141 “Tiểu thư, Mẫu Đơn phái người đến báo tin, Trung thúc bệnh nặng!” Đêm khuya, Thập Thất đã sớm đi vào giấc ngủ, Mai Hoa cuống quít gõ cửa kêu lên. Trong phòng, Thập Thất giật mình bừng tỉnh, lập tức đứng dậy mặc quần áo, bước ra mở cửa.
142 Thập Thất nhíu mày, nếu Cẩm Sắc bị đánh ngất rồi mang đi, điều này đã nói lên, nàng ấy không phải tự nguyện. Nếu không tự nguyện, nàng ấy sẽ không phản bội nàng!“Tìm hiểu rõ ràng, Trình Tuyết Nhi sai người đem Cẩm Sắc đưa đến chỗ nào!” Thập Thất lệnh cho nam tử.
143 “Trình Tuyết Nhi, hành vi lần này của ngươi là muốn chết?!” Thập Thất nheo mắt, lạnh giọng nói. Nhìn thấy dáng vẻ ngông cuồng của Trình Tuyết Nhi, đáy lòng của nàng bốc lên sát ý.
144 Mà lời này là người nam nhân ngồi trên xe nói ra. Đột nhiên có người tiến vào, nên Mai Hoa lập tức thu hồi kiếm, nhìn về phía người tới, thần sắc hơi thay đổi, lại nhìn về phía Thập Thất.
145 Cơ thể Thập Thất căng cứng, tay ôm lấy Cẩm Sắc đang run rẩy, lòng nàng run run. Nàng đã làm cái gì? Lúc Cẩm Sắc bị người hủy hoại, thì nàng đang hoài nghi Cẩm Sắc!“A!” Thập Thất ngửa đầu hét lên một tiếng đau thấu tim can!“Cẩm Sắc, là ta có lỗi với em! Em đợi chút, ta sẽ báo thù cho em!” Thập Thất cúi đầu, khàn giọng, dịu dàng nói với Cẩm Sắc.
146 “Rơm?” Phi Kiếm và Mai Hoa cũng nhận ra tầm mắt của Thập Thất và Hiên Viên Ninh, nên bèn kinh hô. Đống rơm này có tác dụng gì?Ánh mắt Hiên Viên Ninh nhìn Thập Thất thâm trầm vài phần, nàng và hắn cùng nghĩ đến một việc.
147 “Phụt!”Miệng Cẩm Sắc lại phun ra máu tươi. Nàng lảo đảo lui lại phía sau mấy bước, cười tươi sáng với Thập Thất: “Tiểu thư… là Cẩm Sắc không đúng… không lựa chọn tin tưởng tiểu thư… Cẩm Sắc chết cũng không tiếc…”Nhắm hai mắt lại, môi nàng nở nụ cười giải thoát, cơ thể dần dần ngã thẳng ra phía sau!Thập Thất sững sờ nhìn Cẩm Sắc ngã xuống, tim nàng chợt đập dồn mấy nhịp.
148 Môi Mai Hoa cũng cong cong, nhìn Thập Thất, cười nói: “Tiểu thư, Mai Hoa cũng đói bụng! Em cũng đi bắt vài con cá đây. ”Vô cùng tự nhiên, bốn người đều cực kỳ ăn ý không đề cập đến chuyện của Cẩm Sắc.
149 “Thì ra là thế, thảo nào không có độc xà mãnh thú dám tới gần chúng ta. ” Thập Thất nói. Những làn gió nhỏ khẽ thổi, cát nhỏ bay bay. Từng tiếng gào khóc thảm thiết khiến người ta mất hồn vang vọng.
150 “Tốt nhất là không đuổi theo, nếu không, ta chỉ có thể lấy mạng liều mạng!” Ánh mắt Thập Thất bỗng nhiên chuyển lãnh, lạnh giọng nói. Khoe môi Phi Kiếm run rẩy, vị tiểu thư này thật đúng là người không dễ bị ức hiếp.
151 “Không ngờ tất cả đều không thoát khỏi mắt của Tứ Vương gia. ” Thập Thất cũng phức tạp nhìn Hiên Viên Ninh. Nếu hắn đã nhìn thấu triệt đến vậy, sao hắn không nắm lấy tiên cơ? Tự mình leo lên ngôi vị hoàng đế?Nàng không tin hắn không có dã tâm, nếu không có dã tâm, thì sao lại có một thế lực trong bóng tối mà nàng không có cách nào biết được, rồi lại còn có thể nắm giữ thời cuộc một cách rõ ràng đến vậy?Phi Kiếm vừa nghe thấy Thập Thất khen Hiên Viên Ninh, liền mở miệng nói: “Đó là đương nhiên.
152 Không có suy nghĩ nào khác, Thập Thất siết chặt nắm tay, nét mặt băng giá nhìn mười con mãng xà! Loại tình cảnh mà chỉ có trong những cuốn tiểu thuyết huyền huyễn, giờ đây lại hiện ra trước mắt, khiến nàng không thể suy nghĩ được gì, chỉ có thể chấn động, khiếp sợ!Luồng khí lạnh từ lòng bàn chân phi thẳng lên, thanh âm như gió xuân mang theo vỗ về của Hiên Viên Ninh vang lên ở bên trên, “Đừng sợ! Nghe mệnh lệnh của ta chạy ra sơn động!”Thập Thất gật đầu, Phi Kiếm, Mai Hoa gật đầu.
153 “Tiểu thư, có một vị công tử đã tỉnh lại, hắn muốn tới xem vị tiểu thư này. ” Một thiếu nữ vận y phục trắng bằng lụa mỏng tiến vào phòng, sau đó nói với nữ tử ngồi ở một bên.
154 “Đúng vậy, ta là thiếp thứ mười bảy, thiếu gia có tổng cộng tám mươi tám phòng thiếp thất. Đại lão gia và đại phu nhân đã nói, tám mươi tám phòng là may mắn.
155 Kiều Linh Nhi tự mình sắp xếp tốt cho nhóm Hiên Viên Ninh xong, thì không xuất hiện trước mặt họ nữa, chủ yếu là không muốn có quan hệ gì với họ, người có thể có tám mươi tám phòng tiểu thiếp, gia cảnh chắc chắn phức tạp.
156 Kiều Vũ cỡi ngựa phi nhanh, lúc sắp đuổi kịp nhóm Thập Thất, thì hắn lập tức thay đổi phương hướng, quẹo vào một lối nhỏ. Bốn người đi ở phía trước nghe được tiếng vó ngựa, cũng quay đầu nhìn lại, thấy một nam tử đánh ngựa chạy theo hướng khác.
157 Sắc mặt Kiều Linh Nhi trắng bạch, hắn vậy mà đoán được! Giọng điệu chắc chắn, thái độ ung dung thong thả đến vậy đã nói lên hắn hoàn toàn không để việc đó vào mắt! Giờ phút này, hành động của nàng hình như lại có chút nực cười, tự giễu cười khẽ.
158 “Dạ ! Vương gia. ” Phi Kiếm lĩnh mệnh, sau đó liền đi thẳng về hướng Kiều Vũ đang hoảng sợ không ngừng rụt lùi lại phía sau, tay giơ trường kiếm sắc bén tản ra tia sáng đoạt hồn băng giá, khiến cho Kiều Vũ dần dần tuyệt vọng! Thậm chí có chút hối hận, vì sao hắn lại rơi vào tình cảnh này? Nếu Tứ Vương gia dễ đối phó, thì sao Tam Vương gia lại dễ dàng bỏ qua Tứ Vương gia? Để cho Tứ vương gia chạy trốn?! Mà hắn, chẳng qua chỉ bị Tam Vương gia lợi dụng! Nhưng bây giờ có hiểu rõ ràng cũng đã chậm, hắn đã không có quyền được hối hận!Kiều Linh Nhi kinh ngạc vô cùng, sắc mặt tái nhợt nhìn Hiên Viên Ninh.
159 Phi Kiếm vô cùng tức giận, Mộ Dung tiểu thư há là người mà hắn có thể vu khống! “Nếu ta nhớ không lầm, ban đầu là Tam vương gia mang theo sính lễ dành cho trắc phi, tự mình tới cửa cầu hôn.
160 Tiếng Kiều Linh Nhi không lớn không nhỏ, lại xuyên thấu qua tai mỗi người!Hiên Viên Ninh chỉ còn sống được một năm? Nếu không cố gắng điều dưỡng, thì chỉ còn một năm?! Mặc dù không biết thật giả, nhưng vẫn khiến mọi người thảng thốt! Nhìn Tứ vương gia, thấy thế nào cũng chẳng giống như là người đang bệnh rất nặng trong miệng Kiều Linh Nhi, mà khẩu khí của nàng thì cũng chẳng giống đùa.