Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sủng Đồ Lên Trời, Vạn Vạn Tuế Phiên Ngoại 2

Chương trước: Phiên Ngoại 1



Phiên ngoại 2: Bút máy vô địch

”Thế nào, chưa viết?” Hoa Khanh Trần cố ý trầm giọng, vờ như đang tức giận.

“Viết, đương nhiên có viết.” Càng nói càng nhỏ, không dám thở mạnh. Đổ mồ hôi, nếu biết bảng chữ mẫu có liên quan mấu chốt đến việc có được xuống núi chơi hay không, nàng nhất định đã viết cẩn thận từng nét! Nhưng mà ngàn vàng cũng khó mua được chữ ‘biết vậy’ nha! Hối hận, hối hận -ing!

“Nếu vậy thì lấy đến cho ta xem nha.” Hoa Khanh Trần đặt Liễu Nguyệt Phi xuống đất, nhéo mũi nàng một cái.

“Nga.” Thấy mọi chuyện đã phát triển đến mức này, Liễu Nguyệt Phi cũng chỉ có thể đau khổ đi lấy bản chữ mẫu. Ít nhất nàng cũng có viết!

Ủ rũ bước đến chỗ để bản chữ mẫu, lúc viết nàng cũng ngồi ở đây nên chỉ chốc lát, Liễu Nguyệt Phi đã mang đến cho Hoa Khanh Trần.

Hoa Khanh Trần nhận lấy lật xem thử vài tờ liền đau đầu, đây là cái gì vậy?

“Sư phụ, người không cảm thấy mấy chữ này quá nhiều nét sao? Cho nên Mị nhi mới viết kiểu giản thể!” Thấy gương mặt càng ngày càng đen của Hoa Khanh Trần, Liễu Nguyệt Phi nhanh chóng lên tiếng giải thích.

“Giản thể? Là ngươi nghĩ ra sao?”

“Là. . .” không phải, công trình lớn như sáng tạo bộ chữ, nàng sao có thể hoàn thành được? Nhưng cũng không thể nào giải thích rõ ràng với Hoa Khanh Trần, chỉ có thể kiên trì ra vẻ oan ức! Chữ phồn thể đáng ghét, nàng cũng không phải người Đài Loan, sao biết viết chứ? Đọc ra là đã không tệ rồi!

(R: tiếng Trung có 2 bộ chữ, phồn thể và giản thể. Bộ phồn thể được sử dụng ở Đài Loan, Hồng Kông, Macau. Bộ giản thể là chữ phồn thể đã đơn giản nét hoặc điều chỉnh, được sử dụng ở đại lục).

Đối này, Hoa Khanh Trần cũng vô cùng bất đắc dĩ. Đứa nhỏ này vốn rất thông minh, học cái gì cũng rất nhanh, nhưng mà viết chữ cùng là không ai địch lại! Trước đừng nói đến những chữ bị nàng ‘đơn giản hóa’ này, chỉ mấy nét thôi cũng bị nàng viết thành nghiêng ngả, không ra hình thù gì.

“Như vầy mà ngươi còn muốn ra ngoài chơi, đi xem đại hội võ lâm?”

“Sư phụ, bút lông này không có lực nha, Nguyệt nhi muốn viết cho tốt cũng không được!” Lúc này cũng chỉ có thể tận tực mang ‘bằng chứng’ ra đỡ! Bút lông không cứng rắn như bút máy, bảo người ‘xuống tay rất nặng’ như nàng không chế lực thế nào được?

“Còn dám mượn cớ!” Hoa Khanh Trần đột nhiên lớn tiếng quát, nhất thời cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cả giận nói “Đã như vậy, ta thấy ngươi cũng đừng mong ra ngoài.”

“Ô ô… Sư phụ, Nguyệt nhi biết sai rồi!” Vừa nghe Hoa Khanh Trần nói vậy, Liễu Nguyệt Phi liền khóc ra tiếng. Bình thường nàng vừa khóc lên là sư phụ sẽ theo ý nàng.

Quả nhiên, Hoa Khanh Trần thấy vậy, trong lòng liền mềm nhũn, nhưng nghĩ đến đứa nhỏ này mỗi lần phạm sai lầm đều là đến khóc cầu hắn thì không khỏi đau đầu. Nàng là bị hắn chiều hư!

“Viết chữ là việc hết sức bình thường, nếu ngươi vậy mà cũng làm không được thì sao có thể không biết xấu hổ nói mình là trang chủ Liễu Diệp sơn trang, thiếu chủ Vô Ưu Môn?” Hoa Khanh Trần hắn cho đến giờ đều hướng đến sự hoàn mỹ, đối với đồ đệ cũng vậy!

“Sư phụ, Nguyệt nhi biết sai rồi, sau này Nguyệt nhi sẽ học thật tốt.” Liễu Nguyệt Phi tiếp tục oa oa khóc lớn, hoàn toàn hóa thành bộ dạng đáng thương, kéo kéo tay áo Hoa Khanh Trần.

“Lần nào cũng nói như vậy, nhưng có làm được không chính ngươi cũng rõ ràng!”

“Sư phụ, sư phụ, lần sau Nguyệt Nhi nhất định sẽ viết đàng hoàng!” Liễu Nguyệt Phi đổi sang ôm lấy cánh tay Hoa Khanh Trần, đáng yêu nói.

Thấy nước mắt của nàng, Hoa Khanh Trần lại lần nưa thở dài. Ai, đứa nhỏ này, đời này rõ ràng là ăn định hắn rồi!

“Nếu vậy thì viết lại bảng chữ mẫu này một lần nữa, giờ này ngày mai mang ta xem, viết đến khi ta vừa lòng mới thôi, vậy sẽ mang ngươi đi xem đại hội!” Nghiêm sư xuất cao đồ, từ mẫu đa bại nhi*! Điều này hắn rất rõ ràng!

(R: thầy khó thì trò giỏi, mẹ hiền thì con hư).

“Sư phụ!” Liễu Nguyệt Phi càng khóc lớn hơn, có con nít nhà ai lại thích viết chữ chứ!

Hoa Khanh Trần xoa xoa huyệt thái dương, cố ý lớn tiếng nói: “Còn không mau đi viết, khóc nữa cũng vô dụng.” Nói xong, liền cúi đầu tiếp tục xử lí công việc.

Nhìn biểu cảm đáng thương không gì sánh được của đứa nhỏ trước mắt, ai biết hắn đã hạ bao nhiêu quyết tâm chứ?

Liễu Nguyệt Phi khóc một hồi, cảm thấy mệt mỏi, hít mũi nhìn Hoa Khanh Trần, phát hiện Hoa Khanh Trần vẫn không nhìn nàng, liền tức giận hừ lớn một tiếng rồi chạy ra ngoài.

Ngay lúc Liễu Nguyệt Phi xoay người, Hoa Khanh Trần ngẩng đầu nhìn bóng lưng nàng, bất đắc dĩ lắc đầu.

Liễu Nguyệt Phi vừa chạy vừa quẹt nước mắt, xem ra hiện tại nước mắt không thể trị được sư phụ nữa rồi, phải nghĩ ra cách khác mới được.

Lau khô nước mắt xong, trên gương mặt nhỏ nhắn của Liễu Nguyệt Phi hoàn toàn không nhìn ra dấu vết nàng vừa khóc.

Chạy một hơi, Liễu Nguyệt Phi liền chạy thẳng đến thư phòng của nàng, cũng chính là một gian phòng lớn một người ở, bên trong ngoại trừ gỗ cũng chỉ có gỗ.

Loay hoay một canh giờ, Liễu Nguyệt Phi mới từ trong phòng bước ra, cầm trên tay một cây bút gỗ mô phỏng theo hình thức chiếc bút máy ở hiện đại! Nàng nói thầm, viết bút lông không được không có nghĩa là nàng viết không ra chữ! Nhớ lúc học đại học, chữ viết bút máy của nàng còn đứng nhất nhì toàn khối.

(R: k hiểu lắm câu cuối nói gì, k lẽ học đại học còn thi vở sạch chữ đẹp ò.Ó).

Trở lại trong phòng, một lần nữa lấy bảng chữ mẫu ra. Bảng chữ mẫu này khổ như một quyển sách, tổng cộng có một trăm trang, mỗi trang là một chữ. Sư phụ nói nàng mới bắt đầu luyện viết, không thể khống chế độ lớn nhỏ của chữ nên để nàng một tờ chỉ viết ba lần. Cho nên lần này nàng làm bút gỗ ba đầu, phát minh dựa theo việc năm xưa dùng ba cây bút viết một lượt khi bị giáo viên cho chép phạt! Cũng nhờ vậy mà nàng luyện ra chữ viết bằng bút máy vô địch!

Một tờ ba chữ, viết một trăm tờ! Bút nhiều đầu, nàng viết lớn một chút là được. Dù sao trang giấy lớn như vậy, không viết hết cũng chả sao.

Vùi đầu đau khổ viết gần một canh giờ, một quyển bảng chữ mẫu đã được nàng viết xong. Nhìn tốc độ của nàng xem, sư phụ cho thời gian một ngày đêm, nàng một canh giờ đã viết xong! Sao lúc trước không nghĩ ra cách này nhỉ? Xem ra linh cảm của nàng chính là được kích thích ra.

Liễu Nguyệt Phi thỏa mãn thưởng thức nét chữ phóng khoáng của nàng, nhìn xem, có bao nhiêu tiêu sái cùng xinh đẹp a.

Trong sảnh lớn, Hoa Khanh Trần nhìn đầy bàn thức ăn, lại nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh, liền hỏi: “Thiếu chủ còn chưa đến sao?”

Chẳng lẽ là còn đang luyện chữ? Lắc đầu, lại suy nghĩ, xem ra nên nói nàng không cần viết, dù sao một ngày hoàn thành cũng là chuyện bất khả thi.

“Bẩm môn chủ, đã đi gọi thiếu chủ.” Huyền Thiên đứng sau lập tức trả lời. Vừa nói xong, một giọng nói non nớt liền truyền đến.

“Thơm quá a…”

Không cần nghĩ cũng biết đó là cô nhỏ Liễu Nguyệt Phi.

“Thơm thì nhanh ngồi xuống ăn.” Hoa Khanh Trần bước đến chỗ Liễu Nguyệt Phi, kéo tay nàng ngồi xuống bên cạnh. Sau đó thấy bảng chữ mẫu trong lòng Liễu Nguyệt Phi thì không khỏi thương tiếc, xem ra hắn đúng là ép nàng quá.

Liền đưa tay lấy bảng chữ mẫu, nói: “Quên đi, một ngày đêm năm trang cũng được.”

Liễu Nguyệt Phi vừa nghe vậy, nhất trời trong mắt dâng lên hơi nước. Lần này là khóc thật, ô ô…

“Sao còn khóc?” Hoa Khanh Trần thấy vậy liền không có cách, hắn không phải đã giảm bớt hình phạt rồi sao, sao đứa nhỏ còn khóc?

“Môn chủ, có thể là thiếu chủ quá cảm động!” Huyền Thiên ở một bên giải thích.

Liễu nguyệt Phi vừa nghe, nhất thời đầu bốc khói. Huyền đại ca, con mắt nào của huynh thấy ta cảm động?

“Ô ô… Mới không phải, người ta một chút cũng không cảm động a!” Liễu Nguyệt Phi càng nói càng lớn, tựa như đang thi xem ai lớn giọng hơn, hoàn toàn giống y bộ dạng tiểu hài tử.

Gương mặt Huyền Thiên nhất thời cứng ngắc, chẳng lẽ không phải là cảm động sao?

Hoa Khanh Trần cũng không hiểu nhìn Liễu Nguyệt Phi. Đứa nhỏ này hôm nay là bị sao vậy?

Thấy vậy, Liễu Nguyệt Phi lại càng ủy khuất, giọng cũng trở nên nghẹn ngào“Sư phụ người là bại hoại, vì sao không nói sớm một chút? Người ta đều viết xong rồi!”

Chuyện thống khổ nhất trên thới giới là gì? Đó chính là ngươi để dành tiền đã lâu, cắn răng, giậm chân mới nỡ mua thứ gì đó! Vừa mua xong thì thứ đó giảm giá!

Liễu Nguyệt Phi hiện tại chính là tâm tình như vậy, bảo nàng sao có thể không ủy khuất, không khó chịu?

Vừa nghe được nguyên nhân, trên đầu Hoa Khanh Trần lập tức bay ngang một bầy quạ đen.

Huyền cũng không nhịn được xoa xoa huyệt thái dương, thiếu chủ nhà hắn đúng là dễ thương quá!

Hoa Khanh Trần bất đắc dĩ gắp một miếng thịt đút vào miệng Liễu Nguyệt Phi, lập tức ngăn lại cái miệng đang oa oa kêu to, lau nước mắt trên mặt nàng, hắn nói: “Vốn cho ngươi hai mươi bốn ngày để hoàn thành, ngươi hôm nay đã làm xong, còn lại hai mươi ba ngày, không phải có thể chơi thoải mái sao?”

Đứa nhỏ một ngày khóc hai lần, bảo hắn không đau lòng sao được?

Liễu Nguyệt Phi vừa nghe vậy liền nín khóc, nhai miếng thịt trong miệng, tròng mắt chuyển động: “Không được, người ta hoàn thành nhiệm vụ siêu tốc như vậy, phải thưởng. Cho nên muốn một tháng, ba mươi ngày không cần luyện chữ!”

Hoa Khanh Trần thấy vậy không khỏi hài lòng cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân. Đứa nhỏ này, thật sự là khiến hắn yêu thích.

“Ta đây phải nhìn xem ngươi viết như thế nào, nếu viết ẩu sẽ bị phạt!” Trong lòng tuy rằng yêu thích không thôi nhưng ngoài miệng vẫn vờ nghiêm khắc. Hừm, là miệng hung hăn mà tâm đậu hủ điển hình.

Lần này Liễu Nguyệt Phi tự tin trần đầy, nhìn đĩa sườn ở bên kia bàn, một phen đứng lên ghế bưng để xuống bên cạnh, vừa ăn vừa nói: “Sư phụ người cứ từ từ xem!”

Hoa Khanh Trần nhíu mày nhìn Liễu Nguyệt Phi, khóe miệng khẽ cong lên. Đứa nhỏ này hiện tại tự tin tràn đầy, hoàn toàn trái ngược với lúc trước, nàng làm trò gì đây?

Không khỏi tò mò mở bảng chữ mẫu ra, vừa xem trang đầu hắn liền giật mình, đây là đứa nhỏ này viết sao? Chữ này mạnh yếu hài hòa, thu phóng hữu độ*, hơn nữa còn ngay ngắn xinh đẹp, hoàn toàn trái ngược với chữ lúc trước, ai cũng không thể nhìn ra là cùng một người viết!

(R: hiểu mà k biết nói sao, đại loại là đặt viết xuống (phóng), giở viết lên (thu) đúng (hữu độ)).

“Đây là ngươi viết?” Hoa Khanh Trần khó hiểu. Nếu là nàng viết, vì sao hoàn toàn trái ngược với lúc trước? Nếu không phải, vậy ngoại trừ nàng ra còn ai có kiểu chữ độc nhất vô nhị như vậy?

“Đương nhiên là ta viết, ta tân tân khổ khổ viết hết một canh giờ!” Liễu Nguyệt Phi nhất thời không phục nói , chữ đẹp như vậy, còn ai có thể viết ra a?

Một canh giờ đã viết xong? Tốc độ này cũng quá nhanh đi, đứa nhỏ này từ khi nào lại viết chữ nhanh như vậy?

Hoa Khanh Trần nhìn kĩ lại những con chữ độc nhất, quả nhiên có điểm khác thường “Những chữ này, ngươi là dùng cái gì viết?”

Không nói đến nét chữ mạnh mẽ có lực như vậy cần một người lớn luyện chữ đã hơn mười năm mới viết được, chỉ nhìn độ mảnh của nét thôi cũng biết là bút lông không thể làm được!

Vừa nghe Hoa Khanh Trần hỏi đến trọng điểm, Liễu Nguyệt Phi liền tự hào lấy bút máy bằng gỗ ra khoe “Cái này, đây là Nguyệt nhi phát minh, hoàn toàn là làm theo yêu cầu của bản thân! Dùng cái này viết chữ có thể phát huy hết trình độ vốn có của Nguyệt nhi!”

Hoa Khanh Trần thấy vậy cầm thử bút gỗ trong tay quan sát. Thứ này chỉ dài bằng phân nửa chiếc đũa, độ lớn cũng không khác chiếc đũa lắm, ở giữa có một đường rạch nhỏ. Hoa Khanh Trần không nghĩ nhiều đã dùng hai tay tách ra, quả nhiên bên trong có một đầu bút nhỏ. Hắn cầm bút trong tay, viết thử bốn chữ lớn lên chỗ còn trống trong bản chữ mẫu!

Độ mảnh hoàn toàn giống chữ Liễu Nguyệt Phi, xem ra đứa nhỏ đúng là dùng cái này mà viết, bất quá hắn thực sự dùng không quen!

Liễu Nguyệt Phi thấy Hoa Khanh Trần dùng tư thế viết bút lông mà dùng bút máy của nàng liền nhếch miệng cười to, thỉ ra sư phụ cũng có lúc như vậy nha. Lại nhìn xuống chữ Hoa Khanh Trần viết ra, ha ha, đúng là không tiêu sái được như sư phụ viết bút lông, nhưng cũng là rất đẹp, hoàn toàn không phải kiểu gà bới như nàng viết bút lông! Sư phụ đúng là sư phụ, quả nhiên cao tay!

o~(^o^)~o

Loading...
Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Lâu Chủ Vô Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17


Cô Vợ Bỏ Trốn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 42


Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Thể loại: Lịch Sử, Quân Sự

Số chương: 416


Giậu Mồng Tơi Năm Ấy

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 31


Không Phải Một Giấc Mơ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 24