Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thầy Giáo Sói Hoang Và Học Sinh Cừu Non Chương 37: Dương Triệu Trừng Phạt

Chương trước: Chương 36: Anh Sói Hoang: Bữa Ăn Dinh Dưỡng (hạ)



Vì trừng phạt ý xấu của Vệ Lan, Dương Thiệu đem Vệ Lan kéo đến gian phòng của mình. Vệ Lan ỡm ờ bị Dương Thiệu kéo vào phòng, chờ Dương Thiệu đóng sầm cửa Vệ Lan mới ngoan ngoan nói: "Mới vừa khi nãy sợ mọi người nói em mới đi theo anh tới đây, bây giờ nhanh mang em về phòng khám, buổi tối em còn phải xem bệnh!" Nói giỡn cái gì, nếu là cùng Dương Thiệu lăn xả một hồi, chút nữa cô nhất định sẽ không có sức lực, hơn nữa tất cả mọi người đều ở dưới lầu, cảm giác rất không ổn. Dương Thiệu nhanh chóng ôm lấy Vệ Lan, dùng giọng nói trầm thấp khan khan nói bên tai cô: "Em biết ngày mai anh phải đi công tác, đưa em tới phòng khám sau đó sẽ đi xuống miền Nam, hôm nay liền cùng anh đi sau này đỡ ôm tiếc nuối."

"Ừ. . . . . ." Dương Thiệu thối tha, nói chuyện cứ nói, cần gì cứ phải ngậm vành tai cô, vành tai là một trong những vùng nhạy cảm của Vệ Lan, chỉ cần có người ở bên tai cô nhẹ nhàng thổi hơi, sẽ khiến toàn thân cô nổi da gà.

Lời nói như thôi miên."Anh đảm bảo sẽ rất dịu dàng." Dương Thiệu bàn tay từ từ từ xâm nhập phía sau lưng Vệ Lan, thuần thục cởi áo lót ra, hôn lên đôi môi còn muốn kháng nghị của cô, đầu lưỡi mềm dẻo trượt vào trong miệng Vệ Lan, cùng với đầu lưỡi của cô quấn quít ở chung một chỗ. Hôn đến mức cô không thể phản kháng.

Nhẹ nhàng đè Vệ Lan trên giường lớn, Kéo áo cô lên, áo lót mở ra lộ hai bầu trắng tròn ra ngoài không khí.

Đầu lưỡi tham lam bú lấy, liếm láp đầu vú, chọc cho Vệ Lan rên rỉ.

"A. . . . . . Nhẹ một chút. . . Ừ. . . . . ." Đầu vú bị anh liếm rất thoải mái, không tự chú được Vệ Lan rên rỉ ra tiếng.

Ngón tay Dương Thiệu đi tới khe tiểu huyệt, hôm nay Vệ Lan mặc váy, rất dễ dàng để anh giở trò. Ngăn cách qua một lớp tất chân cùng quần lót, nhanh chóng khuấy đảo của động.

"Tiểu dâm phụ, kêu nhỏ thôi, mọi người đều đang ở dưới lầu, sẽ nghe được đó." Nói như thế, nhưng lại tăng lực đạo ở ngón tay, thậm chí tìm được âm hạch hưng phấn nổi lên, dùng ngón cái cùng ngón trỏ gắp bóp, xoa bóp, khiến ái dịch không ngừng phun ra.

"A. . . A. . . ." Anh đây là cố ý! Vệ Lan muốn dùng ánh mắt trừng Dương Thiệu, nhưng thân thể một hồi lại xông lên một trân khoái cảm, mắt cô bây giờ không giống như trừng người khác, ngược lại toàn sương mù, khát vọng vuốt ve nhiều hơn, thân thể càng không ngừng run rẩy. Muốn rên rỉ nhưng lại không dám lên tiếng, trở thành một loại thuốc trợ tình, thân thể Vệ Lan càng không ngừng nhạy cảm.

Lúc này Dương Thiệu đem tất chân cởi xuống, hắn vẫn cho rằng, Vệ Lan đeo tất chân nằm ở trên giường hấp dẫn vô cùng, tất chân màu đen bao ở hai đùi trắng nõn, khiến anh không ngừng suy nghĩ.

Chỉ còn lại quần lót mỏng viền tơ, anh nhẹ nhàng kìm lấy, nước không ngừng tuôn ra thấm ướt khe nhỏ hẹp.

"A. . . . . . A. . . . . ." Vệ Lan lại bắt đầu rên rỉ, Dương Thiệu lần nữa hôn môi của cô, cũng thừa dịp đem đầu lưỡi vọt đưa vào cái miệng nho nhỏ của cô mà càn quấy, thỉnh thoảng cố ý khẽ cắn đầu lưỡi của cô, sau thậm chí dùng đầu lưỡi của mình ở trong miệng cô co duỗi, mô phỏng động tác ra vào của nam căn. Anh có thể cảm giác được, tiếng thở của Vệ lan ngày càng gấp rút, hơi nóng cũng phun trên chóp mũi anh. Thân thể Vệ Lan không ngừng đong đưa, hai chân bị kích thích càng khép chặt lại.

"Thả lỏng, nếu không quần lót không cởi được." Rời khỏi môi Vệ Lan, Dương Thiệu nhắn nhủ. Vệ Lan khẽ mở hai chân, Dương Thiệu lập tức đem quần lót cô cởi ra.

Vệ Lan cũng không chịu yếu thế đứng dậy, cởi ra dây lưng của Dương Thiệu ra, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt Dương Thiệu, kéo quần Tây cùng quần lót anh xuống, đem gậy sắt đã sớm nóng, đưa vào trong miệng liếm mút.

Cô biết rõ vùng mẫn cảm của Dương Thiệu là mã nhãn cùng quy đầu, cố ý đem đầu lưỡi liếm mút mã nhãn, dò sâu bên trong, quả nhiên chọc cho Dương thiệu liên tục thở gấp.

"A. . . . . . A. . . . . . Tiểu yêu tinh, em đang đùa với lửa đó!" Hiện tại, tiểu huynh đệ của anh ham muốn tình dục tới muốn nổ tung! Dương Thiệu ôm lấy Vệ Lan, đè cô xuống dưới, để cô đưa lưng về phía anh, nửa người trên nằm lỳ ở trên giường, nửa người dưới nâng cái mông thật cao lên, hoa huyệt lộ ra ngoài không khí.

Từ từ đem gậy sắt chống đỡ nơi khe tiểu huyệt ướt nhẹp, vê áp chỗ kín, khơi khơi dậy dây thần kinh của Vệ Lan.

"Ừ. . . . . . Thoải mái. . . . . ." Khe huyệt đỏ tươi bị lấp đầy, Vệ Lan vừa rên rỉ vừa nâng mông cao hơn nữa, khát vọng lấy được nhiều khoái cảm hơn. Xác định Vệ Lan hoàn toàn tiếp nhận cự long khổng lồ, Dương Thiệu nắm lấy eo nhỏ của cô, bắt đầu toàn lực chạy nước rút.

"A. . . . . . A. . . . . . A. . . . . . Không. . . Không được. . . . . ." Theo khoái cảm mãnh liệt một luồng sóng đột kích, Vệ Lan chỉ có đem khoái cẻm này cất giấu không dám kêu to, cả đầu cô vùi sâu trong gối, sợ thanh âm truyền đi bị nghe được.

"A. . . . . . Hô. . . . . ." Dương Thiệu thở gấp, ở đầy đủ ái dịch trơn , gậy sắt càng trở lên to lớn hơn, khe tiểu huyệt so với lần thứ nhất mềm ướt hơn, gậy sắt cứng nóng được hoa huyệt mềm mại bao lấy, để cho tiểu huynh đệ kêu gào muốn giải phóng tinh dịch. "Không được. . . . . . Anh băn đây. . . . . . Tiểu yêu tinh chúng ta cùng nhau lên cao triều."

Toàn bộ dây thần kinh của Vệ Lan đang tập trung ở khe tiểu huyệt, cô cảm thấy theo động tác dâm vào rút ra của Dương Thiệu mà dịch ái văng ra khắp nơi, mỗi khi Dương Thiệu đưa gậy sắt ra vào thịt non mềm của khe huyệt cũng bị rút ra theo, sau đó lại bị hung hăng đút vào, khiến Vệ Lan điên cuồng rên rỉ. Dương Thiệu sức lực cường hãn, khiến cho tiếng kêu ra vào không ngừng phát ra “Bạch bạch”, nghe vào trong tai Vệ Lan, không ngừng bị kích thích. Không chỉ là như vậy, Dương Thiệu không để hoa huyệt lộ ra ngoài không khí, dưới sự kích thích của cường lực, Vệ Lan đã đạt tới cao triều.

"A a a!" Vệ Lan buồn bực điên cuồng gào thét trong gối đầukhe huyệt một trận co rút, một luồng nhiệt trắng chảy ra, Dương Thiệu cũng không chịu được nữa, bắn tinh trùng! Tinh dịch đặc sệt, thuận theo bắp đùi Vệ Lan chay ra giường. đợi hơi thở hai người hòa hoãn, Vệ Lan làm nũng chu mỏ nói: "Bại hoại, đem tất chân của em xé rách vái cũng làm hỏng, anh nói làm sao em ra cửa được?"

"Bảo bối ngoan, anh sang nhà em lấy váy, tất chân. . . . . . Cũng không cần mặc, thời tiết này không đem tất chân cũng không lạnh." Nói thì như thế. Nhưng nội tâm Dương Thiệu nghĩ là: anh mới không cho phép người đàn ông khác nhìn thấy người phụ nữ của anh mang tất chân cùng cặp đùi đẹp!!!

Loading...

Xem tiếp: Chương 38

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tư Quân Nhập Mộng

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 29


Không bằng gả cho anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Bột Mì Vĩnh Cửu

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 12


Cưới Cô Vợ Non Nớt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9


Chủ Mẫu Mạnh Nhất

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 83