Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sống Lại Làm Ái Thê Nhà Tướng Chương 29: Chương 29

Chương trước: Chương 28: Chương 28



Tiếu Dương mượn chiêu đi vệ sinh né không ít rượu, lại dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, sau đó thứ gì đó trong đầu hắn mới không đi ra ầm ĩ nữa, trở lại phòng tiệc lại bị đại ca tự mình lôi kéo kết quả nhảy một phen.

Tiếu Húc đánh trống, ép tam lang nhảy, huynh đệ hợp tác biểu diễn một điệu《khúc Lan Lăng Vương vào trận》rất áp chế nhưng khí thế vô cùng, thấy vậy các vị tướng lãnh nhiệt huyết dâng trào, rối rít tham dự huơ tay múa chân một phen, náo loạn vui mừng hơn nửa đêm mới tan cuộc.

Canh năm, khắp người đầy mùi rượu, rốt cuộc Tiếu Dương mệt mỏi không chịu nổi trở về tiểu viện của hắn, hắn trực tiếp từ phòng bên lượn qua đi tới Ôn Tuyền Trì sau nhà, tắm rửa một phen lại ăn thức ăn Uyển Như cho người chuẩn bị lúc này mới một thân nhẹ nhàng khoan khoái trở lại nội thất.

Dưới ánh sáng mờ của ánh nến đi tới trước giường, lại phát hiện thê tử đang co rút cuộn lại ngủ ở trong góc xó, bị chăn phủ lên như con kén tằm, Tiếu Dương bật cười, càng thêm cảm thấy Uyển Như làm bộ đáng thương -- sợ bị nửa đêm quấy rầy hận không thể giấu mình.

Sau khi nằm xuống hắn đưa tay lôi kéo, quả quyết kéo kiều thê ra khỏi kén tằm tới đây, sau đó lại đắp chăn ngủ.

Không tới một khắc đồng hồ, Uyển Như giả bộ ngủ chân chính ngủ say bắt đầu mơ mơ màng màng gặp ác mộng.

Ở bên trong ác mộng, hình như nàng lại choáng váng đầu bỏ trốn, nhưng trên đường hối hận rời khỏi Tạ Tuấn Dật chạy về nhà mẹ cầu xin chứa chấp cầu xin tái giá một lần nữa, kết quả Tiếu gia cự tuyệt tiếp nhận hàng đã xài rồi, nàng thì bị kế mẫu Trương thị trói lại nhốt ở trong phòng củi, nửa đêm, ngoài phòng lại dấy lên lửa lớn hừng hực!

Nàng giãy dụa thậm chí muốn chạy trối chết, nhưng cố tình tay chân đều không nhúc nhích được! Ngọn lửa lan tràn sắp cháy tới quần nàng. . . . . .

"A --!" Uyển Như kêu lên một tiếng sau đó rốt cuộc thoát khỏi cơn ác mộng, chỉ có cảm giác mình cả người mồ hôi dầm dề, cực kỳ không thoải mái.

"Sao vậy?" Say rượu hưng phấn còn chưa có chân chính ngủ sâu, Tiếu Dương vừa nghe thấy Uyển Như kêu đã tỉnh, vội vàng giương mắt nhìn nàng hỏi sao vậy.

"Gặp ác mộng." Uyển Như muốn giơ tay lên lau mồ hôi, lại phát hiện cả người mình bị hai chân Tiếu Dương quấn lấy, phía trên lại còn đắp chăn bông dày, khó trách mình gặp ác mộng như vậy!

Tiếu Dương rất dịu dàng lấy mu bàn tay xoa ở trên trán nàng, ân cần nói: "Nằm mơ thấy cái gì?"

Không thể động đậy Uyển Như nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu, dùng giọng nói mang theo tràn đầy uất ức đáp: "Nằm mơ thấy bị người trói, còn bị lửa đốt, nóng quá còn dọa cho sợ hãi."

"Hả, cái này. . . . . ." Nhất thời Tiếu Dương có chút lúng túng, vội vàng buông lỏng tay chân giải cứu Uyển Như ra khỏi đống chăn bông, thật ra thì, không bị ngắn cách ngược lại hắn cảm thấy tốt đẹp hơn, thê tử chỉ mặc quần lót mỏng, trên người chỉ có một bộ tiểu y kiểu “ôm bụng” * ôm lấy ngực bụng, sau lưng chỉ có hai dây đai mỏng. (là kiểu áo lót thời Hán)

Ừ, đưa tay vừa kéo xuống trực tiếp ngực trần dán lưng trần, Tiếu Dương chậc chậc miệng một bộ dạng vô cùng hưởng thụ, tay trái còn vô cùng không thành thật dò vào trong đồ lót kiểu “ôm bụng” của kiều thê xoa nắn tiểu bạch thỏ trơn mềm.

"Này, có muốn để người khác sống nữa không? Buổi chiều còn chưa giày vò đủ sao?!" Uyển Như âm thầm thở dài khuôn mặt nhỏ nhắn trực tiếp vo thành một nắm, bởi vì, trên mông nàng đã cảm nhận được “tiểu Dương Dương” không nghe lời bắt đầu thay đổi hưng phấn rồi.

Lo lắng chờ đợi một lúc lâu, lại không thấy hắn có động tác nào khác, thậm chí tay không thành thật cũng ngưng vuốt ve, không lâu sau đó, bên tai Uyển Như truyền đến từng trận tiếng ngáy, trầm bồng du dương trầm bổng phập phồng, âm thanh không tính là điếc tai nhưng liên tục không ngừng nghỉ.

". . . . . ." Uyển Như lệ rơi đầy mặt -- loại chuyện như vậy cũng rất giày vò được không, ta muốn ngủ, thật sự rất muốn ngủ!

Ở trong tiếng ngáy của Tiếu Dương nàng lại nhớ lại cảnh trong giấc mộng kia theo bản năng, không khỏi có chút tâm thần không yên. Vốn tưởng rằng chuyện của kiếp trước cũng đã qua, không ngờ nó lại còn đang tiếp tục dây dưa với mình, chẳng lẽ, còn phải chờ Tạ Tuấn Dật thành gia hoặc là Trương thị không được tốt mới có thể thực sự kết thúc? Hoặc là, là bởi vì mình không xác định trong cuộc sống tương lai có thể lấy được hạnh phúc hay không lúc này mới thấp thỏm?

Uyển Như cứ như vậy mà trằn trọc trở mình cả đêm, dẫn tới ngày kế nàng ngủ đến mặt trời nên cao ba sào, thậm chí, sau khi đứng dậy con mắt còn cảm thấy có chút mệt, rất muốn nằm xuống tiếp tục ngủ bù. Chỉ là, câu nói đầu tiên của Tiếu Dương giống như dội nước đá làm nàng tỉnh táo trong nháy mắt.

Hắn ngồi ở trước bàn vừa khò khè uống nước mì gặm bánh bột ngô, vừa không lo lắng nói: "Hôm nay sẽ bảo Tiếu Trung mang sổ sách của kho đến, các ngươi từ từ giao tiếp, ừ, cách mấy ngày còn có lần này phải nhập kho gì đó, rất phong phú."

"Hả? Là cái gì?" Uyển Như giả bộ bình tĩnh trong lòng vui chết rồi, ban đêm nàng còn tính toán nếu Tiếu Dương thật sự giả say không đề cập tới thì mình nên làm như thế nào, không ngờ hắn nói chuyện rất giữ lời, đều không cần người nhắc nhở đã tự mình nói ra.

"Sản vật của bộ lạc bọn họ cũng chỉ có ngựa, dê và một ít đô, những thứ này chúng ta cũng không dùng được, chỉ là," Nói xong, Tiếu Dương dừng lại một chút sau đó lại hả hê Dương cười nói, "Trong cửa khẩu khống chế con đường bôn bán Tây Vực của bọn họ, thương nhân người Hồ lui tới có dâng nhiều lễ vật, cho nên. . . . . . Nàng đoán thử xem là cái gì?"

"Bảo thạch?" Uyển Như lập tức nghĩ tới hộp đồ cưới nàng gạt từ chỗ kế mẫu còn chưa có chút công dụng nào.

"Ừ, có bạch ngọc thượng đẳng, bồ đào tửu Quy Tư, hương nhựa cây cánh kiến trắng, còn có chút dụng cụ kim loại bình thường." Tiếu Dương giới thiệu với Uyển Như, nghe thấy nàng âm thầm chắc lưỡi – dụng cụ kim loại đều thuộc về đồ chơi “bình thường”!

Được rồi, bồ đào tửu (rượu nho) đối với người không thích uống rượu

Loading...

Xem tiếp: Chương 30: Chương 30

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Hội Trưởng, Anh Thích Tôi À?

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 17


[Thi Văn Lục] Thi Quỷ

Thể loại: Trinh thám, Đam Mỹ

Số chương: 40


Quỷ Dạ Xoa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 44


Ái Thượng Điều Giá Sư

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 52