121 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnKhoảng chừng nửa canh giờ, một hàng người theo sau Từ Tĩnh cũng đến được Đằng Long cốc.
122 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnTrong Đằng Long phủ, tình hình lúc này vô cùng kỳ diệu. Dao Quang, Khiếu Thiên, Đồ Thiên ba người đứng yên bất động nhìn Thiên Lân tiến vào, vẻ mặt phức tạp, trong kinh ngạc vui mừng lại có mấy phần không dám tin, trong bất ngờ lại có mấy phần mơ hồ.
123 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnTheo người Đằng Long cốc biết được, cha của Thiên Lân tên là Thiên Viễn, hắn làm sao lại lớn lên giống hệt như vị thần Lục Vân vậy.
124 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnĐến lúc này, trong Đằng Long phủ chỉ còn lại Triệu Ngọc Thanh và Phương Mộng Như.
125 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnMột lúc sau, Vũ Điệp và Dao Quang xuất hiện bên ngoài động, điều này khiến Sở Văn Tân và Đàm Thanh Ngưu đều rất kinh ngạc, cùng tiến lên kéo tay Dao Quang hỏi thăm.
126 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnDẫn Lâm Y Tuyết đi một vòng quanh Đằng Long cốc, Tân Nguyệt sau đó đến trên ngọn Tây Thiên trụ.
127 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnÁnh nhạt lóe lên, bóng người tiêu tan, Trương Phàm dùng tốc độ cực nhanh như thiểm điện, chớp mắt đã xuất hiện ngoài trăm trượng phía tay trái, động tác rất lanh lẹ, khó mà thấy được.
128 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnBăng Nguyên rộng lớn, cả một vùng tuyết trắng, nhưng có một chỗ rất đặc biệt, ở đó có một đám mây đỏ cứ mãi lấp lánh ánh sáng kỳ dị.
129 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnTìm một chỗ ngồi xuống, Tuyết Sơn thánh tăng nhìn Dao Quang, điềm nhiên nói:- Nghe nói ngươi là đồ đệ của Phật Thánh Đạo Tiên, trong người của ngươi có một viên Nại Hà châu phải không?Dao Quang gật đầu trả lời:- Đúng vậy.
130 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnTrong bóng đêm, Đằng Long cốc yên tĩnh vô cùng, mọi người đều ở trong động nói chuyện phiếm nghỉ ngơi, chỉ có Thiên Ảnh Trương và Đàm Thanh Ngưu lại đang bận rộn ở cửa cốc để bày trận, muốn sớm chuẩn bị tốt.
131 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnTân Nguyệt kinh ngạc nói:- Binh khí? Điều này có quan hệ thế nào?Thiên Đao khách cười đáp:- Chớ gấp, con từ từ nghe ta nói cho con.
132 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnNhìn thấy điểm này, Tân Nguyệt vừa kinh ngạc vừa mừng, đang muốn nắm lấy thanh binh khí, nó liền hô lên một tiếng rồi xuất hiện ngay trước mặt Tân Nguyệt.
133 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnQuỷ Vu kinh ngạc nói:- Rất trấn tĩnh, không nhìn ra ngươi còn rất tự phụ đó.
134 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnBăng Nguyên sáng sớm gió lạnh như đao sắc, Thiên Lân và Thiên Tàm triển khai một trận so tài kỳ lạ trên Băng Nguyên rộng lớn.
135 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnĐến lúc này, Thiên Lân sau khi phát hiện được khí tức của Thiên Tàm lập tức truy tìm, kết quả không tìm được bản thân Thiên Tàm mà chỉ truy tìm được từng chùm khí tức xuất hiện mà thôi, trong chốc lát đã biến mất rồi.
136 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnVấn đề này Thiên Lân rất muốn biết, nhưng hắn không hề hỏi, bởi vì hắn hiểu rõ, Thiên Tàm sẽ không bao giờ nói cho địch nhân của mình biết được bí ẩn liên quan chặt chẽ đến an nguy bản thân.
137 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnThời gian, đối với vạn vật chung quanh trôi qua thật nhanh, nhưng đối với Thiên Lân lúc này lại tỏ ra rất chậm.
138 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnSáng sớm, ở cửa vào Đằng Long cốc, Triệu Ngọc Thanh, Phương Mộng Như, Dao Quang, Đồ Thiên bốn người nhẹ nhàng bay đến, nhìn Thiên Ảnh Trương và Đàm Thanh Ngưu đang thu dọn nốt công việc sau một đêm bận rộn trong im lặng.
139 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnHàn Hạc hỏi lại:- Tân Nguyệt, con theo Thiên Đao khách học nghề bảy năm, vì sao chưa từng đề cập đến chuyện này? Bây giờ con có biết được lai lịch của ông ấy không?Tân Nguyệt trầm ngâm trả lời:- Liên quan đến chuyện này, Thiên Lân đều chưa từng nói với bên ngoài.
140 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư ViệnĐứng ở cửa cốc, Triệu Ngọc Thanh cảm thấy được mặt đất chấn động vô cùng mãnh liệt, liền dặn dò:- Trước hết mở lưới sáng phòng ngự, mọi người hãy đi ra ngoài liền.
Thể loại: Trọng Sinh, Xuyên Không, Đô Thị, Tiên Hiệp
Số chương: 41