (biến thành yêu quái).
470 Bốn con Hỏa Long thế công hung mãnh, sườn núi trong nháy mắt hóa thành biển lửa. Những cao thủ áo đen trước sự anh dũng đó, muốn thoát đi biển lửa này chỉ còn cách xung phong liều chết.
471 Sau khi rời khỏi di tích chiến trường cổ, suốt đoạn đường đó Vân Khê vẫn làm bạn với con trai, không rời con trai một bước. Cho đến khi tâm tình của con trai ổn định hơn một chút nàng mới cố gắng nói một chút chuyện trêu chọc con khiến con vui vẻ, hoặc là ôm Tiểu Nguyệt Nha, làm cho bé tới trêu chọc ca ca vui vẻ.
472 Thời gian mấy ngày trong chớp mắt trôi qua. Vân Khê mỗi ngày đều đi đến Đan minh, mượn danh hiệu nguyên lão của Đan minh, tùy ý điều phối sử dụng tài nguyên của Đan minh.
473 Nhưng chuyện kỳ quái đã xảy ra, Tiểu Nguyệt Nha dường như nhận biết được đồ này, nói gì cũng không chịu buông tay. Người nào muốn đoạt đồ ở trong tay bé, thì cái miệng nhỏ nhắn đang cười toe toét của bé lại làm ra bộ muốn khóc, mọi người thấy vậy trong lòng tràn đầy cảm giác tội lỗi, cũng không dám lấy đồ từ trong tay của Tiểu Nguyệt Nha nữa “Này.
474 “Ha ha ha, ngươi nói đúng, chỉ có người Vân tộc chúng ta mới có cách điều chế. Điều này cũng nói rõ một sự thật, vị Vân cô nương trong miệng các ngươi, nàng thật ra chính là người Vân tộc ta!” Lời cô gái vừa dứt , khiến cho tất cả mọi người đang ngồi ở đây đều mơ màng.
475 Vân Khê khẽ hí mắt, không có mở miệng cự tuyệt bọn họ, Vân tộc đối với nàng mà nói, tóm lại là một khối tâm bệnh, nàng cần phải cẩn thận xử lý. Bỗng nhiên nhớ tới cô gái trẻ tuổi từng nhắc tới Hồng Liên đại nhân đang tiếp đãi khách nhân Tây Phương, khách nhân Tây Phương.
476 “Tiểu sư phụ, ngươi nói giết người không đúng, nhưng nếu là ngươi không giết đối phương, đối phương muốn giết ngươi, vậy ngươi làm sao bây giờ? Chẳng lẽ ngươi cứ mặc cho đối phương giết ngươi? Mọi người đều chết, còn nói cái gì đúng hay không đúng chứ?” Vân Khê cắt đứt lời của tiểu hòa thượng.
477 Gió quất vào mặt lạnh thấu xương, càng bay lên cao nhiệt độ càng thấp. Hai thúc cháu bọc quần áo thật dày ngày đêm kiên trì lên đường, hai ngày đã chạy tới phạm vi trăm dặm của Long Vương cốc.
478 Trên đường nhỏ trong núi có hai đội săn thú. Một đội nghị lực dồi dào, trong tay đã săn được năm sáu con mồi, một đội khác thì tinh thần ủ dột, trong tay chỉ có duy nhất một con mồi làm mất lòng tin và làm mọi người lo lắng.
479 Trong một bụi cây cành lá sum suê,truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt. Thân ảnh nho nhỏ vật lộn với một con hươu rừng, tiếng cười vui vẻ thỉnh thoảng truyền vào trong tai.
480 “Tiểu Mặc ca ca, các huynh đi tìm Tiểu Bạch, biết làm sao tiến vào Long Vương cốc sao?” Đoan Mộc Tĩnh lại hỏi. Tiểu Mặc lắc đầu: “Chúng ta tạm thời không có biện pháp cùng Tiểu Bạch liên hệ, muốn đi vào Long Vương cốc, sợ rằng có chút phiền phức.
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ
Số chương: 10
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 46