Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc Chương 58: V01: Kẻ Không Đáng Tin Cậy Nhất Trong Lịch Sử Chính Là Sư Phụ

Chương trước: Chương 57: Lẽ Nào…hắn Chính Là Sư Phụ?



Chủ nhân của Thiên Thiên không phải sư phụ của nàng còn có thể là ai?

Già Lam cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng, làm sao có thể? Người sư phụ đức cao vọng trọng, vĩ đại như trích tiên trong mắt nàng, làm sao có thể là người đàn ông đanh đá hoang đường, sớm chiều ở chung này cơ chứ?

Không thể nào! Không thể nào! Nhất định là nàng bị ảo giác trước khi chết rồi.

Tiếng gió thổi bên tai càng lúc càng lớn, làm thính giác nàng ù ù. Đầu óc nàng càng lúc càng mù mờ, dần dần mất đi tri giác, dần dần mất đi tri giác, giây phút hấp hối sau cùng, nàng thật sự cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Phượng Thiên Sách, ấm áp như vậy, an toàn như vậy.

Trước khi chết, có người ở cùng với nàng, nàng không còn là người cô đơn nữa, cảm giác này thật tốt…

Vách đá cheo leo, Nạp Lan Tiêu Bạch dừng ở mép vách đá, nghiêng tai lắng nghe âm thanh dưới vách đá, cả người hắn chìm đắm vào bầu không khí rất khó diễn tả, là mờ mịt, là rét lạnh, như tiên đọa lạc hay là…

Mười sáu cao thủ kiếm sư đồng loạt nhìn bóng lưng của chủ tử mình, nhưng không ai dám tới gần hắn.

“Nạp Lan Tiêu Bạch, ngươi cũng muốn nhảy xuống cứu nàng sao?” Bá Hầu Trường Dã trôi lơ lửng trên không trung, từ trên cao nhìn xuống, ngó xuống nhóm người đứng bên dưới, hắn giống như ông vua nắm quyền điều khiển sống chết của mọi người.

Nạp Lan Tiêu Bạch không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng ở mép vách núi, hơi thở của hắn càng mờ ảo giống như thiên thần có thể mọc cánh bay đi bất kì lúc nào.

“Trong mắt bổn vương, người có năng lực đánh ngang tay với bổn vương chỉ có Nạp Lan Tiêu Bạch ngươi thôi. Hôm nay, bổn vương thưởng cho ngươi cơ hội quyết chiến với bổn vương, ngươi nhận thách thức đi.” Giọng điệu đủ hống hách.

Bỗng nhiên, Nạp Lan Tiêu Bạch cười nhạt, nụ cười mờ ảo mà nhẹ nhàng: “Sớm muộn gì ta với ngươi cũng đánh một trận, nhưng, không phải hôm nay.”

Hắn xoay người, nói với mười sáu cao thủ kiếm sư: “Chúng ta đi thôi!”

“Không ai có thể cự tuyệt khiêu chiến của bổn vương.” Bá Hầu Trường Dã híp mắt, đáy mắt tràn ngập rét lạnh.

Hắn tung chưởng về phía Nạp Lan Tiêu Bạch, năm đạo sét đồng loạt rơi xuống!

‘Rào rào!’ Tấm màn nước trong xanh nhô lên, tạo thành một rào cản lớn ngăn cản tầm mắt của mọi người.

Năm đạo sét cùng rơi vào ràn cản trước mặt, giống như năm ngón tay đấm vào vải bông. Biến thành nỏ mạnh hết đà.

“Ừ?” Mắt Bá Hầu Trường Dã sáng lên, chiết xạ ánh sáng trong đôi mắt, chiến ý càng ngày càng đậm.

“Nạp Lan Tiêu Bạch, từ nay trở đi, bổn vương chính thức cho phép ngươi trở thành đối thủ của bổn vương.” Lúc trước vừa vặn chỉ là miễn cưỡng có tư cách, bây giờ mới chân chính có tư cách, tư duy của Hoàng Kim Chiến Vương đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người, kiêu ngạo hết chỗ nói.

Chờ rào chắn trong xanh hạ xuống, nào còn bóng dáng Nạp Lan Tiêu Bạch và mười sáu cao thủ kiếm sư? Chiến kỹ thần kỳ như vậy, càng khiến chiến ý trong mắt Bá Hầu Trường Dã nồng nặc hơn. Quả nhiên, hắn không chọn sai đối thủ. Nạp Lan Tiêu Bạch tuyệt đối là đối thủ tốt nhất!

Bá Hầu Trường Dã cười dài một tiếng, xoay người nghênh ngang rời đi.

“Đại ca!”

“Sách Sách!”

“Phượng Thiếu!”

Ba người Phượng Thiên Dục, Mộc Tây Dao và Hoa Ti Lung đứng ở vách núi, nhìn bóng dáng đã biến mất dưới vách núi, trái tim vô cùng đau khổ. Mặc dù Mộc Tây Lâm không có thốt ra, nhưng đáy mắt hắn cũng đầy bi thương.

Ở hiện trường, chỉ có Hoàng Phủ Anh Kỳ và Uất Trì Vinh là thơ ơ lạnh nhạt, Hoàng Phủ Anh Kỳ cười nhạt trong lòng, cảm thấy có chút vui sướng.

Cuối cùng, Phượng Thiên Sách và Già Lam cũng chết, chết chưa hết tội! Phượng gia thiếu đi một đứa con con nối dòng, đối với hoàng tộc bọn họ chỉ có lợi không có hại. Nếu tiếp tục loại bỏ Phượng Thiên Dục, như vậy Phượng gia thật sự bị tổn thương nguyên khí nặng nề, cứ tiếp tục, Phượng gia sẽ suy yếu. Toàn bộ Phượng Lân Quốc sẽ không xuất hiện một Phượng gia có quy mô lớn nữa, hoàng tộc bọn họ cũng có ngày nổi danh, đây cũng chính là tâm nguyện và chí hướng từ nhỏ tới lớn của gã.

“Chúng ta đi!” Gã và Uất Trì Vinh rời khỏi vách núi dựng đứng, tiếp tục đi tìm Sơn Hà Thư.

Nhóm Phượng Thiên Dục vẫn còn chìm đắm trong đau khổ, đâu có rãnh quản sự sống chết của hai người bọn họ?

“Đại ca, tại sao huynh lại kích động như vậy… Ta trở về biết nói ăn nói sao với cha mẹ đây?” Lòng Phượng Thiên Dục rất phức tạp.

Từ xưa, trong lòng hắn vẫn còn bất mãn với đại ca mình, hắn luôn cảm thấy vầng sáng của hắn bị đại ca che mất. Nhưng hiện tại, đại ca đi rồi, hắn không những không hài lòng, trong lòng ngược lại có chút mất mát. Dù sao thì cũng cùng nhau lớn lên, anh em ruột thịt sống chung hai mươi mấy năm trời, làm sao hắn có thể thờ ơ ngồi xem đại ca mình nhảy núi?

“Sách Sách! Vì sao ngươi lại thiếu suy nghĩ như vậy? Hết chuyện lại cùng tự tự với một xấu nữ!! Nếu tới địa phủ, Diêm Vương bị xấu nữ hù dọa, đem ngươi quăng xuống mười tám tầng địa ngục với nàng ta rồi sao!!! Sau này ta nhất định sẽ được lên trời, chúng ta trời – đất cách biệt, làm sao gặp lại nhau!?” Mộc Tây Dao vừa khóc vừa nói xàm.

Hoa Ti Lung càng buồn rầu, ão não giậm chân: “Ta còn chưa có gả cho ngươi, ngươi đã chết. Chẳng lẽ cả đời này ta phải thủ tiết vì ngươi? Khi ngươi còn sống ngươi chưa từng đối xử tốt với ta, ngay cả một câu dỗ ngọt cũng không, ta không cam lòng!”

Mộc Tây Lâm không nhịn được liếc ba người, phun ra bốn chữ đơn giản: “Một đám ngu ngốc!” Sau đó ánh mắt cô đơn của hắn nhìn xuống vách núi. Người có thiên phú vô song, tài năng tuyệt diễm kinh người như vậy thật sự có thể bỏ mình sao?

Vách núi dựng đứng đầy bi thương, bốn người đều có suy nghĩ riêng.

Già Lam không biết mình hôn mê bao lâu, rốt cuộc cũng từ từ tỉnh lại. Lọt vào tầm mắt của nàng là cái hang lớn, từng cái thạch nhũ tỏa ra bảy sắc cầu vồng, rũ xuống trên đỉnh đầu nàng, bên tai còn nghe được tiếng nước tí tách.

Đáy lòng nàng không nhịn được giật mình, cảnh giác ngồi dậy. Vừa mới cử động, ngực truyền đến từng cơn đau buốt.

Kí ức ùa về, nàng nhớ rồi, lúc nàng rơi xuống núi, ngực nàng bị Chiến Vương Kiếm của Chiến Vương gây thương tích. Mặc dù mũi kiếm không trực tiếp đâm vào người nàng, chăng qua là kiếm khí cũng đủ tạo thành tổn thương trí mạng cho nàng.

May là, Phượng Thiên Sách xuất hiện…

Đúng rồi! Phượng Thiên Sách đâu? Hắn đâu rồi? Có phải đã té chết rồi không?

Vừa nghĩ tới khả năng này, lòng nàng liền căng thẳng, chống tay muốn xuống giường. Tay chạm vào chỗ mềm…mềm…ấm…rất thoải mái.

Già Lam cúi đầu nhìn xuống, kinh ngạc phát hiện, một tấm lông cáo hoàn mĩ được lót dứơi giường nàng nằm, lông cáo rất đắc giá, muốn tìm một tấm lông cừu bự như vậy, e là giá tiền rất cao?

Cơn đau từ từ dịu xuống, sau khi tỉnh lại có thể hưởng thụ đãi ngộ cao như vậy, dù cho tới địa phủ nàng cũng thấy đáng giá!

Lại cúi đầu nhìn quần áo của mình, một cái áo mỏng phong phanh rộng thùng thình, bên trong là băng gạc quấn chồng lên nhau. Rõ ràng người băng bó là một tay mơ không có thành thạo cho lắm. Quấn nàng giống như cái bánh chưng. Không biết là dùng bao nhiêu băng gạc, rõ là chỉ bị thương ở ngực, thế mà quấn nàng từ cổ đến bên hông. Tất cả như trói lại. Hèn chi động tác của nàng rề rà như vậy, không làm được gì.

“Tên ngốc nào đây, ngay cả băng bó vết thương cũng không biết?”

Mới nhăc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. Ngoài cửa động có một bóng người, đứng ở chỗ đó nhìn nàng, có vẻ như hơi tức giận.

Già Lam quay người nhìn qua, thầm le lưỡi. Nàng hẳn đoán được, ngoại trừ Phượng Thiếu vĩ đại, còn có ai cứu nàng? Lại còn băng bó vết thương nàng thành như vậy…

Già Lam cười hắc hắc, vẫy vẫy tay chào người ngoài cửa động: “Phượng Thiếu! Sớm nha! Hôm nay thoạt nhìn có vẻ rất vui nhỉ.”

Phượng Thiên Sách ôm một đống hoa quả, âm trầm đi vào.

“Thật sớm! Mặt trời cũng sắp xuống núi rồi!”

Hắn tốt bụng băng bó vết thương cho nàng nửa ngày trời, ai ngờ còn bị nàng mắng ‘ngu ngốc’? Phượng Thiên Sách vô cùng buồn bực, nghĩ tới hắn đường đường là đại thiếu gia Phượng Thiếu, từ khi nào làm qua chuyện của người hầu?

“Hớ…Ngươi không có bị thương chứ?” Trên thực tế, nàng nghĩ mình cũng nên quan tâm đến ân nhân cứu mạng mình một chút.

Quả nhiên, sắc mặt Phượng Thiên Sách tốt lên, từ âm u chuyển sang trời trong gió mát, cười nhạt: “Hiếm khi Tiểu Lam Lam quan tâm đến ta, nếu như nói rằng ta bị thương, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến hình tượng cao to uy vũ của ta ư?”

‘Ngươi chưa từng có hình tượng cao to uy vũ, trước tới giờ luôn là tiểu thụ.’ Già Lam liếc hắn một cái, nói thầm.

“Không sao thì tốt rồi.” Đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, nàng cúi đầu nhìn vải băng quấn quít trên người mình: “Vết thương của ta là do ngươi băng bó hả?”

“Tất nhiên rồi, ở đây trừ ta ra, còn có người khác à?” Phượng Thiên Sách mỉm cười đầy mê người, ánh mắt chờ mong nhìn nàng, giống như đang chờ nàng khen thưởng.

Già Lam không hề nể tình đáp: “Phương pháp băng bó thật sự rất rách nát, chưa thấy ai có tay nghề vụn về như ngươi vậy á.”

Nụ cười trên môi Phượng Thiên Sách cứng đờ, coi như không nghe thấy lời nàng, đem hoa quả trong lòng đặt lên giường.

“Xung quanh không có con mồi gì hết, nàng chịu thiệt ăn trái cây đỡ đói đi.”

“Ngươi tự mình hái sao?” Già Lam nhìn hoa quả, có nhiều loại, mỗi loại có hai ba trái, rất phong phú, có thể thấy được hắn bỏ ra không ít lòng, trong lòng có chút cảm động.

“Ờ…có thể nói như vậy.” Phượng Thiên Sách chần chừ nói.

Già Lam mặc kệ hàm ý sâu xa đằng sau sự chần chừ của hắn, đưa tay sờ sờ lông cáo: “Đây cũng là vật ngươi mang theo bên người hả? Đừng nói với ta là mỗi ngày ngươi đều mang theo bộ đồ ăn (dụng cụ dùng khi ăn như chén, đũa, nĩa, muỗng.), bàn ghế, giường nha.”

"Tiểu Lam Lam thật thông minh." Phượng Thiên Sách không chút keo kiệt khen ngợi nàng.

Loading...

Xem tiếp: Chương 59: V01: Tiếp Theo

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Học Viện Phù Thủy

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 14


Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ 3

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 16




Chiếc Nhẫn Tình Yêu

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 38