81 Trước kia, tầm giờ này các tửu quỷ mới đang trong cao trào uống. Phải qua hai canh giờ nữa trên đường phố mới xuất hiện tửu quỷ. - A. . . A. . . Ta là vua thám hiểm vĩ đại nhất Chân Sách.
82 Trên chiến trường, chỉ có Ma tộc chết đi mới là an toàn nhất!Càn Kình ở núi phía tây nhiều ngày, đã nhận thức đầy đủ đối với những lời trong sách giáo khoa.
83 Trên đường phố thành thị lập tức xuất hiện rất nhiều cây đuốc, cùng với quân trị an trong thành vội vàng mặc quần áo tử tế đi ra đường tiến hành giới nghiêm.
84 Cổ Nguyệt Gia Anh rót cho Càn Kình một chén rượu đỏ: - Phải có người không bị ngươi phát hiện ra. Càn Kình tiếp nhận chén rượu đỏ. Hắn lặng lẽ đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn ra ngoài sân đang đèn đuốc sáng trưng, khẽ nhíu mày.
85 Ầm! Chiếc chén rượu không được đặt xuống bàn, Cổ Nguyệt Gia Anh đi ra khỏi cửa phòng thản nhiên nói: - Lầu hai có không ít phòng trống. - A, được rồi.
86 Trên thực tế, bản vẽ này cũng không có bất kỳ điểm sáng nào. Trong nháy mắt, Càn Kình hiểu được cách phải rèn con dao làm bếp này như thế nào. Hắn cầm búa sắt lớn trong tay, vận dụng phương pháp hít thở rèn sắt, hung hăng đập về phía khối khoáng thạch sắt bình thường kia.
87 Thứ này nếu mang tới hội đấu giá tại thành Áo Khắc Lan, có thể khiến ấy gia tộc lớn cắm rễ tại thành Áo Khắc Lan phải cướp đoạt tới phát điên! Đừng nói là một trăm kim tệ, cho dù ngàn vạn cũng không phải là không thể.
88 - Á Đương Tư, ngươi là con gấu ngu xuẩn! Lão nương nói đúng ngươi là kẻ đổ thuốc! Thuốc thần bí cao quý, vĩ đại thế nào, loại dược sư sơ cấp như ngươi sao có thể hiểu được?- Âu Lạp Lạp, lão bà như nàng.
89 Chẳng lẽ hắn còn có gì không hài lòng sao? Kế tiếp không phải nên khai phong sao? Đặt trở lại lò lửa để làm gì?Đao phong nồng đậm, nung nóng một chút.
90 Diện tích bên trong còn lớn gấp năm lần so với cửa hàng rèn Phất Lan Lâm. Sau khi Phất Lan Lâm nhìn thấy, vô cùng xấu hổ. Thỉnh thoảng lại có người ra vào.
91 - Được! Ta chờ chính là câu nói này của ngươi! Càn Kình giơ hộp đựng con dao làm bếp ra, cầm nó lên. Hắn lật qua lật lại con dao làm bếp, thả rơi xuống mặt đất, nửa chừng hắn lại đưa tay chộp lấy con dao làm bếp.
92 Tất cả mọi người nín thở, mắt không nháy mắt nhìn chằm chằm vào hộp gỗ trên tay Lỗ Tạp Tư đang được mở ra. Bọn họ đã sớm nghe nói cửa hàng rèn của Lỗ Tạp Tư có một thanh vũ khí đặc biệt sắc bén, nhưng gần như chưa có người nào nhìn thấy.
93 Càn Kình nhìn thấy ánh mắt của Phất Lan Lâm, cười đưa dao làm bếp ra nói: - Ngài muốn cái này? Đồ chơi này chống lại Đấu Binh chiến đấu chân chính, nhưng nó vẫn hơi kém.
94 Phất Lan Lâm nhìn một đao này trong lòng kinh hãi run rẩy. Hắn không chút nghi ngờ, cho dù trước mặt là một khối nham thạch, cũng có thể bị chém thành hai khúc.
95 - Mẹ nó!La Đức không nhịn được thốt ra một câu thô tục:- Tên hỗn đản này là cố ý muốn chơi Càn Kình. Càn Kình không để ý nhún vai. Chờ buổi tối nào đó, che mặt len lén đi vào trong nhà của Khải Lặc, đánh hắn một trận trút giận là được.
96 - Ngươi. . . Chào ngươi. . . Mũ pháp sư thật lớn màu đen, ma pháp bào dài màu đen rộng thùng thình, mang theo giọng điệu rụt rè, còn cúi đầu gần như chín mươi độ.
97 Chính là tướng quân quân trị an tuần thành Trương Mộc Bạch, thành chủ Tát Bác Ni, còn cả người bảo vệ thành thị Lôi Địch!Lỗ Tạp Tư vừa ra tay đã mời tới ba gã chiến sĩ cửu cấp.
98 Bích Lạc nắm chặt chiếc mũ ma pháp lớn màu đen, bước thấp bước cao đi ở phía sau lưng Càn Kình. Thỉnh thoảng nàng không nhịn được lại đưa ánh mắt tò mò, len lén quan sát bóng lưng dài rộng của Càn Kình đang đi ở phía trước.
99 - Đi thôi!Càn Kình nắm lấy tay Bích Lạc, nhất thời cảm giác được toàn thân nữ hài này khiếp sợ run lên, liều mạng muốn rút tay về. - Nói thật, bình thường ta cũng không mấy khi nắm tay nữ hài.
100 Hai tay nữ kiếm sĩ nắm chặt kiếm lớn, toàn thân phát ra đấu lực lục cấp: - Chúng ta đã cùng nhau tổ chức thành đoàn thể này ba năm. - Ba năm, đúng vậy ba năm.