Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

[SasuSaku] Our Destiny Chương 92: Con Trăn Mặt Dày!

Chương trước: Chương 91: Phát Hiện



- Đi du lịch đáy biển chán rồi đến chỗ tôi à, Itachi?

Yuki đẩy ly trà vừa rót còn nghi ngút khói đến trước Itachi, còn mình thì từ từ thưởng thức ly trà đang cầm trên tay.

Itachi không khách khí nhận lấy ly trà, động tác tao nhã nâng lên nhấp một ngụm, thản nhiên nói:

- Cậu biết vì sao tôi đến mà.

- Thì? Tôi phải quan tâm chắc?

Itachi khẽ nhíu mày, đặt ly trà xuống, nét mặt có chút khó xử.

- Hai tháng cũng đã đủ rồi, cậu còn định giam nó đến bao giờ nữa?

"Rắc rắc...."

Ly trà trong tay Yuki bị bóp vỡ trong phút chốc, mảnh vỡ từ ly trà rơi lạch cạch lên bàn. Nước trà màu vàng pha lẫn vài giọt máu đỏ nhỏ xuống mặt bàn bằng ngọc. Ánh mắt Yuki toát lên sự lạnh lùng, căm hận, phẫn nộ nắm tay siết chặt đến trắng bệch.

- Đủ? Cậu ta mới chỉ bị giam trong hai tháng, còn Sakura thì sao, nó đã bị nhốt trong một con dao hàng thiên niên kỉ ở dưới địa ngục! Cho dù có giam cậu ta đến chết cũng không đủ để bù lại quãng thời gian nó phải chịu đựng!

- Nhưng nó cũng đã phải trả giá cho sai lầm của mình. 100,000 kiếp trải qua cảm giác bị người mình yêu nhất phản bội, lừa gạt, bị bức đến con đường cùng phải từ tìm đến cái chết! Như thế chưa đủ sao!?

- Chưa đủ! Chưa bao giờ là đủ cả! Tôi sẽ khiến cậu ta phải mục ruỗng trong ngục, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!

- Fuyuno Yuki!!!

Itachi bất ngờ thét lên gọi cả họ tên lúc trước của Yuki, làm cô giật mình, sững người trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trên bàn, những mảnh vỡ và giọt nước đổ trên bàn ban nãy nay đang lơ lửng giữa không trung. Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một thuộc hạ vừa bước vào muốn báo cáo, bắt gặp cảnh phi vật lý này không khỏi trợn mắt khiếp sợ.

Thấy biểu hiện này của thuộc hạ, Yuki nhíu mày, ngón tay khẽ động, lập tức hàng loạt mảnh vỡ với những giọt nước bay với tốc độ ánh sáng đâm xuyên qua cổ con người xấu số kia, ghim lên bức tường phía sau.

Nhìn người đàn ông ngã xuống, chết không nhắm mắt, Itachi lắc đầu, bất đắc dĩ hỏi:

- Có cần phải ra tay ác độc thế không? Dù sao cũng là thuộc hạ của cậu....

Yuki thậm chí còn không buồn liếc mắt để tâm đến xác chết kia, phất tay đóng sầm cửa lại, tiện tay khoá chốt, giọng nói lạnh băng, vô cảm.

- Đến gõ cửa trước khi vào còn không làm được, tôi còn giữ lại kẻ vô dụng này làm gì!

Yuki thở dài, nhắm mắt trấn tĩnh, cố bình ổn lại tâm trạng của mình. Dạo này cứ hễ gặp chuyện gì liên quan tới cậu ta và Sakura là cô lại dễ kích động, mất kiểm soát sức mạnh của mình.

Đây đã là người thứ 5 bị giết trong vòng hai tháng vì vô tình bắt gặp Yuki lúc cô đang kích động và làm một số thứ lơ lửng rồi. Cứ tiếp tục thế này không được tốt cho lắm, sớm muộn gì cũng bị lộ....- Cần tôi gọi người mang thuốc đến không? - Itachi liếc qua vết thương trong bàn tay Yuki, lúc nãy mạnh tay bóp nát ly trà nên chắc bị mảnh vỡ đâm xước qua.

- Không cần! Tôi vẫn đủ sức để tự chữa thương.

Bàn tay Yuki phất nhẹ, một làn khói trắng xuất hiện bao bọc quanh bàn tay bị thương, một lúc sau mới từ từ biến mất, để lộ ra một bàn tay lành lặn, không tì vết.

- Lâu hơn trước kia.... - Theo dõi xong cả quá trình, Itachi bất ngờ nói - Sức mạnh của cậu đang yếu đi, Yuki....

Yuki không phủ nhận, thái độ hờ hững không quan tâm.

- Chừng nào còn ở cái thế giới này thì sức mạnh của tôi sẽ còn tiếp tục yếu đi. Cũng chẳng sao, đằng nào cũng có về được Thiên giới nữa đâu.... trừ khi chết....

- Cậu định trở về? - Anh nhướn mày, ngạc nhiên hỏi.

Yuki khinh bỉ liếc nhìn Itachi, không hề che giấu sự coi thường, giễu cợt trong giọng.

- Vẫn tưởng cậu thông minh, xuất sắc thế nào, ai ngờ.... Cậu nghĩ tôi tìm mọi cách để đầu thai xuống được đây, vào trong gia đình này chỉ để chơi chán rồi khi sức mạnh yếu đi thì tự tử để về chắc? Thần kinh!

Itachi ngượng ngùng gãi đầu. Người ta chỉ đoán thôi mà, có cần coi khinh nhau thế không!

Tuy nhiên, Yuki vô tình nhắc lại vấn đề đang cần tranh cãi ở đây, lý do vì sao hôm nay Itachi lặn lội đến tìm cô.

- Rốt cuộc cậu muốn thế nào mới chịu thả người?

Cô vốn định phũ phàng trả lời là "còn lâu" nhưng bỗng cảm giác được ai đó đang đến, liền chán nản, thở dài thườn thượt.

'Mình còn chưa trả thù cho bõ, con bé này đã vội xông đến rồi.... Tình với chả yêu.... Đúng là nhảm nhí, vô dụng!' Yuki thầm than vãn.

Biểu cảm thay đổi đến chóng mặt của Yuki làm Itachi ngạc nhiên thắc mắc.

- Sao vậy?

- Hừ! Còn sao chăng gì nữa! Thằng em cậu đúng là số may mà!

-???

- Vị "cứu tinh" của nó đang đến rồi! - Yuki cực kì không tình nguyện giải thích - Và khốn nạn thay, người này có sức ảnh hưởng với tôi còn lớn hơn cả cậu!

Itachi đầu tiên là ngu ngơ không hiểu mô tê gì cả, lúc sau mới biết dùng đến não mà suy nghĩ, hiểu ra rồi liền cười hớn hở, búng tay "tách" một tiếng, à lên rõ to.

Cái mặt này làm Yuki cực kì ngứa mắt, cô không hề thương tiếc một đấng soái ca hàng sắp tuyệt chủng, phất tay điều khiển nguyên cả cái ấm trà bay thẳng vào mặt ai đó.....

'Cười đi! Giỏi thì cười nữa đi!'

.....

Đứng trước cánh cửa thép bóng loáng, nét mặt Sakura thất thần, bàn tay đặt trên cửa do dự không biết nên mở ra không.

Đằng sau cánh cửa này là người hại nàng khổ sở gần hai tháng suy nghĩ, hắn đối với nàng là thế nào? Chắc chắn hắn đã chiếm một vị trí quan trọng trong tim nàng rồi, nếu không vì sao vừa nghe thuộc hạ của chị tả thoang thoảng một người đàn ông bị bắt đến có ngoại hình giống hắn, Sakura đã vội vàng tìm đến đây!Nhưng là nàng không xác định nổi cảm giác trong tim. Yêu? Nàng không dám khẳng định! Hận? Vì sao lại hận?

Tự bản thân Sakura không thể xác định được, vậy thì gặp hắn, hỏi hắn đi! Dường như đấy đã là cách tốt nhất rồi!

Nghĩ vậy, Sakura hít một hơi lấy dũng khí, cánh tay đẩy mạnh cửa.

"Cạch....."

Cánh cửa từ từ hé mở, một mùi máu tanh nồng, mùi ẩm mốc ập vào mũi làm dạ dày Sakura cuộn trào, khó khăn kìm nén cảm giác buồn nôn.

Bên trong phòng tối đen như mực, Sakura phải dựa vào ánh sáng từ ngoài hắt đến mới miễn cưỡng nhìn được.

Mặt sàn nhớt nháp, càng vào bên trong, mùi máu tanh tưởi càng đậm, trái tim Sakura như lơ lửng trên vực. Tại sao lại nhiều máu như vậy, hắn.... có ổn không?

Như để trả lời cho câu hỏi của Sakura, phía trước mắt xuất hiện một người nằm trên mặt đất, đưa lưng lại về phía nàng. Chỉ riêng trên lưng thôi đã chằng chịt những vết thương sâu hoắm vào trong da thịt, có chỗ còn có thể thấy vào tận xương.

Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt nàng nhoè đi, sống mũi cay xè, vội vã lao đến, không quản quần áo bị dính bẩn, ngồi phịch xuống cạnh hắn, lật người hắn lại.

Dưới ánh sáng yếu ớt chiếu đến, một gương mặt thân thuộc hiện ra....

- Sasuke.....

Nước mắt bỗng không kìm được tuôn trào thành dòng, hai bàn tay nàng run rẩy ôm lấy mặt hắn, giọng nói nghẹn ngào lay gọi.....

- Sasuke..... Sasuke..... Em đến rồi..... Anh mau dậy nhìn đi..... Em đến rồi đây.....

Làn da hắn lạnh buốt, đôi môi khô rát, tím ngắt lại, gương mặt tiều tụy, đầy vết bầm tím, vệt xước dài còn rỉ máu trên gò má hắn. Trái tim nàng lạnh buốt, đau đớn như bị ngàn vạn mũi kim sắc nhọn cứa vào.....

Kì lạ, rõ ràng người bị thương là hắn, sao nàng lại thấy đau như chính mình là người hứng chịu những vết thương đó.....

Mặc cho Sakura lay gọi thế nào, Sasuke cũng không tỉnh dậy, một dấu hiệu cũng không có. Cũng phải, một người đàn ông dù khỏe mạnh đến đâu, nếu chịu qua cường độ tra tấn dã man, khốc liệt của Yuki thì không chết đã là may mắn lắm rồi.....

Ý thức được rằng với tình trạng này, cho dù nàng gọi đến khản cổ hắn cũng không tỉnh dậy được, bây giờ phải đưa hắn ra khỏi đây đã.

Sakura khoác tay hắn lên vai mình, gắng sức đỡ hắn đứng lên nhưng cứ đi được vài bước lại gục xuống. Cho dù Sakura là người từng học võ thì sức lực nàng cũng không khá lên được bao nhiêu, dìu một người đàn ông to cao gấp đôi mình vẫn hết sức khó nhọc.

Đang lúc nàng loay hoay không biết làm thế nào, bỗng trước mắt xuất hiện một con trăn khổng lồ, miệng đỏ lòm, hàm răng sắc nhọn đủ để nghiền chết con mồi, ánh mắt khát máu, hung tợn.....

Người khác mà gặp cảnh này chắc ngất xỉu rồi cũng nên, còn nàng, phải nói là mừng phát khóc còn không kịp.

- Ana honey!!!Ana vốn đang tính xử lí hai con mồi trước mắt kiểu gì, nuốt chửng, làm xá xíu, không ngờ nghe thấy giọng nói quen quen. Nó cúi xuống trước mặt Sakura, hít hít ngửi ngửi để nhận dạng, rồi thè cái lưỡi đỏ sọc ra liếm mặt nàng một cái, chóp chép miệng nghĩ gì đó.....

'Mùi này quen quen..... Ngọt ngọt, thơm thơm, vị giống đống hoa trong vườn mình lỡ đuôi phá hôm kia, giống cô chủ thật..... Aizzz..... Đáng tiếc cô chủ mất tích 4 năm rồi..... Chán th..... Mà khoan!'

Ana trợn trừng mắt nhìn chằm chằm Sakura, cái mặt đờ đẫn ra vì kinh ngạc trong giây lát. Sau khi định thần lại, Ana vội vồ đến, cái đầu to tướng cọ cọ vào mặt Sakura làm nũng, lè lưỡi liếm mặt nàng, cười híp cả mắt lại, miệng phát ra tiếng rít mừng rỡ, đến cái đuôi cũng ngoáy tít thò lò không thôi....

- Ừ.... Ta cũng nhớ mày lắm, Ana! Ngoan! Ngoan!

Ana vui đến nỗi cái mặt cọ mạnh quá, đẩy ngã cả nàng ra sau, may mà nó kịp thò đuôi ra làm đệm đỡ nàng. Còn Sasuke không may mắn đến vậy, ngã ngửa ra đằng sau, đầu, lưng va đập mạnh xuống đất, đau đến nỗi làm hắn hôn mê cũng khẽ rên lên.....

Sakura hoảng sợ, vội đỡ hắn dậy, ôm vào lòng mình, ánh mắt tha thiết hướng Ana khẩn cầu:

- Làm ơn, hãy giúp ta đưa anh ấy ra khỏi đây.....

Ana vốn đang hưng phấn vì gặp lại cô chủ, không lằng nhằng gì gật đầu đồng ý luôn, đuôi nhẹ nhàng cuốn cả hai người lại nhấc lên, trườn mình theo đường ra bò đi.....

Ana không những đưa hai người ra ngoài mà còn một mạch đưa hai người đến bệnh viện tư nhân gần nhất, lại còn đặc biệt tốt bụng thẳng tiến vào đại sảnh nữa, giờ thì hay rồi.....

"Áaaaa..... Rắn.... Rắn!!!"

Trong sảnh truyền đến tiếng la hét thất thanh của các bệnh nhân lẫn người nhà, các bác sĩ, y tá,.... Cả đại sảnh hỗn loạn, người người chạy trối sống trối chết, liều mạng chen chúc chạy ra cửa....

"Rầm!!!"

Cái đuôi to tướng của Ana ngang nhiên đập xuống chặn trước cửa, cái mồm với hàm răng như hàm cá mập kèm theo cặp mắt hung tợn bonus thêm thân hình dài lêu nghêu chiếm đến 1/2 đại sảnh khổng lồ đã thành công dọa mọi người đứng hình im phăng phắc.

- Có người bị thương nặng ở đây, làm ơn cứu anh ấy được không? - Sakura lên tiếng, lúc này mọi người mới nhận ra có một cô gái đỡ một chàng trai, và cả hai vẫn bình an đứng cạnh con trăn.

Ana quắc mắc nhìn đám bác sĩ kia, cái lưỡi đỏ ngòm như vô ý lè ra một cái.....

- Đây! Đến đây! Đặt anh ta lên cáng đi! - Một bác sĩ thức thời nhận ra ý của con trăn, vội vàng kéo theo mấy người khác chạy đến, nhanh nhẹn thực hiện các thao tác cấp cứu.

Ana hài lòng gật đầu một cái, bỗng dưng quay phắt sang nhìn người phụ nữ đầu tiên hét gọi nó là rắn, hơi há mồm ra, hung ác trừng mắt một cái....

'Bà mày đây là trăn! Rắn cái con khỉ! Bà đẳng cấp hơn rắn nhiều!'

Thấy động tác muốn nuốt chửng người của con nào đó, Sakura hơi vỗ vỗ lên thân nó, nhẹ giọng dỗ:- Ngoan nào, Ana! Không được ăn thịt người, thịt người chán lắm, toàn xương xẩu với các chất độc hại thôi! Về nhà ta cho cưng ăn mười phần thịt bò bít tết thượng hạng nhé!

Ana nghe lời, từ bỏ ý định muốn ăn thịt người. Nó hơi cúi đầu, cọ cọ vào mặt Sakura, ánh mắt nũng nịu, mắt chơm chớp mồm đớp đớp nhìn nàng.

- Được rồi! 20 phần thịt, kèm theo 5 đĩa rau, miễn bình luận!

"Rít...." Ana càng thêm đáng thương nhìn nàng. Nó ghét ăn rau lắm a....!

- No! Phải ăn rau! Không ăn làm sao mà tiêu hoá tốt được! Cấm cãi! Ý kiến ý cò gì nữa là khỏi ăn bít tết, thịt gà nướng cũng khỏi! - Sakura kiên quyết nói, ý chí không hề bị ánh mắt của nó làm lung lay.

"Rít...." Ana cuối cùng đành thỏa hiệp, ủy khuất gật đầu một cái, mặt mày ủ rũ, đau khổ, khác hẳn so với bộ dạng oai phong ban nãy.

Dù gì nó cũng giúp mình như vậy, Sakura thấy nó như vậy cũng không đành lòng, nhẹ nhàng xoa đầu Ana, buông lời dỗ dành.

- Không khóc, nếu nghe lời sau này cho mày ăn hẳn cả cân tôm hùm, mực tám món, rượu vang 1978 nữa nha! Bây giờ về nhà trước nhé!

Cái bản mặt của con nào đó tươi tỉnh cả lên, hớn hở ra mặt, nghịch ngợm liếm mặt Sakura một cái rồi mới ve vẩy cái đuôi, uốn éo về nhà.

Các thể loại bệnh nhân, y tá, bác sĩ, dân chúng đến xem kịch vui...: "....."

Con trăn kia có phải là trăn thành tinh rồi hay không? Còn biết ăn vạ kì kèo thêm bớt như đúng rồi!

Khóc á? Nhìn đâu ra nó khóc! Có mà làm bộ làm tịch, nước mắt cá sấu thì có!

Khẩu vị của trăn cũng tốt ghê! Thích ăn bít tết, cua rang me, mực xào, uống rượu vang 1978 cơ đấy! Kén chọn thật!

Vốn nghe người ta nói da trăn dày, không ngờ dày thật! Da mặt con trăn này phải sánh ngang với chiều dài Vạn Lý Trường thành chứ không đùa!

Mà..... dạo này xu hướng chọn nuôi thú cưng của phụ nữ cũng quá ư là..... độc đáo đi.....

Đến cuối, vẫn là nhờ sự thúc giục của Sakura, các bác sĩ mới lấy lại tinh thần làm việc, vội đẩy bệnh nhân vào phòng cấp cứu. Bệnh viện sau cơn hỗn loạn cũng trở lại bình thường.

.....

- Xem nào..... Bệnh nhân bị mất mau nghiêm trọng, cơ thể suy nhược nặng, một vài vết thương bị nhiễm trùng khá nặng dẫn đến phát sốt. Lại ở lâu trong môi trường thiếu vệ sinh dẫn đến vài bệnh về đường hô hấp. Bàn chân phải bị trật khớp, xương ống tay trái gãy đôi, xương ngón tay út tay phải bị chệch, não có dấu hiệu bị chấn thương, cần thời gian theo dõi.....

Nghe bác sĩ trình bày một lèo bệnh trạng của Sasuke, sắc mặt Sakura tái nhợt như tờ, môi bị cắn chặt đến nứt da, trong lòng căng thẳng, lo lắng....

- Bác sĩ..... Anh ấy sẽ ổn chứ?

Bà bác sĩ thở dài phiền não, bỏ kính mắt xuống, lắc lắc đầu.

- Hiện giờ thì không hề ổn chút nào..... Trên người anh ta chằng chịt thương tích, nếu tôi nhớ không nhầm còn có dấu hiệu bị trúng độc nữa.....- Độc? - Sakura sững sờ nhìn bà.

- Đúng! Hình như là bị..... rắn khổng lồ cắn hay thì phải.....

Rắn khổng lồ.....

Có độc.....

Sakura âm thầm nghiến răng nghiến lời, ánh mắt hung dữ, lửa giận bốc cháy ngùn ngụt.

Hừ! Ngoài con trăn kia còn cái gì vào đây nữa! Ana khổng lồ do chế độ ăn hơi bị..... dinh dưỡng..... Còn trăn có độc đơn giản là vì đây là giống lai giữa trăn Anaconda và rắn hổ mang.

Bây giờ thì nàng hiểu vì sao con trăn "tâm hồn ăn uống" này lại vô cớ đến phòng tra tấn rồi, còn làm gì nữa ngoài hành hạ, chà đạp nạn nhân như món đồ chơi! Hèn gì mà lúc gặp nàng tự nhiên thấy nó lau mồ hôi lạnh, có nguyên nhân cả đấy.....

Và, để xử lí con nào đó, Sakura đã bắt nó nửa năm chỉ được gặm rau ăn đậu phụ, động vào một miếng thịt thôi sẽ tăng thời hạn ăn chạy theo cấp số nhân! Dĩ nhiên, đấy là chuyện sau này.....

Bắt gặp vẻ mặt căng thẳng pha lẫn phẫn nộ không rõ nguyên do của Sakura, bác sĩ vội trấn an.

- Nhưng không cần lo, chúng tôi đã cho bệnh nhân buồng thuốc bài trừ chất độc ra rồi. Hiện giờ bệnh nhân đang trong phòng ICU*, qua một tuần nữa sẽ chuyển về phòng bệnh riêng.

*ICU - Intensive Care Unit: phòng bệnh cho những trường hợp bệnh nặng.

Nghe thế này Sakura mới tạm nguôi giận, tiếp tục hỏi.

- Vậy mất bao lâu nữa mới trở về như bình thường được?

- Hmm.... - Bác sĩ lật lật xem giấy tờ trong tay rồi đưa ra câu trả lời - Sớm nhất chắc cũng phải mất tầm nửa năm....

Thế cũng coi như là khả quan rồi. Chịu qua đợt tra tấn dã man vô nhân đạo của chị suốt hai tháng, không đến nỗi sống thực vật là ông trời đã yêu lắm rồi!

- Có lẽ một tuần nữa sẽ tỉnh, thế này là khá sớm so với bình thường đấy! Thường thì đa số những người được đưa đến trong tình trạng này không sống thực vật thì cũng què chân cụt tay, bị lột một lớp da, lòi dạ dày, chết tươi con đười ươi nha! Bạn trai cô may mắn đấy! Ha ha!!!

Sakura: "...."

Người ta bảo bác sĩ ăn nói khéo léo, ngôn từ của bác sĩ này cũng quá ư là.... máu me đi.... Với lại....

- Bác sĩ, đây không phải bạn trai cháu! - Có một hiểu lầm cần phải được xử lí ngay đấy, ai là bạn gái hắn chứ!

Bà bác sĩ già không cho là vậy, lại nghĩ rằng Sakura đang xấu hổ, liền vỗ vai nàng cười sang sảng.

- Cháu xạo vừa thôi! Cháu nên nhìn cái mặt mình lúc chờ cậu ta ngoài phòng cấp cứu đi! Không phải bạn trai mà lo đến mặt mũi trắng bệch ra như bị người chết à?

- Cháu..... - Sakura cứng họng.

Tuy nàng không thể nhìn biểu cảm trên mặt khi đó nhưng nàng nhớ cảm giác hoang mang, lo sợ khi chờ ở ngoại cửa, không biết lúc cánh cửa kia mở ra, đón chờ nàng là điều gì.....Chỉ cần nghĩ hắn sẽ chết, Sakura đã không chấp nhận nổi rồi.

Sẽ không chết đâu! Chắc chắn hắn sẽ vượt qua được! Nàng tin, tin hắn sẽ không rời bỏ nàng..... lần nữa.....

-------------

Một tuần sau....

- Vào đi! Cháu còn định đứng đó đến bao giờ! Chần chừ nữa là cậu ta ngủ quên luôn bây giờ! - Vẫn là quý bà bác sĩ lần trước, lúc này đang ra sức thúc đẩy ai đó tiến vào.

- Hay là.... để sau khi anh ấy ngủ dậy rồi vào sau.... - Sakura lúng túng từ chối, suýt nữa ăn nguyên một tập tài liệu bay vào mặt.

Quý bà bác sĩ tức sôi máu, không khách khí quát thẳng vào mặt Sakura.

- Mày đùa bác à! Bác mày đứng nói khản cổ ở đây ba tiếng đồng hồ chỉ để nghe mày nói "để sau" thôi á.....

Sakura không nói gì, lặng lẽ chỉ vào tấm biển xanh to tướng chiếm cả nửa hành lang bên cạnh, trên đó ghi: "Đi nhẹ nói khẽ cười duyên. Ồn ào phạt một năm lao động công ích không lương!"

Quý bà bác sĩ: "....." Tại sao bà làm ở đây 8 năm rồi mà lần đầu tiên nhìn thấy cái biển này?

Đặc biệt, câu kia được lặp lại và ghi bằng 500 thứ tiếng khác nhau trên thế giới, bao gồm cả tiếng Ai Cập cổ đại. Không hiểu thằng nào rảnh thế mà còn thừa mực in bằng tiếng Ai Cập cổ đại, chẳng lẽ để cho xác ướp khi nhập viện đọc chắc? Thần kinh!

- A! Còn có cả tiếng người ngoài hành tinh kìa!

Quý bà bác sĩ: "...." Thật à.... =.='

Thấy quý bà bác sĩ đang phân tâm bởi cái bảng, Sakura lén lút xoay người tính chuồn đi, không ngờ.....

- Đứng lại! Định chuồn đi đâu đấy cưng? - Quý bà một tay xách cổ áo sau nàng, dễ dàng nhấc bổng lên.

Sakura: *toát mồ hôi lạnh....*

- Bây giờ cưng thích thế nào? Nhẹ nhàng tình cảm hay là dùng bạo lực bệnh viện? Hả!!!

....

"Rầm!!!"

Sakura nằm sõng soài trên mặt đất, cánh cửa phía sau bị quý bà bác sĩ đóng "xoạch" lại, ngăn cách phòng bệnh với bên ngoài.

Sakura đúng là khóc không ra nước mắt, tủi thân úp mặt trên sàn. Vốn nghĩ mình trẻ khỏe, oánh nhau với quý và sẽ có cơ may thắng.

Khốn nạn thế nào, quý bà này từng hai lần đoạt huy chương bạc giải võ thuật thế giới. Mà một người đẳng cấp như vậy chỉ trong có vài giây đã hạ đo ván con tép riu như nàng, phũ phàng quẳng nàng vào phòng bệnh, mặc nàng tự lực cánh sinh....

Nếu biết sớm lai lịch của quý bà này, nàng thà tự mình đi vào còn hơn là khinh địch làm liều rồi bị đập cho te tua, thê thảm thế này..... Thật là nhục.....

- Cuối cùng cũng chịu vào à.....

Từ trên giường truyền đến giọng nói khàn đặc pha lẫn ý cười. Sakura ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt như nhìn thằng hề của hắn, nàng ngượng chín cả mặt, vội vàng đứng phắt lên chỉnh chu là bản thân.Sau hơn hai tháng không gặp mà lần đầu tiên nhìn lại nhau, nàng lại trong bộ dạng nhếch nhác đang hôn đất thế này..... Mất mặt quá.... Sao hôm nay toàn gặp phải mấy loại chuyện thế này.....

- E hèm..... Anh.... Anh tỉnh rồi?

- Em còn hỏi.... Mới có hai tháng không gặp em đã bị quáng gà nặng rồi à?

- Anh....!!!

Sakura trợn mắt thở phì phò, cảm thấy một sự xúc phạm không hề nhẹ! Nàng thì lo lắng không biết nên nói gì với hắn, không ngờ mình mới nói được một câu đã bị hắn táng ngay cho cứng họng rồi!

Vẻ mặt quẫn bách, ức chế của Sakura tuyệt đối là liều thuốc bổ cho người nào đó. Hắn mỉm cười ôn nhu, ngoắc ngoắc ngón tay phải gọi nàng lại.

Sakura lì lợm không ra, khoanh tay hất mặt ra chỗ khác. Mắng nàng à, ờ, nàng không ra đấy, làm gì được nhau!

'Cái loại mày chỉ đáng thế thôi! Còn làm bộ choảnh chó gì nữa!' Inner khinh bỉ nói.

'Mắc mớ gì đến mày!' Sakura không chịu thua quát lại.

'Chỉ là tao không đành lòng nhìn mày sỉ nhục độ sang choảnh của loài chó thôi! Loại mày á..... chó nó còn hơn!☺️☺️☺️'

'.....'

- Khụ khụ..... Khụ khụ..... - Sasuke bỗng nhiên ho dữ dội, ho đến mức sặc sụa như phổi sắp bắn ra ngoài.

Thấy vậy, nàng cũng chẳng còn tâm trí nào mà choảnh với chả chó nữa, khẩn trương chạy đến cạnh đỡ Sasuke ngồi dậy, nhanh nhẹn kê gối tựa sau lưng, vuốt ngực hắn, hốt hoảng hỏi:

- Làm sao rồi? Anh có ổn không? Có cần em gọi bác sĩ không?....

Sasuke sắc mặt tái nhợt, chẫm rãi lắc đầu, hắn khẽ nở nụ cười trấn an nàng.

- Anh không sao....

- Nhưng mà.....

- Anh không yếu đến thế đâu.... Em yên tâm.... Với lại....- Nói đoạn, bàn tay phải quấn kín băng trắng nắm lấy tay nàng, siết chặt -.... Anh còn phải khoẻ nhanh thì vợ mới chịu sinh con cho anh chứ, phải không.... vợ?

Mặt Sakura bốc khói, đỏ đến không thể đỏ hơn được nữa! Tên này đang ốm mà vẫn còn nghĩ ra trò chọc ngoáy nàng, chẳng hiểu hắn có ốm thật không nữa!

Sakura tức đến nghiến răng nghiến lợi chối:

- Ai là vợ anh chứ? Bỏ tay em ra! - Sakura cố giật mạnh bàn tay ra khỏi tay Sasuke, ngoài ý muốn động đến ngón út bị gãy làm hắn đau đến trắng mặt nên đành thôi.

Sasuke nhân cơ hội kéo nàng ôm vào lòng, bất chấp vết thương trước ngực nhói lên.

- Ngoan nào, anh thể hiện tốt như thế vẫn chưa đủ sao.... Chịu qua thử thách của chị vợ thật không dễ dàng gì a.....

Lời của hắn đụng đến nơi mềm nhất trong tim Sakura, cảm giác áy náy lại dâng lên.

- Về chuyện chị làm với anh, em.... - "xin lỗi".

Hai chữ cuối còn chưa kịp nói ra, tay hắn đã che lại môi nàng. Sasuke yêu thương, thâm tình nhìn nàng, ngón tay khẽ vuốt ve gò má ửng hồng, giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng như gió xuân vang bên tai nàng.....- Anh nhớ em, Sakura....

Cặp mắt lục bảo bỗng ươn ướt, những cảm giác khác lạ mãnh liệt trỗi dậy. Trước kia, nàng vẫn chưa thể thấu hiểu được những cảm xúc này, giờ nàng hiểu rồi, đó là yêu, yêu cái người đáng ghét luôn thích bắt nạt nàng từ ngày đầu gặp gỡ, cái người luôn thích.... sàm sỡ nàng này, yêu cai người luôn đem đến cho nàng cảm giác thân thuộc, ấm áp này....

- Em.... Em cũng nhớ anh.... nhớ nhiều lắm....

Khoé môi Sasuke càng thêm nhếch lên, chợt, hắn khẽ cúi đầu, mắt khép hờ, môi bạc từ từ rút ngắn khoảng cách đến làn môi anh đào....

Sakura hiểu hắn định làm gì, bật cười nhẹ một tiếng rồi nhắm mắt lại, hé môi.....

"Xoạch!!!"

Chỉ còn một chút nữa thôi là có ngay một nụ hôn năm giây kiểu Pháp, thế mà đúng lúc này ông trời lại ngứa tay chen ngang!

Cả hai đồng thời quay phắt ra, bắt gặp kẻ phá đám đang đứng sừng sững ở cửa, mặt hai người lập tức một đen một đỏ.

Tại sao..... Tại sao hắn chỉ muốn hôn nàng một cái thôi mà cũng gian nan thế? Hả!???

Sớm không đến, muộn không đến, cứ căn đúng lúc này là sao!???

Mặt Sasuke đen như đít nồi, u ám như trời sắp nổi giông bão. Ánh mắt lãnh khốc, sắc lạnh như trăm ngàn lưỡi dao bắn đến kẻ phá đám.

Itachi lúc bấy giờ đang đần thối đần nát mặt ra, đứng bất động ngoài cửa, biểu cảm như: ""

Anh là nghe tin thằng em trai nằm viện nên đến thăm, ngờ đâu lại phá mất chuyện tốt của nó....

Nhìn thấy mặt thằng em trai như sắp giết mình, Itachi lập tức giơ tay thề thốt:

- Anh xin thề, anh không hề cố ý!!! Mắt anh bị đui, cái gì cũng không thấy, anh đảm bảo luôn! Hai đứa.... cứ tự nhiên như ở nhà đi! - Nói rồi biết ý co giò bỏ chạy, trước khi đóng cửa còn cực trung thực hét vọng vào trong:

"Anh không thấy gì hết! Anh không thấy gì hết! Là lá la....!!!" Rồi nhảy chân sáo đi mất.

Trong phòng, Sasuke chán nản cọ cọ mặt vào má nàng, giọng nói uể oải, thê lương làm sao....

- Sao số anh khổ thế này.... Một nụ hôn sau bao ngay xa cách cũng khó đến vậy à....

Nghe lời than thẩm đáng thương của hắn, Sakura buồn cười, trong đầu bỗng loé lên một suy nghĩ không được.... trong sáng là mấy....

Dưới sự kinh ngạc của Sasuke, nàng bất ngờ ôm mặt hắn, vừa hôn vừa cắn mạnh lên làn môi bạc, ra sức "chà đạp".

- Cho anh đấy! - Rồi mỉm cười toe toét chạy mất, để lại Sasuke một bộ dạng ngơ ngác, ngáo đá, thi thoảng lại cười hơ hớ trong phòng....

Về phần kẻ phá đám ông trời phái đến kia, quý ngài Itachi trong khi đang trên đường chạy thục mạng, cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy, không thèm nhìn đường nên không lâu sau....

"Binh! Bốp! Rầm! Choang! Xoảng!"

Một chuỗi âm thanh thanh thuý vang lên.

Itachi bị đâm đến choáng váng đầu óc, đã vậy, không biết từ đâu ra một loạt các thứ chai, lọ, kim tiêm, khay inox thi nhau đổ xuống đầu anh.

Nếu là người khác hứng phải đống này e rằng đã ngoẻo luôn rồi, có điều, anh Chồn đây thật xứng với biệt danh "đầu đá". Toàn bộ chai lọ chỉ vừa tiếp xúc với đầu anh đã vỡ tan tành, mui kim tiêm thì gãy làm đôi, cả cái khay Inox siêu bền hàng xịn kia còn bị bóp méo xệch không ra hình thù gì!

Có điều, khổ nhất vẫn là cái người bị anh va phải kia.

- Xin lỗi cô, là lỗi tại tôi! - Itachi ga lăng đỡ cô gái kia dậy, hào phóng nói - Tôi sẽ bồi thường lại gấp đôi, à không, gấp năm lần thiệt hại!

Cô gái kia loạng choạng đứng dậy, xoa xoa cái đầu đau nhức, xua xua tay, ngẩng đầu lên từ chối:

- Không cần đâu, là tôi không.... Itachi?

Itachi nheo mắt nhìn chằm chằm cô, tóc đen, cặp mắt đen to tròn, da trắng, dưới mắt phải có một ruồi. Trông quen quen, giông giống.....

- A! Izumi phải không?

Loading...

Xem tiếp: Chương 93: Itachi Vs Sasori!

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

The Cutting Edge

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 11


Shadow Music

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 53


Mưu Đồ

Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình

Số chương: 28



Từ Từ Suy Lý

Thể loại: Ngôn Tình, Trinh thám, Đô Thị

Số chương: 66