Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sủng Đồ Lên Trời, Vạn Vạn Tuế Phiên Ngoại 1

Chương trước: Chương 82 – Hoàn



Phiên ngoại 1: Lần đầu gặp Điệp Phá Thiên

Một sáng sớm nào đó, ánh mặt trời chói mắt chiếu vào phòng, Liễu Nguyệt Phi bừng tỉnh, dụi dụi hai mắt, phát hiện sư phụ đã không còn bên cạnh, hẳn là đã đi ra ngoài xử lí công chuyện. Chuyện chồng chất một tháng cùng đủ để hắn bận bù đầu.

Ở trên giường lăn vài vòng, sau đó nàng lưu loát đứng dậy, thay quần áo, rửa mặt rồi chạy ra ngoài, bao tử nàng kêu gào đã lâu.

Một đường hùng hùng hổ hổ chạy đến phòng bếp, đại nương ở phòng bếp nhìn thấy bóng dáng đỏ chói liền biết là ai, không ngẩng đầu đã nói: “Đồ ăn của ngài ta đặt trên bàn, ăn từ từ, coi chừng nghẹn nga.” Thiếu chủ cho đến bây giờ vẫn là dễ hầu hạ như vậy, không phát giận, không biến sắc mặt, ngay cả ăn cơm cũng là tự mình chạy tới.

“Cám ơn đại nương.” Liễu Nguyệt Phi vừa nghe liền rạo rực chạy đến bàn ăn chuyên dụng của nàng trong bếp, quả nhiên trên đó đã bày sẵn cháo cùng bánh bao nóng hổi. Nàng nhấc tay bê một cái ghế đẩu đến bàn rồi ngồi xuống chậm rãi ăn.

Lúc này đầu bếp nữ đều đang ở bên ngoài rửa rau linh tinh, trong phòng bếp cũng chỉ có một mình nàng, vừa vặn có thể ăn tự tại, ăn tiêu dao! Hạnh phúc cắn bánh bao trắng nàng yêu nhất, Liễu Nguyệt Phi cảm thán, ăn đúng là ngon nha.

“Thơm quá a -”

“Đúng vậy, tay nghề của đại nương càng ngày càng tốt!” Liễu Nguyệt Phi tiếp tục ăn bánh bao, không quên ca ngợi.

Không đúng! Là ai đang nói chuyện?

“Ai? Đi ra!”

Liễu Nguyệt Phi nhanh chóng đứng dậy nhìn chung quanh, vừa xem vừa cắn bánh bao!

“Ta đi ra thì cho ta một cái bánh bao ăn chứ?” Giọng nói kiều mỵ truyền đến từ bốn phía, có thể thấy được nội lực người này rất cao.

“Không cho, ta cũng chỉ có bốn cái!” Vừa nghe người tới nói như vậy, Liễu Nguyệt Phi vội vã ôm chặt ba cái bánh bao còn lại.

“Ai nha nha, vóc dáng ngươi nhỏ xíu, có thể ăn nhiều như vậy sao?”

“Có thể, ngươi sao lại biết ta ăn không nổi? Không tin ta ăn cho ngươi xem!” Liễu Nguyệt Phi không phục nói, nói xong liền cắn liên hồi, chứng minh mình có thể ăn hết!

Lúc này, trong phòng bếp thoáng lên một trận gió, một thân ảnh đỏ chói phớt ngang mặt Liễu Nguyệt Phi, nháy mắt trên tay nàng đã mất hai cái bánh bao!

“A! Trả ta bánh bao!” Liễu Nguyệt Phi bay thẳng đến phía bóng dáng màu đỏ kia, không ngờ đó lại là một mỹ nhân! Một đàu tóc đen dài chấm đất, dáng người uyển chuyển dịu dàng, eo nhỏ như cành liễu, mắt sáng răng trắng, đôi đồng tử trong như hai giọt nước, từ sườn mặt trái đến cổ có hình một cành hoa. Yêu nghiệt nha yêu nghiệt, trên thế giới sao lại có người xinh đẹp như vậy a?

Liễu Nguyệt Phi nhất thời choáng váng, không khỏi nói: “Tỷ tỷ, ngươi thật xinh đẹp a!”

Bị tỷ tỷ xinh đẹp như vậy đoạt bánh bao, nàng không những không tức giận mà còn cảm thấy tự hào!

“Ngươi mới là tỷ tỷ!” Người tới vừa nghe vậy liền chỉ vào Liễu Nguyệt Phi, nũng nịu mắng.

Liễu Nguyệt Phi mở to hai mắt nhìn rồi thở dài, thì ra là một đứa ngốc nha! Đáng tiếc a, đáng tiếc. Nàng chỉ có thể khó xử nói “Nếu ngươi muốn gọi ta tỷ tỷ, vậy ta đây liền gọi ngươi muội muội đi!”

Không ngờ người nọ vừa nghe được thiếu chút hôn mê “Ngươi đứa nhỏ này, con mắt nào của ngươi thấy ta là nữ?”

“Hai mắt người ta đều thấy được nha!” Liễu Nguyệt Phi nghe vậy liền vô cùng ủy khuất nói, trong mắt cũng đã rưng rưng mấy giọt lệ.

“Ai nha nha, ta là nam nha! Muội nên gọi ca ca!” Thấy bộ dáng ủy khuất của cô bé, người nọ liền hoảng hốt, nếu bị người khác nhìn đến chắc chắn sẽ nói hắn khi dễ tiểu hài tử!

“Cái gì? Nam nhân?” Liễu Nguyệt Phi nhất thời trợn mắt há hốc, có lầm hay không a, có nam nhân nào xinh đẹp như vậy sao? Sư phụ nàng cũng đẹp, nhưng là toàn thân phát ra khí chất dương cương, người trước mắt này từ đầu đến chân đều âm nhu, sao có thể khiến nàng cảm thấy hắn là nam được?

“Đúng, ca ca là nam nhân, nam nhân đỉnh thiên lập địa!” Nói xong, liền cầm lấy bánh bao cắn một ngụm, phi phi, thật sự là ăn ngon nha!

“Cư nhiên là ca ca!” Liễu Nguyệt Phi bĩu môi, khó tin nói. Nam nhân thời đại này có còn muốn để nữ nhân sống nữa hay không? Nàng liếc mắt nhìn hầu kết của hắn, phi, đúng thật là nam nhân nha!

Ngây người một hồi, thấy người nọ đã ăn xong hai cái bánh bao, lại đang nhìn chằm chằm nửa cái còn lại trong tay nàng, Liễu Nguyệt Phi thè lưỡi, giở lồng hấp bên cạnh lấy thêm mấy cái ra!

“Này này, cư nhiên còn có nhiều như vậy!” Người nọ thấy bên đây còn đầy một xửng bánh báo, nhất thời không phục, hắn ở trong này ngây người lâu như vậy mà cũng không phát hiện! Ghê tởm hơn nữa là đứa nhỏ này vừa rồi còn lừa hắn nói chỉ có bốn cái!

“Lấy cho ta mấy cái!”

“Muốn ăn tự mình lấy”

“Tự lấy thì tự lấy!”

Thời gian một chén trà nhỏ sau, chỉ thấy trong phòng bếp là hai bóng dáng nhỏ màu đỏ đang ngồi cắn bánh bao, trải qua một trận càn quét, một xửng bánh bao cũng không còn lại bao nhiêu.

“No thật!” Liễu Nguyệt Phi ăn xong liền đứng lên, duỗi người mấy cái!

“Ta cũng no quá!” Người nọ thấy động tác của Liễu Nguyệt Phi thì cũng học theo, vẫy vẫy cánh tay, xoay xoay mông! Không tệ không tệ, thật sự là rất tốt cho tiêu hóa.

“Đại Hồng ca ca, huynh không phải người Vô Ưu Môn đúng không!” Liễu Nguyệt Phi lắc lắc người, ý định vận động một chút. Đại nương làm bánh bao ăn quá ngon, khiến nàng không nhịn được mà ăn thêm mấy cái!

“Không nói uội!” Người nọ xoa xoa bụng, thầm nghĩ ăn uống no nê rồi, cũng nên rời khỏi nơi quỷ quái này! Trong đây tựa như mê cung, làm hắn vòng vo cả đêm vẫn chưa ra được!

“Không nói cho ta, huynh cho là huynh đi được sao?” Tròng mắt mỗ tiểu hài tử chuyển động nhìn người nọ, đột nhiên cười tà ác.

Người kia nhất thời kêu to một tiếng không tốt! Đột nhiên cả người mất đi khí lực mà ngã ngồi xuống.

“Tiểu Hồng muội muội, muội hạ độc ta?” Vốn thấy đối phương chỉ là một đứa con nít nên hắn không đề phòng, không ngờ lại ngã trong tay một đứa nhỏ, đúng là mất mặt!

“Vô Ưu Môn chuyên dùng độc, đại Hồng ca ca không biết sao?” Liễu Nguyệt Phi trực tiếp ngồi xuống đối diện, hưng phấn nhìn bộ dạng vô lực của hắn mà nhếch miệng cười lớn.

“Đã biết ta không phải người Vô Ưu Môn còn hỏi nhiều vậy làm cái gì?” Người nọ không phục nói, nhưng lại không biết làm thế nào. Xem ra đứa nhỏ này từ lúc đầu đã có ý định với hắn, còn nhỏ mà đã có tâm tư như vậy, không đơn giản!

“Vậy đại Hồng ca ca, huynh tên gì nha?” Liễu Nguyệt Phi lại dùng bộ dáng ngây thơ, đáng yêu mười phần!

“Ca ca gọi là Điệp Phá Thiên! Khí phách chứ gì, có nghe qua chưa?” Điệp Phá Thiên tự hào báo tên, có điều giọng nói lại vô cùng yếu, một chút khí phách cũng không có.

“Điệp Phá Thiên, ta chỉ nghe nói qua điệp muốn phá kén, chưa nghe điệp cũng có thể phá thiên*!” Liễu Nguyệt Phi trợn to mắt, khó hiểu nói.

(R: Điệp: bướm; Phá Thiên: xé trời).

Nhất thời, đầu Điệp Phá Thiên rơi hắc tuyến, khóe miệng run rẩy. Đứa nhỏ này là cố ý sao?

“Đại Hồng ca ca, huynh tới Vô Ưu Môn làm gì nha?” Tiếp tục ngây thơ vô tội.

“Ta là tới gặp môn chủ Vô Ưu Môn Hoa Khanh Trần! Sắp tới đại hội võ lâm rồi, ta đến để xem đối thủ! Tục ngữ nói, biết người biết ta trăm trận trăm thắng!” Điệp Phá Thiên không chút dấu giếm, dù sao sự thật chính là vậy, cũng không có gì để giấu, hơn nữa hắn còn bày ra bộ dáng thực tự hào! Chẳng lẽ hắn cho rằng như vậy liền đại biểu đầu hắn rất thông minh sao?

“Đại hội võ lâm?” Nghe đến đó, hai mắt Liễu Nguyệt Phi nhất thời tỏa sáng! Sư phụ muốn tham gia đại hội võ lâm sao?

“Đúng đúng. Tiểu Hồng muội muội, muội cũng cảm thấy hứng thú sao?” Thấy vậy, ánh mắt Điệp Phá Thiên cũng sáng lên.

“Đúng vậy, cảm thấy hứng thú nha!” Liễu Nguyệt Phi gật đầu như gà mổ thóc.

“Nếu không ca ca mang muội đi?” Điệp Phá Thiên tiếp tục dụ hoặc.

“Để ta nghĩ lại” Liễu Nguyệt Phi chần chờ.

“Muốn đi ca ca liền mang muội đi nha, được chơi, giải độc cho ca ca trước đi!” Điệp Phá Thiên tiếp tục phấn đấu -ing.

“Không cho!”

“……”

“Ta đi trước, đại Hồng ca ca, bye bye” Liễu Nguyệt Phi nhanh như chớp chạy ra ngoài. Lúc này nàng kích động chạy đi tìm sư phụ, cầu sư phụ mang nàng đi. Đến thế giới này năm năm còn chưa biết bên ngoài là như thế nào đâu!

“Ê ê, ngươi đứa nhỏ này, cũng phải giải độc cho ta đã chứ!” Điệp Phá Thiên kêu to. Đứa nhỏ này là định chỉnh hắn sao?

“Đại Hồng ca ca, chỉ là nhuyễn cân tán thôi, mấy canh giờ sau sẽ hết!” Xa xa truyền đến giọng nói ngọt ngào của Liễu Nguyệt Phi. Khóe miệng Điệp Phá Thiên run rẩy. Đáng chết, hắn là chọc phải ai nha? Không có việc gì ăn vụng cái bánh bao làm chi chứ!

Trong căn phòng yên tĩnh rộng rãi, Hoa Khanh Trần ngồi trên ghế, bưng chung trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, nói với Huyền Thiên đang đứng dưới: “Đại hội võ lâm?”

Huyền Thiên đứng dưới cúi đầu cung kính trả lời “Đúng vậy môn chủ, hiện tại võ lâm các phái đều muốn mình là cao nhất, lão gia hỏa Thiên Lưu kia đã sớm không quản được, cho nên mới tổ chức đại hội võ lâm để chọn ra minh chủ đời tiếp theo, nói vậy chắc cũng là định dựa hơi môn chủ rồi.”

“Cho nên, lần này võ lâm môn phái đều tham gia?” Hoa Khanh Trần buông chén trà, ngẩng đầu nhìn Huyền Thiên.

“Cho đến hôm nay, người có khả năng trở thành minh chủ nhất chính là môn chủ. Lão gia hỏa Thiên Lưu kia làm minh chủ võ lâm nhiều năm, đã thành cáo già rồi nên gửi thiệp mời đến tất cả các môn phái lớn!”

“A, lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết*!” Hoa Khanh Trần hừ lạnh một tiếng, trong mắt tản mát ra sát khí.

(R: lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều : câu thành ngữ xuất phát từ truyện Tam Quốc Chí, chi tiết mời gu-gồ:|).

Huyền Thiên đứng dưới lúc này cũng cảm giác được sát khí nồng đậm của môn chủ, cả người lạnh lẽo vô cùng, thầm mắng Thiên Lưu ngu ngốc, cư nhiên dám đánh chủ ý lên người môn chủ!

“Sư phụ sư phụ –”

Lúc này, từ ngoài cửa truyền đến tiếng gào của Liễu Nguyệt Phi. Hoa Khanh Trần vừa nghe, nhất thời thu hồi sát khí toàn thân, nhìn cô nhóc chạy đến từ phía cửa.

“Sư phụ sư phụ –”

Liễu Nguyệt Phi vừa nhảy vào đại điện, nhất thời trong đại điện liền có một chút nhân khí.

“Huyền ca ca đã ở đây rồi a, huynh ăn điểm tâm chưa?” Vừa tiến đến đã thấy Huyền Thiên đứng bên cạnh, Liễu Nguyệt Phi vui vẻ gọi một tiếng, bày ra bộ dạng tiểu hài tử đáng yêu.

“Thiếu chủ, thuộc hạ đã ăn rồi.” Thiếu chủ đáng yêu như vậy, ai lại không thích chứ? Huyền Thiên tuy đối vời người ngoài luôn là mặt than nhưng khi gặp thiếu chủ đáng yêu cũng cứng rắn xả mấy phần tươi cười.

“Vậy ta sẽ không cho huynh bánh bao.” Nói xong liền lướt qua Huyền Thiên, trực tiếp chạy đến chỗ Hoa Khanh Trần.

Trên đầu Huyền Thiên lập tức xuất hiện mấy đường hắc tuyến, biết vậy hắn đã nói chưa ăn rồi…

“Sư phụ nhất định chưa ăn điểm tâm đi, xem đồ nhi có ngoan không, mang điểm tâm đến cho sư phụ này.” Liễu Nguyệt Phi lấy bánh bao trong lòng ra đưa cho Hoa Khanh Trần.

Hoa Khanh Trần vừa lòng nhìn bánh bao trên đôi bàn tay nhỏ, sau đó ôm lấy nàng để ngồi vào lòng mình.

Huyền Thiên thấy vậy liền thức thời lui ra ngoài.

“Môn chủ, thuộc hạ còn có chuyện phải làm, cáo lui trước.”

“Được.” Hoa Khanh Trần gật đầu, sau đó liền chuyển tầm mắt lên người Liễu Nguyệt Phi.

“Nói đi, lại có chuyện gì.” Đứa nhỏ một tay hắn nuôi lớn, sao có thể không hiểu suy nghĩ của nàng chứ? Có tốt như vậy mang điểm tâm đến cho hắn sao?

“Sư phụ, Nguyệt Nhi là thật tình đưa đồ ăn đến, sợ người bị đói.” Đôi đồng tử của Liễu Nguyệt Phi xoay chuyển, trợn mắt nói dối.

Nhưng làm sao có thể qua mắt được con hồ ly Hoa Khanh Trần? Ánh mắt vừa thay đổi của Liễu Nguyệt Phi vừa rồi hắn đều thấy rõ ràng. Cô nhỏ này còn muốn lừa hắn?

“Xem ra Nguyệt Nhi đã trưởng thành rồi, biết thay ta suy nghĩ. Vậy ngươi cứ đi chơi đi, ta còn có chuyện muốn xử lí.” Nói xong, bày ra một tư thế đuổi người!

(R: k lẽ cho xưng con-ta chứ trời ==”).

Khóe miệng Liễu Nguyệt Phi bất giác run rẩy, thầm nghĩ đúng là gừng càng già càng cay!

“Sư phụ sư phụ, người biết đại hội võ lâm không?” Vừa nói vừa cầm lấy một cái bánh bao đút vào miệng hắn. Lúc này còn không nịnh bợ thì còn đợi tới khi nào?

“Ngươi làm sao mà biết?” Hoa Khanh Trần vừa lòng cắn bánh bao, nhíu mày hỏi.

“Ách……” Xong đời, vừa rồi quá hưng phấn nên đã quên việc này, làm sao có thể nói với sư phụ là đại Hồng ca ca nói với nàng chứ? Đại Hồng ca ca kia thoạt nhìn có vẻ rất tốt a, nếu để sư phụ biết thì không hiểu sẽ xảy ra chuyện gì nha.

“Điệp Phá Thiên nói cho ngươi?” Thấy Liễu Nguyệt Phi do dự, sắc mặt Hoa Khanh Trần cũng trầm xuống, nuôi nàng năm năm, cư nhiên bây giờ còn giúp đỡ người ngoài.

Hoa Khanh Trần đột nhiên tức giận khiến Liễu Nguyệt Phi nghĩ mãi không thông, sư phụ học được tuyệt kĩ biến sắc mặt trong diễn kịch từ lúc nào vậy? Nói biến liền biến a.

“Sư phụ người biết nha!” Nhỏ giọng mấy tiếng, thì ra sư phụ đã biết rồi, còn hại nàng lo lắng.

Hoa Khanh Trần hừ lạnh một tiếng, nói.“Vô Ưu Môn còn chưa có vô dụng đến mức bị người ngoài xâm nhập mà ta còn không biết!”

“Vậy sư phụ cũng biết chuyện đại hội võ lâm sao?”

Hoa Khanh Trần vốn còn đang giận dỗi, thấy Liễu Nguyệt Phi vẫn một lòng hướng đến đại hội võ lâm thì tự giễu cười cười, xem ra là hắn lo lắng nhiều quá.

“Đương nhiên!”

“Vậy sư phụ muốn đi sao?” Thấy vậy, Liễu Nguyệt Phi càng thêm hưng phấn.

“Nguyệt Nhi muốn đi?” Thấy nàng hưng phấn như vậy, Hoa Khanh Trần cũng đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ.

“Đương nhiên đương nhiên, Nguyệt Nhi muốn đi.”

“Muốn đi, cũng không phải không thể. Dù sao ngươi cũng đã năm tuổi, sinh hoạt lại chỉ giới hạn trong Vô Ưu Môn cùng Liễu Diệp sơn trang, cũng nên đi nhìn xem cuộc sống bên ngoài.”

Thấy Hoa Khanh Trần nói vậy, Liễu Nguyệt Phi liền hưng phấn gật đầu như giã tỏi “Đúng vậy, đúng vậy, sư phụ nói rất đúng, Nguyệt Nhi đã sớm muốn đi.”

“Đã vậy thì mang bảng chữ mẫu ta đưa trước khi bế quan đến cho ta xem, nếu đã hoàn thành thì sẽ đưa ngươi xuống núi.” Hoa Khanh Trần thảnh thơi ăn bánh bao, vừa lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận động lòng người của Liễu Nguyệt Phi dần trở nên cứng ngắc.

Cái gì? Bảng chữ mẫu? Cái quỷ kia sao?

Loading...

Xem tiếp: Phiên Ngoại 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Lộc Đỉnh Ký (bản Mới)

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 8


Hôn Quân Chỉ Nam

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 43


Kinh Phá Thiên Không

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 145


Thịnh Thế An Ổn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 27