21 Cô vội vàng cất điện thoại di động, hai tay mất tự nhiên không biết nên để vào đâu. Lúc này, Liêm Tuấn đi tới, sau khi quan sát cô liền nói: “Em nhìn lén tôi tắm?” Quả hồng chín biến thành quả hồng thối, vừa đỏ vừa đen: “Ai… Ai nhìn trộm anh tắm?” “Vậy sao mặt em lại đỏ như thế?” “Tôi… Tôi…” Đỗ Lôi Ty a a ừm ừm không biết nên nói gì.
22 Cứ như vậy, quần lót cừu đáng thương của Đỗ Lôi Ty bị Lượng Lượng cầm đi chạy khoảng vài vòng xong thì hết hứng thú nhét bừa vào trong đống quần áo, chạy đi chỗ khác chơi.
23 Xem lại bản hợp đồng mà Đỗ Lôi Ty đã sửa đổi, Liêm Tuấn hài lòng gật gật đầu: “Hôm nay em đã vất vả rồi. ” Sếp tổng đại nhân bỗng nhiên nói như vậy, điều này làm cho Đỗ Lôi Ty thụ sủng nhược kinh, ngoài ra còn có chút ngượng ngùng: “Không có gì, đây là việc mà tôi phải làm…” Bỗng nhiên, cô lại nghĩ tới cái gì đó, “Cái kia… Tiền lương…” “Tiền lương tôi sẽ trả đúng hạn.
24 Sau một cảm giác đau, Đỗ Lôi Ty vui vẻ. Haha! Quả thật không nằm mơ! Tại sao sếp phải cho tăng tiền Đỗ Lôi Ty? Thật ra thì nguyên nhân nằm trong cú điện thoại Jason mới gọi kia.
25 Chương 18 Có lẽ, câu đối nên sửa lại. Vế trên: Bảy ngày cách ly không ăn uống. Vế dưới: Một bước lỡ lầm mất tuổi xuân. Trong hầu hết các tiểu thuyết ngôn tình, sau khi nam chính và nữ chính OOXX, ngày hôm sau nhất định sẽ là một ngày đẹp trời, ánh nắng chan hòa.
26 Chương 19 Một buổi tối thật yên bình, mấy bà vợ nhà giàu có chắc hẳn đang tụ tập chơi mạt chược với nhau, ngay cả mấy bà nội trợ trong ngõ nhỏ cả ngày mắng chồng vô dụng giờ chắc cũng đang cắn hạt dưa xem ti vi rồi.
27 Hả? Đỗ Lôi Ty sửng sốt, nhưng ngay sau đó đã kịp phản ứng, cúi đầu nói: “Em đâu có…” Quả nhiên chuyện gì cũng không thoát khỏi hoả nhãn kim tinh của sếp tổng đại nhân, lúc này cô thật sự có cảm giác mình hơi giống Bạch Cốt Tinh.
28 Chương 20 Dì cả đột nhiên viếng thăm, đã là phụ nữ thì trong một tháng phải khó chịu mất mấy ngày, vậy mà với Đỗ Lôi Ty đó lại trở thành những ngày hưởng thụ cuộc sống.
29 Chương 21 Đỗ Lôi Ty mặc dù nghèo túng, nhưng hồi trước khi bị đuổi việc, dù gì cô cũng có tiền lương để cầm, có thẻ tín dụng để quẹt, có tiền mời người ta đi ăn cơm, ra cửa có khi còn có thể đánh bốn thanh niên.
30 Hoắc Vũ Chi dẫn theo mấy người bạn, cả nam lẫn nữ. Đỗ Lôi Ty không nhớ rõ ai với ai. Trong bọn họ có một người đặc biệt khiến Đỗ Lôi Ty chú ý. Người này mặc áo sơ mi màu xanh da trời, thắt một chiếc cravat sọc đen trắng, trông rất thời trang.
31 Chương 22 Đối với tất cả nhân vật “tiểu bạch” thì giày cao gót luôn là đạo cụ tốt nhất để bị trẹo chân. Đỗ Lôi Ty đã làm rất tốt! Trước tình tiết cũ rích này, Liêm Tuấn bất lực thở dài, ngồi xổm xuống, “Lên đi, anh cõng em.
32 Chương 23 Vào buổi chiều một ngày hè, cơn mưa vừa dứt, không khí tươi mới, gió thổi mát lành, thời tiết rất thích hợp để đi dạo chơi. Thế nhưng bạn Đỗ Lôi Ty của chúng ta lại đang ngồi trong góc phòng vẽ vòng tròn.
33 Vẻ mặt của Đỗ Lôi Ty mê man nhìn anh ta, một lúc lâu sau, lúng ta lúng túng nói: “Vậy nếu kẻ trộm trộm cả chiếc điện thoại di động hộp đen thì sao?” “…” Ngay lập tức anh chàng mắt kính đen mặt, vẻ mặt giống như bị táo bón mấy tuần liền.
34 Chương 24 Sau khi Đỗ Lôi Ty tỉnh lại, đầu óc vẫn ong ong mơ hồ. Cô xoa xoa huyệt thái dương, tiếp theo nhắm mắt lại ngáp dài, lúc mở mắt ra, miệng đang há to không thể ngậm lại.
35 Chương 25 Một rồi đến hai, hai rồi đến ba, ba rồi đến vô tận. Sáng hôm sau, Đỗ Lôi Ty liên mồm làu bàu những lời này, tay không ngừng xoa nắn cái eo “mỏng manh” tội nghiệp của mình.
36 “Bao cao su, vậy bây giờ em là quý bà giàu có rồi?” Hạ Khôn tiện đà bồi thêm một câu. Từ “quý bà giàu có” này so với “gảvào nhà giàu” còn thô tục hơn! Hai người kia lịch sự một chút không được sao? Đỗ Lôi Ty len lén nhìn sếp tổng đại nhân, trông anh vẫn bình thản như thường.
37 Chương 26 Do ăn quá nhiều cay, lại uống nước lạnh, Liêm Tuấn đã bị viêm dạ dày cấp tính, bệnh càng trở nên nghiêm trọng khi đến bệnh viện. Đỗ Lôi Ty bị gương mặt tái nhợt làm cho sợ run, lần đầu tiên cô biết được, thì ra sếp tổng đại nhân cũng là người, cũng bị bệnh đến mức phải đến bệnh viện.
38 Chương 27 Hai người tới cửa nhà, ông Dư đã đang chờ ở cửa, thấy hai người, ông cúi người chào, sau đó vẻ mặt quái dị nói: “Thiếu gia, Thiếu phu nhân, phu nhân đã ở trong phòng đợi lâu rồi.
39 Đợi cô phục hồi tinh thần lại, cửa thư phòng đã mở ra, đôi chân trong đôi giày cao gót màu đen đập vào mắt cô. Đỗ Lôi Ty cảm thấy chuyện lớn không ổn, vội vàng quay đầu nhìn dì Ngô, chỉ thấy phía sau đã là trống rỗng, dì Ngô đưa Lượng Lượng không biết chạy đi đâu từ trước rồi.
40 Chương 28 “Đó chính là…” Anh dừng một chút, nhìn chăm chú vào Đỗ Lôi Ty, chậm rãi từ trong miệng nói ra câu, “Đỗ Đỗ, chúng ta bỏ trốn nhé?”Từ “bỏ trốn” này từ cổ chí kim đã thấy được chẳng phải là từ trong sáng gì, nhưng sếp tổng lấy ra dùng thì cứ thế mà lí lẽ ngay thẳng, khí thế lại hào hùng.