Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

[SasuSaku] Our Destiny Chương 9: Thánh Nữ Đã Xuất Hiện

Chương trước: Chương 8: Lại Thi Thố



ả đêm Sakura chằn chọc không ngủ nổi, căn bản là bởi vì cái chuyện lúc trước cứ ám ảnh trong đầu nàng không chịu buông. Dù Tenten đã đưa ra cho nàng đủ các gợi ý như uống sữa nóng, đếm từ 1 tới 10000, đi dạo hít thở không khí, ngửi hương hoa để ngủ,... nhưng mà đến một cách nhỏ cũng không thành công. Uống sữa thì phải nốc cả chục cốc rồi, đếm cũng đã đếm, đi dạo được 10 vòng quanh doanh trại, ngửi hương hoa thì cứ hắt xì liên tục,... Cuối cùng do não hoạt động quá công suất và người cũng đã thấm mệt, cả hai ngồi ôm gối tựa thành giường thở hồng hộc, mồ hôi lã chã như tắm.

- Trời ạ, đã thử hết các cách rồi đến ngáp còn chẳng có - Sakura thở dài rầu rĩ.

- Có thể là do cậu có chuyện gì bí bách trong đầu chăng? Sakura, cậu có muốn tâm sự với tớ chuyện gì không?

'Chả lẽ nói cho cậu ấy chuyện ban nãy? Không không... Tuyệt đối không thể, nhỡ cậu ấy nói với hắn thì sao?'

- À... Không có gì đâu mà. Tớ hay bị mất ngủ như thế lắm - nàng nói dối, nhưng nào qua nổi mắt cú vọ của Tenten.

- Sakura, đã có ai nói rằng cậu nói dối cực kì tệ chưa?

- Ặc... Rồi - Là hắn, hắn là người nói vậy.

Leo tót sang bên giường, ngồi đối diện với Sakura, Tenten hít một hơi thật sâu rồi nói:

- Để tớ đoán nhé, có phải chuyện hoàng huynh... hôn cậu lúc chiều làm cậu mất ngủ đúng không?

- Kh... Ông... Tớ... không... H... iểu... Cậ...u... đang... nói...ói...gì cả... - Sakura đổ mồ hôi hột lắp bắp, đừng nói là cậu ấy nhìn thấy nhé!

- Chém gió vừa thôi. Cậu nghĩ tớ là con nít lên ba chắc. Khôn hồn thì gật đầu nhận tội đi.

- Hức... Rồi tớ nhận - Sakura gục đầu xuống gối, bị bạn thân, lại còn là em của cái tên chết dẫm đấy nhìn thấy, nàng chỉ ước sao có cái hố nào để nàng chui cho đỡ thẹn.

Thấy vậy, Tenten bò ra ngồi cạnh bạn, vỗ vai an ủi:

- Không sao, chuyện qua rồi, chỉ là hôn má thôi mà, có phải hôn môi đâu mà cậu đau khổ vậy.

- Không sao là không sao thế nào, hắn cướp mất nụ hôn đầu trên má của tớ. Tớ đã để dành nó cho người tớ yêu, vậy mà.... Hức hức.... - Nghĩ tới đây bao nhiêu uất ức liền biến thành nước mắt.

Nhắc đến "người yêu", mặt Tenten bỗng trở nên đăm chiêu, nhìn lên trần rồi lại nhìn xuống đất, cuối cùng cũng nhìn sang Sakura đang gục mặt xuống gối kia gặng hỏi.

- Cậu có người yêu chưa?

- Chưa. Sao cậu lại hỏi vậy? - Nàng ngẩng mặt dậy, tay lau nước mắt rồi ngước đôi mắt to nhìn Tenten.

- Ừm thì... Cậu thấy... hoàng huynh thế nào?

- Này này... Không phải cậu định... - Sakura híp mắt nghi ngờ nhìn Tenten.

- Ấy chết... Hiểu nhầm rồi! - Tenten khua chân múa tay loạn xạ lắc đầu chối - Tớ chỉ là thắc mắc không biết cậu nghĩ gì về hoàng huynh thôi, hoàn toàn không có ý gì đâu.- Hừm... Tên đó thế nào á? Là một tên tảng băng, không, lạnh hơn cả băng nữa, tên đểu cáng, chấp vặt, chỉ giỏi soi mói, bẩn tính, bựa nhân, thù dai hơn đỉa, chuyên ức hiếp nữ nhân chân yếu tay mềm, ngụy quân tử, xấu xa, cậy quyền hiếp yếu, suốt ngày cạnh khoé người khác hay nói đúng hơn là tớ,... - Sakura cứ thế tuôn ra một tràng mà không để ý rằng sắc mặt Tenten đang xuống cấp nặng nề.

'Tch... Tch... Thế này nặng hơn mình tưởng. Phen này khó rồi đây...'

- Sakura nè, thế cậu có thấy ở hoàng huynh điểm tốt nào không? Dù chỉ một chút chút thôi cũng được - Tenten cố gặng hỏi thử xem thái độ của Sakura thế nào, có thật là vô phương cứu chữa không.

Câu hỏi của Tenten đã khơi gợi lại một phần kí ức đẹp trong nàng về hắn. Nhớ lại cái lúc mà hắn nhảy xuống vực cứu nàng, lúc hắn khoác áo cho nàng rồi khuyên bảo. Nhớ cái lúc mà hắn tự tay băng lại vết thương cho nàng, cả cái lúc mà hắn đã cứu nàng thoát khỏi con ngựa đang đâm đầu xuống vực nữa, cách mà hắn nhìn nàng, ánh mắt ấm áp, quan tâm không chút lạnh lẽo. Càng không thể thiếu mỗi khi hắn ôm nàng cưỡi trên ngựa, lúc đó không hiểu sao Sakura lại cảm thấy ấm áp đến vậy. Có thể hắn không thực sự tồi đến vậy, và có lẽ, lần đầu tiên trong đời, nàng thực sự thấy rung động trước một người khác giới, đó là theo cách nàng nghĩ. Nhưng lòng tự trọng cao vút trời không cho phép nàng thừa nhận điều đó. Hất mặt ra chỗ khác, nàng khẳng định:

- Không hề!

- Thế cậu.... có bất kì... cảm giác gì trước huynh ấy không?

- Càng không!

Sakura không hề biết rằng câu nói của mình đã vô tình làm tổn thương người bên ngoài. Là Sasuke, thì ra hắn đã ở bên ngoài nghe từ đầu câu chuyện đến giờ. Chẳng là ban nãy thấy khó ngủ nên đi dạo bên ngoài, hắn đã bắt gặp Tenten và Sakura và đã lén bám theo hai người từ nãy giờ.

Tại sao khi nghe nàng nói như vậy, tim hắn lại nhói đau như bị ai dùng kim đâm vào vậy? Hắn đã thừa nhận rằng mình đã có những cảm giác với nàng, nói đúng hơn là tình cảm, có điều hắn không ngờ là nó lại lớn tới vậy. Nhưng mà tất cả có là gì cơ chứ khi mà nàng không có lấy một cảm giác với hắn, là hắn yêu đơn phương. Lặng lẽ bỏ đi không ai biết, cũng như khi hắn xuất hiện.

Ông trời hay nói cách khác là cái lũ sắp xếp số phận ở ngục giới lại thối thây đểu cáng thế nào mà lại cho hắn đi ngay khi chuyện hay vừa mới bắt đầu. Người ngoài cuộc chỉ nghe không thôi thì sẽ tin chắc rằng điều nàng nói là sự thật, còn người trong cuộc như Tenten đây, chỉ cần nhìn thoáng qua nét mặt cũng biết là Sakura nói dối. Giọng thì có vẻ thật đấy nhưng mà cái mặt thì vẫn còn non lắm, mắt liếc tít lên tận trần nhà, mặt thoáng đỏ như thế thì lừa được ai?

Tenten liền nở một nụ cười hết sức đểu làm Sakura khẽ rùng mình lạnh sống lưng.

- Sakura ơi là Sakura, cậu tưởng cậu lừa được ai hả? Nếu là tớ thì nhầm đối tượng rồi. Tớ cho cậu 3 giây thành thực khai báo, không thì... Tớ sẽ kể hết cho hoàng huynh nghe... Hắc hắc...

1

2

3

- HOÀNG HUY.... Ưm... - Tenten đang định hét to lên thì bị Sakura nhanh tay bịt miệng lại.- Rồi rồi, cậu thắng được chưa? Đúng là tớ có cảm giác với hắn - không thể tin được là nàng vừa thừa nhận điều đó. Quá xấu hổ, Sakura chỉ biết vùi mặt vào gối mà than đời.

- Không việc gì phải xấu hổ cả, thừa nhận không có gì là sai trái cả. Ai cấm cậu yêu đâu - Tenten bình thản nói.

- Ai bảo là yêu, mới chỉ có một chút chút cảm giác thôi mà, nhỏ chừng này thôi.... - vừa nói Sakura vừa lấy hai ngón tay ép lại tạo thành khoảnh cách nhỏ tí xíu.

- Ừ ừ... Không yêu đâu... - Tenten cứ gật đầu cho qua thôi chứ trong lòng lại nghĩ khác.

'Rồi xem....'

- Tâm sự thế cũng là đủ rồi. Giờ đi ngủ thôi, mai còn tập cung nữa - Tenten leo sang giường mình, tắt nến rồi chùm chăn đi ngủ - Ngủ ngon nha!!!

- Ừm... Ngủ ngon - Sakura cũng kéo chăn đắp rồi đi ngủ.

Quả nhiên trút hết được suy nghĩ trong lòng ra rồi thì cực kì nhẹ nhõm, Sakura vừa đặt lưng xuống giường đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đối lập hoàn toàn với người nào đó, chiếc đèn vẫn được thắp sáng đều đặn.

------------

Một tuần lại trôi qua vù vù như gió, thoáng chốc đã đến cái ngày mà mọi người đều biết, trừ Sakura. Thật sự mà nói thì nàng chẳng hiểu đấy là cái ngày khỉ gió gì cả mà mọi người khắp nơi nườm nượp kéo đến từ trước những 1 tuần. Quân lính người hầu tấp nập chuẩn bị cái gì đó mà đi lại khắp nơi. Sakura lại tưởng chắc là tiệc tiếc vớ vẩn gì thôi nên vẫn cùng Tenten tập cung hàng ngày. Mà trình của Tenten càng ngày càng bay cao bay xa, bắn trúng hồng tâm giờ chỉ là chuyện muỗi. Có thể là do tài năng của Tenten, mà cũng có thể do tài huấn luyện của nàng quá cao siêu. Nghĩ tới đây, Sakura không tự chủ được mà cười đắc ý như con dở hơi, làm Tenten đâm ra hơi hoảng, tưởng bạn sáng va đầu vào đâu nên thần kinh hơi chập mạch. Mà... cũng đã một tuần rồi mà nàng không hề thấy bóng dáng của cả Naruto và Sasuke đâu cả. Hỏi ra thì biết Naruto phải đi duyệt binh gì đó, còn Sasuke thì chịu, cái này làm Sakura có hơi lo và... nhớ.

Cử mải suy nghĩ mà Sakura đã căng dây cung quá mức.

"Phập" Dây cung đứt đôi sượt mạnh vào ngón trỏ để lại một vết xước sâu rướm máu màu huyết trên là da trắng hồng của nàng.

Sakura kêu oái lên một tiếng làm Tenten quay đầu hớt hải chạy lại.

- Trời ạ, cậu lại mất tập trung rồi. Để tớ đi lấy băng và thuốc! - rồi chạy đi lấy.

Trong lúc chờ đợi Sakura chẳng biết làm gì ngoài cầm cái tay bị xước ra, bất lực nhìn máu chảy dài xuống đến khuỷu tay. Nhìn lượng máu chảy là biết cắt trúng tĩnh mạch rồi. Nhưng mà nàng cũng có biết làm gì đâu, trước đây là nhờ khả năng tự lành nên chẳng bao giờ phải lo cả, còn bây giờ thì...

Đang định ngẩng đầu lên xem Tenten đến chưa thì tự nhiên có một bàn tay rắn chắc kéo tay nàng lại và ấn một tấm vải trắng vào vết thương cầm máu.

- A... - Sakura khẽ nhăn mặt lại, rồi mắt ngước lên xem đó là ai?

- Ơ... Ngươi....???Hắn vẫn không quan tâm tiếp tục việc của mình, lau sạch dòng máu chảy trên tay nàng, lau sạch sẽ rồi xé một đoạn khăn trắng cẩn thận băng lại vết thương cho nàng.

Trong khi đó, Sakura vẫn ngơ ngơ ngác ngác nhìn hắn. Câu hỏi là: hắn từ đâu xuất hiện đấy?

Đọc được câu hỏi trong mắt Sakura, hắn mới lạnh lùng lên tiếng:

- Ta chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi.

'Aaa... Ra là vậy'

- Cả tuần vừa rồi ngươi đi đâu vậy? - thôi ngu rồi, tự nhiên phun hết ra thế này. Thôi thì đằng nào cũng lỡ lời rồi thì lỡ luôn, đâm lao đành phải theo lao thôi.

Sasuke nghe câu nàng hỏi thì trong lòng bỗng có chút vui vui phấn khởi. Nhưng những niềm vui nho nhỏ đó đã bị dập ngay tức khắc khi hắn nhớ tới chuyện hôm trước, phải rồi, nàng ta không hề có cảm giác gì với hắn sao có thể nhớ được chứ?

Thở dài não nề, hắn xoay người bước đi, nhưng đến giữa chừng thì bị một giọng nói gọi lại.

- À này...

Hắn dừng bước.

- Ừm... Cảm ơn nhé, Sasuke! - Sakura vừa nói vừa nở một nụ cười tươi.

- Hn...

Hắn tiếp tục bước đi, trên khoé miệng vẫn còn vương lại một nụ cười, tuy nhỏ thôi nhưng vẫn là cười, lần đầu tiên nàng gọi tên hắn. Chỉ đáng tiếc là hắn không nhìn thấy được nụ cười đó của Sakura thôi...

Tenten nấp ở bụi cây gần đấy, tay cầm hộp thuốc mà sao cứ muốn bóp nát nó thế nhỉ.

'Hoàng huynh là đồ ngốc, ngu, siêu ngu, siêu đần, thông minh đột xuất ngu bất thình lình. Tự nhiên bỏ đi làm cái gì, choảnh chó à? Người ta nhớ nhung cả tuần qua mà vừa gặp đã thế. Thật là quá thất vọng....'

Mặt trời nhanh chóng khuất sau đỉnh núi, nhường chỗ cho mặt trăng toả sáng. Dòng người đông như trảy hội nhanh chóng hướng đến hồ Sento, nơi diễn ra sự kiện quan trọng hàng năm.

Sakura sau khi bị Tenten bỏ rơi chốn đông người thì khỏi nói là cảm thấy cô đơn lạnh lẽo thế nào. Nhưng cái đấy không phải lo nhiều, với một người tăng động như Sakura đây thì chỉ đứng như con tự kỉ đúng 30 giây đầu, sau đó nhanh chóng hoà vào dòng người. Nàng mặc bộ váy màu trắng có phủ lụa màu hồng phấn. Bên ngoài khoác áo choàng màu xanh lục nhạt có mũ để che đi mái tóc hồng. Nàng không thích bị soi mói suốt vì mái tóc hơi kì quái này.

Khung cảnh quanh hồ Sento được trang hoàng đẹp lộng lẫy, đèn lồng với đủ thứ ánh sáng bảy màu rực rỡ được treo xung quanh trên những cành cây cổ thụ cao vút. Cờ hoa bay phất phơ trong gió. Xung quanh hồ là người vây kín mít mịt mù, Sakura cũng là một trong số đó, có điều nàng câu được view đẹp hơn nhiều. Nàng đứng cùng hướng với bục tế lễ.

Ở trên mặt hồ, ngay chính giữa hồ là một tấm pha lê mỏng hình tròn được chạm khắc một hình gì trên đó mà Sakura không thể nhìn rõ được do bị quân lính ngăn cản, dù sao nàng cũng chẳng quan tâm, biết làm gì cho nặng óc. Cái nàng thắc mắc là cái đó là pha lê nặng thế thì sao mà nổi được, nhìn có vẻ hư cấu, phản tự nhiên.- Hoàng thượng và Quận chúa giá đáo.... - Tiếng thái giám hô to làm Sakura giật cả mình, thôi không thắc mắc nữa quay ra nhìn nơi phát ra âm thanh.

Nàng nhìn thấy Sasuke và Tenten bước xuống từ kiệu trong bộ y phục rất đẹp mắt, tôn lên vẻ uy nghi, cao quý của người hoàng tộc. Mọi người đồng loạt quỳ xuống cúi đầu tôn kính, Sakura cũng phải quỳ theo. Ghét hắn thì ghét thật nhưng mà nàng không muốn thu hút sự chú ý vì là kẻ duy nhất đứng giữa đám đông đâu.

Hắn và Tenten cùng bước trên thảm đỏ, bước trên bậc lên đến bục cao, đằng sau là đủ thể loại binh lính, thái giám, người hầu, cung nữ,... Dàn sang đứng hai bên từ đầu đến cuối cầu thang.

Sau khi hai người đã lên đến nơi, mọi người mới được đứng dậy.

'Mỏi cả chân, đau cả đầu gối!' Sakura thầm than.

Nữ pháp sư tóc đen và đôi mắt đỏ đứng trên đó cất cao giọng vang đến toàn bộ thần dân ở dưới:

- Hôm nay, dân chúng Hoả Quốc khắp nơi tề tịu tại vùng đất linh thiêng này để bày tỏ lòng thành kính, sự biết ơn sâu sắc với các thế hệ Thánh nữ cao quý từ ngàn năm nay đã che chở cho con dân Hoả quốc! Hãy để buổi lễ bắt đầu!!!

'Thánh nữ? Vớ vẩn, chắc tai mình nó lại lên cơn rồi!' Sakura cúi đầu thầm nhủ.

Buổi tế lễ diễn ra theo đúng như mọi năm, hoặc ít nhất là theo như những gì nàng nghe lỏm được người ta nói vậy. Đầu tiên là lễ dâng hương của hoàng đế, tiếp theo là bài diễn văn dài dằng dặc của vị pháp sư, tế lễ,... và cuối cùng là thắp sáng biểu tượng của thánh nữ mùa xuân, biểu tượng của hỏa quốc do đích thân quận chúa làm. Thế có nghĩa là sao?

Tenten có hơi run run bước tới cầm bộ cung tên, đây là năm đầu tiên nàng phải làm gì đó trong lễ hội. Mọi năm toàn là hoàng huynh làm, năm nay đột nhiên dở chứng bắt mình làm. Tenten mới tập được một tuần, kĩ năng đã tiến bộ rất nhiều nhưng vẫn còn run lắm, đứng trước nơi đông người thế này mà bắn trượt thì nhục như còn trùng trục, còn đâu là uy quyền của quận chúa nữa.

Sasuke cũng đã nhìn thấy được tay nàng đang run lên, liền bắn ánh mắt khích lệ động viên đến hoàng muội.

Nhận được ánh mắt trấn an như nói "sẽ ổn thôi" của hoàng huynh, Tenten cũng phần nào đỡ run. Nạp mũi tên hồng lên cung và ngắm bắn.

"Phập!"

Mũi tên bay trúng vào tâm tấm pha lê trên mặt nước, vừa chạm vào tấm pha lễ lập tức tan biến thành nhiều ánh sáng hồng nhỏ rơi xuống bề mặt viên pha lên. Tức thì toàn bộ bề mặt pha lê sáng bừng lên một màu hồng lấp lánh.

Bỗng nhiên mặt nước đang yên lặng liền nổi sóng, tấm pha lê vẫn ở nguyên vị trí cũ không lệch một milimet nhưng nước hồ bỗng chuyển động theo vòng xoáy bao quanh tấm pha lê hồng. Không khí dần trở nên rộn rã hơn trước hiện tượng này như thể đây là một điềm lành.

Sakura thì há hốc mồm ngạc nhiên trước hiện tượng trước mắt. Tấm pha lê lúc này đã lơ lửng trên không trung, bên dưới xoáy nước đã dâng cao, dần hiện thành một hình người khổng lồ từ nước. Tấm pha lê vẫn đang nằm ngang nên Sakura không thể nhìn thấy được biểu tượng trên đó là gì, còn hình người thì nàng đã nhìn thấy rõ khi quá trình định hình hoàn tất. Đó là một cô gái tóc xanh màu đại dương, cặp tai nhọn vểnh lên, toàn bộ cơ thể hoàn toàn được tạo nên từ nước.

"Đó là nữ thần hồ, sứ giật của Thần đế, Kamino Mizumi."

Sakura nghe thoáng qua mọi người bảo nhau thế. Như lúc đầu, ai cũng quỳ xuống cúi đầu, ngay cả Sasuke và Tenten, nói chung là tất cả những ai xuất hiện ở đây đều quỳ xuống trước mặt nữ thần này. Dù có là hoàng đế thì cũng phải quỳ thôi, Sakura cũng vậy.

Mới mấy phút trước còn ồn ào, bây giờ đã im phăng phắc. Nữ thần cất tiếng phá tan sự im lặng.

- Thần đế đã ra quyết định chọn một người con gái đặc biệt làm thánh nữ, người bảo hộ cho mùa xuân của hoà bình, ấm no, sự phồn phịnh trên khắp mọi miền hạ giới!

Mizumi giơ cao hai tay lên điều khiển tấm pha lê lơ lửng giữa không trung xoay dọc lại, hay hiện giờ nên gọi là tấm gương của thần đế. Hình ảnh chạm khắc trên đó gần như làm Sakura đứng hình, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh khắc trên tấm mè đai của mình mà Sasuke đã dùng để ép nàng phục tùng trước đây! Họa tiết chạm khắc trên đó và trên tấm gương kia...... giống hệt nhau.

'Không phải nữa chứ... Mình phải rời khỏi đây...' Sakura hoảng hốt vội đứng bật dậy chạy luồn lách qua đám đông. Nàng thừa hiểu hai hình ảnh đó giống nhau có nghĩa là gì, chính vì thế phải rời khỏi đây.

- Hãy để ánh trăng qua tấm gương cho ta biết sự lựa chọn của Thần đế tối cao. Cho ta biết vị thánh nữ tiếp theo!

Mặt trăng bỗng nhiên sáng bừng lên, chiếu một luồng sáng bạc qua tấm gương pha lê, một luồng sáng hồng nhạt chiếu thẳng ngay đến Sakura đang chạy lúc bấy giờ. Ngay khi bị ánh sáng đó chiếu tới, nàng hoàn toàn bất động.

Hàng ngàn con mắt hướng về phía nơi ánh sáng chiếu đến kèm theo sự ngạc nhiên đến tột độ. Mọi người lùi xa khỏi ánh sáng đó như để nhường chỗ cho người con gái được chọn, thánh nữ kế tiếp.

'Sakura?' Tenten và Sasuke đều kinh ngạc nhìn nàng. Sasuke thì không hẳn là kinh ngạc đến vậy, bởi ngay từ đầu hắn đã biết nàng là ai rồi.

- Haruno Sakura, con gái của Thiên đế, biểu tượng của mùa xuân, người con gái được đích thân Thần đế giao cho sứ mệnh giữ hoà bình, hạnh phúc của một vị Thánh nữ. Hãy làm tốt trọng trách của mình.

Mizumi tôn kính cúi đầu trước Sakura rồi từ từ biến mất xuống hồ nước, tấm gương cũng trở lại vị trí ban đầu. Mọi thứ trở lại đúng như cũ, chỉ khác một vào điều....

Vị nữ pháp sư hô to:

- Thánh nữ đã xuất hiện! Người sẽ đem đến sự bình an và thịnh vượng cho Hoả quốc của chúng ta! Thánh nữ muôn năm!

"Thánh nữ muôn năm..." Tiếng hô vang rợp, không gian trở nên tưng bừng, rộn rã hơn bao giờ hết.

Sakura vẫn đứng đó, giữa tiếng hô to dành cho nàng, nhưng nàng không có lấy một chút vui vẻ nào là sao? Phải rồi nàng ghét việc này, ghét phải trở thành một thánh nữ rồi đủ thứ trách nhiệm này này nọ nọ ra nặng cả vai.

- Lễ Hội Thánh nữ chính thức bắt đầu! - Sasuke dõng dạc tuyên bố, lúc này đám đông liền vỡ ra lao đến các gian hàng kia, nhập tiệc hết mình.

- Hoàng huynh, Sakura đâu rồi? - Tenten kéo vạt áo lo lắng hỏi Sasuke.

Đưa mắt đảo một vòng xung quanh vẫn không hề thấy bóng dáng của nàng đâu, hắn khẽ cau mày.

'Chết tiệt. Không lẽ nàng ta...'

Loading...

Xem tiếp: Chương 10: Ta Hứa

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mẫu Đơn của Hắc Báo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19


Say Năm Tháng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 72


Vệ Tư Lý - Toản Thạch Hoa

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 13


Nha Đầu Khờ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11