261 Tần Lam trầm tư một hồi lâu, nắm chặc bội kiếm trong tay, nói: “Nếu là Vân cô nương chưa có tới, vậy chúng ta sẽ liều chết chiến đấu! Chỉ cần chúng ta không nhận thua, người Hồng Tụ đảng cũng không có cách nào làm gì chúng ta, yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không hướng các nàng cúi đầu nhận thua, trừ phi, trừ phi ta chết!” Quả đấm của nàng rất nhanh, lộ ra sự tàn nhẫn.
262 “Rất tốt! Vậy hãy để cho bổn cô nương tự mình giáo huấn ngươi!” Mục Li Li âm lãnh cười một tiếng, mũi kiếm gảy nhẹ, nhất thời đột nhiên nổi lên gió xoáy, trên đài Hiên Viên, cát bay đá chạy, một cổ kiếm khí mà mắt thường có thể thấy được, hướng về phía Tần Lam bất ngờ đánh qua.
263 “Chúc mừng. ” Hàn Thiên Phong nhiều hứng thú nhìn Vân Khê, cười nhạt. Nàng thật tò mò, nhân vật đặc biệt trong miệng thái gia gia, đến tột cùng có cái gì kỳ lạ, vì sao có thể làm cho thái gia gia chú ý như thế? Nhưng trải qua sự kiện mới vừa rồi, nàng không thể không thừa nhận, đối phương đúng là xuất sắc, làm cho nàng càng ngày càng cảm thấy hứng thú.
264 “Nói nhảm thật nhiều! Còn không mau ở phía trước dẫn đường?” Vân Khê gõ cái ót hắn một cái, không khỏi bật cười. Mạc Tử Hành cười hắc hắc mấy tiếng, đi phía trước dẫn đường.
265 Đình sư huynh cho là nàng cũng tán thành phẩm hạnh Vân Tiên Tử, cho nên thần sắc chuyển biến tốt đẹp rất nhiều, tốt lời khuyên bảo nói: “Ngươi đã cũng bội phục nhân phẩm Vân Tiên Tử , vậy hôm nay liền không nên làm nàng mất hứng, đoạt danh tiếng đường muội nàng, ngươi cũng biết, cô bé bình thường cũng là sĩ diện.
266 Trong khi chờ đợi, không khí ở hành lang có chút quái dị. Vân Khê bình tĩnh đứng ở trong hành lang, ánh mắt từ từ quét qua mỗi người tại đó, nàng đang quan sát, tính toán, trong bọn họ đến tột cùng có mấy người Huyền tôn cao thủ trở lên, mấy Thần huyền đỉnh cao thủ, còn có giữa bọn họ đến tột cùng người nào đứng ở phía đối lập với nàng, người nào ở trung lập, nhưng nếu bọn họ cùng nhau hướng về nàng làm khó dễ, nàng muốn thắng lợi chạy trốn phần thắng lại có bao nhiêu.
267 “Cái quái gì?” Vân Khê ngó chừng giữa không trung thấy con báo nho nhỏ kia đang chạy đến, cao cao nhún nhún lông mày, mở miệng, trong miệng không nhanh không chậm phun ra mấy chữ: “Hổ Vương, đi ra ngoài cho họ hàng trò chuyện!” Tiếng nói vừa xong, một tiếng Hổ Khiếu phá không mà đến: “Chủ nhân, ta là vua trong hổ, làm sao có thể có thân thích như vậy ? Rống ——” Hổ Vương đối với việc cùng con báo làm thân thích nó rất là bất mãn.
268 “Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” dưới đáy lòng Vân Tiên Tử không khỏi tự hỏi mình, vì sao thái độ Chiến Thiên Dực đối với nàng biến chuyển to lớn như thế? Trong này đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Nhưng bất kể xảy ra chuyện gì, nàng tin chắc một chút, chuyện này tất nhiên cùng Vân Khê thoát không khỏi liên quan.
269 Long Thiên Tuyệt nói không nên quá mức phô trương, song sự thật chứng minh, đây là chuyện không thể nào ! Khi hắn vừa xuất hiện ở học viện, các loại người vây xem cùng người theo đuôi, ùn ùn, không có biện pháp, trong Vạn Hoàng học viện nam tử tuấn mỹ không ít, nhưng tìm không ra một nam tử tuấn mỹ như thiên thần giống như hắn như vậy, thì cực kỳ bé nhỏ.
270 Tiểu lâu Tụ Tiên hội, xa xa là có thể ngửi thấy được mùi thơm của rượu ngon tinh khiết, giờ phút này chủ nhân tiểu lâu Vân Tiên Tử đang mở tiệc chiêu đãi mấy vị khách quý.
271 Mục Tương Tương hồn nhiên bất giác không biết mình đã dọc theo bờ vực mà đi một vòng, nước bọt vẫn bay tung tóe mà kể chuyện, còn ý ở ngoài lời, đối với tội của Vân Khê phạm phải với ba tỷ muội các nàng, chỉ có thể dùng bốn chữ ‘tội lỗi chồng chất’ để hình dung “Các ngươi nói? Cái kia tiểu tiện nhân có quá ác hay không?” “Là rất ghê tởm !” Ghê tởm chính là ngươi! Long Thiên Tuyệt chứa đựng vẻ cười yếu ớt, đáy mắt hắn lượn vòng, hắn cố gắng thuyết phục mình, không nên xông qua đó mà đưa tay bóp chết nàng! “Người ghê tởm như vậy, nên đem nàng dùng mười sợi dây trói lại treo ngược ở trên sườn núi, sau đó một ngày chém một dây, nhìn nàng có thể kiên trì đến ngày thứ mười hay không!” Hắn cười càng thêm huyến lệ, nhưng cũng càng thêm nguy hiểm.
272 Bốn vị cao thủ? Nàng muốn nhìn một chút Mục Tương Tương đến tột cùng đã mời tới cao thủ như thế nào, có thể làm cho nàng ấy tự tin như thế, lại dám cầm Tiêu Tương các tới đặt cược, thề phải đem nàng đưa vào chỗ chết? Vân Khê ở trong lòng cười lạnh, bất luận ngươi đem tới đến tột cùng là cái gì cao thủ, chúng ta có tự tin đem mỗi người bọn chúng đánh thành cái đầu heo! Ai bảo bọn chúng khi dễ đến trên đầu Vân Khê nàng, nàng nếu không hung hăng đánh trả lại, về sau chỉ biết sẽ có nhiều tên mà nàng không liên quan tới nối tiếp nhau tới cửa khiêu khích.
273 Bốn phía Hiên Viên Đài, chỉ một thoáng đã đen nhánh một mảnh, bị từng đợt âm khí bao quanh, thân ảnh Mục Tương Tương cũng ở trong bóng tối biến mất. Một chiêu kiếm pháp tinh túy này của Mục Tương Tương, ngay lập tức làm cho thiên địa biến hóa, ánh sáng vặn vẹo, nàng muốn thừa dịp thiên địa biến hóa trong thời khắc này, dùng hết sức lực từ lúc sinh ra, để hoàn thành một kích ám sát trí mạng! Đây là tuyệt học của Mục gia các nàng, độc nhất vô nhị, song làm như thế, đối với thương tổn của bản thân nàng cũng là lớn vô cùng, bất kể một chiêu kia có ám sát thành công hay không, đều cắt đứt đường sống của bọn họ.
274 Tại tiểu lâu của Chí Tôn điện, chỗ ở của Vân Khê, lúc này mọi người tụ tập ở một chỗ, ăn uống linh đình, sung sướng gặp nhau. Mọi người vây quanh nhau mà ngồi, vừa uống rượu, vừa đàm đạo.
275 Sư phụ lại xem thường hắn? Vân Tiểu Mặc trong lòng rầu rĩ, dẫn Tiểu Bạch ra khỏi cửa phòng, thấy đứa bé trai kia vẫn như cũ không nhúc nhích quỳ gối tại chỗ, đầu gối của hắn có một chút lay động, nhưng hắn vẫn không có buông tha, âm thầm cắn răng, kiên trì.
276 Ở Long Tường đại lục, mỗi một thành trì đều có một vị thành chủ, song căn cứ vào vị trí địa lý của tòa thành và vị trí chiến lược của nó là bất đồng , quyền hạn và uy danh của thành chủ cũng bất đồng thật lớn.
277 “Bắt nó! Mau bắt nó cho ta!” Sở thành chủ tiếp tục hô lớn, có chút dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma Các cao thủ không địch lại, thế công càng ngày càng chậm chạp.
278 Hai vị sứ giả nghe được tên Âu Li tiên sinh, thì biểu hiện vô cùng kích động, hai người liếc nhau một cái, nói: “Tiểu công tử, có thể dẫn chúng ta đi gặp Âu Li tiên sinh một lần hay không? Chúng ta ngưỡng mộ đại danh Âu Li tiên sinh đã lâu, nghĩ muốn đến bái phỏng từ lâu, kính xin Tiểu công tử thành toàn.
279 “Gia nhập Thiên Long học viện đó là không có khả năng, bất quá lão phu cũng là muốn đi bái vọng Kim trưởng lão một chút, thuận tiện để cho đồ đệ lão phu đi cảm thụ một chút không khí của Thiên Long học viện.
280 Tại rừng cây nhỏ phía xa ngoài cửa thành, đoàn người Vân Tiểu Mặc mới vừa ra khỏi thành, đã bị một đám sát thủ bao vây, lại là Thần huyền cao thủ, ngay cả Đoan Mộc Hùng là cao thủ kiến thức rộng rãi thấy cũng liền than thở, đối phương xuất thủ cũng không tránh khỏi quá mức hào phóng rồi, lại đem hơn mười người cao thủ Thần huyền tới chiêu đãi đám bọn hắn, thật sự là quá coi trọng bọn họ.