241 “Tha các ngươi một mạng cũng được! Ngươi bây giờ ở trước mặt của mọi người, thừa nhận ngươi chính là người trộm Phỉ Thúy Ngọc Hoàn của lão phu nhân, hơn nữa quỳ gối trước mặt con ta, hướng hắn nói xin lỗi, nói ngươi trăm phương ngàn kế, gài tang giá họa, nói xấu hắn!” Vân Khê lạnh lùng nói.
242 Trong đại sảnh của Yến khách, tân khách tề tụ. Phần lớn đều là những gương mặt quen thuộc ở Thánh Đảo đêm qua cũng đã ra mắt. Vân Khê đi đến, ở giữa những tân khách dâng lên một cơn gió lốc nho nhỏ , chính là những nhân vật có uy tín danh dự rối rít xúm lại đây đón chào.
243 Cùng ba người tổ tôn Dạ cô Phong rỗi rãnh nói chuyện một hồi, khi trở về phòng khách nghỉ ngơi trăng cũng đã tới giữa trời. Huyễn Dạ Tinh Hải ban đêm rất đẹp, đêm tối giống như một tấm lưới lớn vô cùng vô tận, đem chăn đệm trải ra nằm dưới đất nhìn bầu trời đầy sao lóng lánh như thủy tinh, che phủ Minh Nguyệt hình lưỡi hái là một tầng Hoàng sa.
244 Nghe được tiếng nghị luận của mọi người, Bạch Sở Hà làm như không thấy, hắn bình tĩnh quét nhẹ ánh mắt ở hiện trường, cố gắng ở trong đám người tìm tòi người chân chính làm hắn cảm thấy hứng thú, chỉ tiếc hai người Dạ Tử hi cùng Độc Cô kiêu đến nay còn chưa tới tràng, hắn mơ hồ có chút thất vọng.
245 Thân ảnh xinh đẹp màu hồng của cô gái rơi vào giữa lôi đài, nhất thời nhấc lên một trận ồn ào náo động. ” Là Tiểu công chúa của Hoa gia! Nàng làm sao mà cũng tới tham gia luận võ rồi?” ” Nghe nói trong cơ thể nàng có Thủy Linh huyết mạch thuần chánh nhất của Hoa gia, có thể đem Thủy ảo thuật vận dụng xuất thần nhập hóa, có nàng tham gia luận võ, ai có thể thắng được nàng? Cái này quá không công bình!” ” Các trưởng lão, các ngươi cần phải theo lẽ công bằng chấp pháp, Hoa Sở Sở cũng không phải là người của tam đại Thánh Địa, vì sao cũng có thể tham gia luận võ? Đây không phải là phá hư quy củ sao?” ” Đúng vậy! Xếp hạng bảng tỷ võ là chuyện của tam đại thánh địa chúng ta, vì sao lại để cho một ngoại nhân đến đây tham gia?” Các đệ tử rối rít kháng nghị, vừa thấy Hoa Sở Sở xuất hiện ở trên lôi đài, bọn họ hiểu được Hoa Sở Sở rất lợi hại, trong lòng sinh ra cảm giác nguy cơ.
246 Hai huynh đệ Dạ hàn Tinh cùng Dạ Hàn Nhật đồng thời đứng ở giữa lôi đài, cả hai đều vô cùng nổi bật , vẫn hấp dẫn ánh mắt mọi người như trước. Thực lực Dạ hàn tinh năm trước xếp thứ tư trên bảng, gần với Bạch Sở Hà, kỳ thực chỉ là năng lực người ta nhìn thấy, thực lực Dạ Hàn Nhật đến tột cùng như thế nào? Hai huynh đệ rốt cuộc ai có thể thắng được ai, cuối cùng ai trở thành danh hiệu thứ tư trên bảng? Kết quả tràn đầy hồi hộp.
247 Không sai, một kích trí mạng kia , chính là đến từ Độc Cô Mưu! Mũ trùm màu đen, ánh mắt so với mũi kiếm nhọn lại càng thêm sắc bén. “Đệ đệ!” Thanh âm như tê liệt, như vải vóc bị cắt thành hai mảnh, thẳng đến bên tai Độc Cô kiêu.
248 Mọi người nín hơi, một hơi kiếm này, có thể đủ đục lỗ một chiếc chuông đồng. Dạ Tử Hi quả nhiên không có nhường, cho dù là người trong nhà tỷ thí nàng cũng siêng năng, thật tình đối đãi.
249 Nhớ tới trên bàn còn có một viên cửu chuyển Thái Cực đan, Vân Khê suy tư, quyết định đem nó chuyển tặng cho Hách Liên Tử Phong. Có nó, nàng tin tưởng đầu tóc trắng của hắn có thể hoàn toàn khôi phục giống như lúc trước, coi như là nàng đền bù thiệt thòi của nàng đối với hắn.
250 Một vầng trăng cong soi sáng ở trên đỉnh màn màu lam, gió thổi xẹt qua ngọn cây, từ trong biển rộng truyền đến âm thanh của sóng, lúc nhanh lúc chậm, mang theo tiết tấu cô tịch, xuyên qua không gian mênh mông đầy sao, lọt vào đến bên trong gian phòng, rơi vào trong tai hai người đang ôm nhau ngủ.
251 Từ trên cao nhìn xuống phía dưới quan sát, phía trước chính là một ngọn tiểu đảo vô danh, bốn phía tiểu đảo trụi lủi, không thấy dấu vết bất luận cây cối hay muôn thú.
252 “Vân nương tử, nơi này chính là điểm quan trọng của cửa vào. ” Lời của Dạ cô Phong vừa dứt , tất cả mọi người đem ánh mắt sáng quắc hướng về phía Vân Khê.
253 Xuất hiện trước mắt Long Thiên Tuyệt chính là Hải Vực mênh mông , trời xanh tiếp biển xanh, nhìn một cái thấy rõ mọi thứ không xót gì, mà vị trí hiện nay hắn đang đứng , cùng hoàn cảnh với tiểu đảo vô danh lúc trước không sai biệt cho lắm, ngoại trừ việc có thêm vài loại cây rất hiếm hoi ở chỗ hắn được trồng khắp xung quanh nơi đây , số còn lại vẫn rất bình thường.
254 “Mau, thi triều ở phía trước không xa!” Một nhóm người ầm ầm xông về hướng cát bụi bay tràn ngập, màu đen của đêm tối che giấu đi vô số nguy cơ, đồng thời cũng đã trở thành bức màn che đi những bí mật không muốn cho bất kì ai biết đến.
255 Khi Vân Khê cùng đám người Thanh Hà tới nơi nghỉ ngơi của các tỷ muội Thanh Chữ đường, vị nữ tử cầm đầu phát hiện đám người Thanh Hà mang đến một nữ tử xa lạ, liền cặn kẽ truy hỏi.
256 Nam tử không có ngăn cản, tùy ý nữ tử ấy giơ kiếm đâm về phía Vân Khê Thời điểm kiếm khí phá toát hư không mà tới, Vân Khê liền đoán được Huyền giai của đối phương, bất quá cũng chỉ là kiếm khách có Thần huyền hai ba phẩm, cũng dám ở trước mặt nàng múa kiếm? Ánh mắt nàng hơi trầm xuống, rất muốn một chưởng giết chết nàng ta ! Bất quá, nàng do dự, càng là học sinh có Huyền giai càng cao, thế lực phía sau bọn họ càng không đơn giản, nếu nàng lộ ra thực lực chân chính của mình, ngày sau nhất định hậu hoạn vô cùng.
257 Trong lúc ngắm nhìn, Vân Khê một lần nữa lại phát hiện, một đạo tựa như tia chớp tiếp tục phi hành, nó xuyên qua mây mù, nhanh nhảu nhạy bén, không hề sợ hãi, tựa hồ có chút khí thái vương giả ! Vạn Hoàng chi hoàng giả, Phượng dã*(vua của các loài chim, chính là phượng hoàng)! Vân Khê cũng dần dần nhận định suy đoán của bọn họ, có lẽ con kim Phượng Hoàng này thật sự là vạn Hoàng chi hoàng chuyển thế không chừng.
258 Vân Khê lặng lẽ trở lại phòng của Tần Lam, vào gian phòng mà nàng ta chuẩn bị cho nàng, bận rộn cả đêm, nên hiện tại không hề có ý định đi ngủ. Ngồi trên giường, Vân Khê vội vàng vận chuyển chân khí, rời khỏi Tàng Thư Các, trong đầu của nàng vẫn bảo tồn chút lĩnh ngộ đó, như điện quang hoả thạch, chợt lóe rồi biến mất.
259 Trên đường đi cùng Cố Mạc Thành, khắp nơi đều là ánh mắt vây xem, có lẽ là do hoa danh của Cố Mạc Thành ở bên ngoài, nên khi người ta thấy bên cạnh hắn lại là một nữ nhân khác, ánh mắt họ không tự chủ toát ra các loại tâm tình, có khinh bỉ, có ghen tỵ , cũng có xem kịch vui.
260 ” Thật sự là ngươi? !” con ngươi sáng ngời trong suốt của Chiến Thiên Dực bắn nhanh ra hai luồng sáng khác thường, hắn vốn định tới đây thử thời vận, nhìn xem có thể gặp Vân Tiên Tử hay không, ai ngờ thật sự là để cho hắn chờ được.