Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Phúc Hắc Yêu Nghiệt Chương 7

Chương trước: Chương 6



Kha Chính Thuần với Mộc Nhiên sánh đôi đi ra ngoài trước ánh nhìn lén lút của nhân viên, hai người thực sự rất xứng đôi!

Hắn thản nhiên leo lên chiếc Ferrari của Mộc Nhiên ngồi một cách thoải mái, đưa tay cởi bỏ cúc áo và cà vạt, ngửa cổ ra sau thư giãn sau bao mệt nhọc.

Có điều còn chưa đi được bao xa đã gặp phải chuyện, một vị khách không mời nhảy lên xe của Mộc Nhiên, bộ dạng lấm lét rút khẩu Anaconda ra chĩa vào đầu Mộc Nhiên, quát :

- Lái xe đi! Nhanh lên!!!

Mộc Nhiên im lặng lái xe theo yêu cầu của hắn, liếc qua khẩu súng trong tay hắn rồi lại nhìn ba chiếc xe đang bám theo sau, cô dựa lưng vào ghế, tay trái đặt lên thành cửa, cố ý để chúng nhìn thấy.

Vì căn cứ của Quỷ Vương nằm ở Hoa Kỳ nên từ nhỏ cô đã tới đây sinh sống và rất thành thạo nơi này. Nếu cô không nhầm, cách hai cây số nữa sẽ là một bờ biển ít người qua lại, giết người ở đó cũng không tệ.

Kha Chính Thuần cũng không nói gì, chẳng qua trong lòng cảm thấy rất buồn cười, rút điếu thuốc lá trong túi áo cho vào miệng.

Nhìn bộ dạng lấm lét trùm kín mít của hắn cũng đoán được nghề của hắn, nghề này rất nhanh giàu, có điều cũng rất nhanh chết.

Tên trộm quay ra sau nhìn đã không còn thấy kẻ nào bám sau nữa, lên giọng nói :

- Dừng xe lại!

Mộc Nhiên dậm chân phanh, dù sao cũng tới nơi cần đến rồi, cô còn chưa rảnh rang đến nỗi để hắn ngồi sau thưởng thức cảnh đẹp. Chẳng qua chưa kịp cất tiếng, đã có người gọi điện thoại đến, Mộc Nhiên nhấn nút nghe, cố ý để mức loa to đủ hắn nghe thấy.

“ Tiểu Mộc, đừng vấy máu ra khẩu súng của tôi nhé! Tôi yêu nó lắm đấy!”

“….”

“Phương Lục Nghi! Cô đừng có vội cúp máy, trong đó còn có ba mươi triệu đô của tôi nữa…”

“Chị Đại, sổ tiết kiệm của em nhờ cả vào chị!”

Mộc Nhiên tắt máy, liếc phía sau thấy vẻ mặt run sợ của tên trộm, hắn run rẩy giơ khẩu súng ra trước mặt rồi lắp bắp nói :

- ..C…các ng-người là đồng bọn của nhau?

Mộc Nhiên bước xuống xe nhìn tên trộm đang hoảng loạn, không thể lùi cũng không thể tiến, chỉ có thể đứng như chôn chân xuống đất.

Hắn một chân chạm xuống đất, một chân vẫn còn trong xe, mặt mày tái mét, quát lớn :

- Cô đừng có manh động! Đừng quên tôi có súng trong tay, có tin tôi giết chết hai người không?!

Kha Chính Thuần lúc này mới lên tiếng, bước từ trong xe ra nhìn hắn ân cần hỏi :

- Có muốn làm điếu thuốc trước khi chết không?

Tên trộm sợ điếng người, cố gắng lên cò súng nhưng không được, hắn luống cuống, đầu óc rối loạn hoảng sợ nhìn Mộc Nhiên rút khẩu AK-100 từ trong xe ra, mìm cười nhìn hắn.

- Thật ngại quá, khẩu súng đó được đặt làm theo yêu cầu của tiểu thư nhà tôi, nó tuy hiện đại nhưng cách dùng lại rất đơn giản, chỉ cần đặt dấu vân tay của tiểu thư nhà tôi vào, khẩu súng sẽ được khởi động, không cần phải có kỹ năng, nó tự có tầm ngắm.

Khẩu súng này của Phương Lục Nghi là do Mộc Nhiên đích thân đặt làm mất hai năm trời, vì Lục Nghi không giỏi bắn súng nên cô đã thêm vào đó rất nhiều kĩ năng tân tiến.

Tên trộm khuỵu gối xuống, toàn thân run lẩy bẩy, mặt mày tím tái vứt khẩu súng cùng những thứ khác sang một bên, bò đến bên Mộc Nhiên luôn miệng cầu xin.

Hừ! Kể ra là kẻ trộm gặp qua đường cô nhất định sẽ ngoảnh mặt làm ngơ, có điều tên này số chết đã định, trộm gì không trộm lại dám động tay chân vào người của cô, thật muốn để hắn sống cũng cảm thấy có lỗi với bản thân!

Mộc Nhiên nhướn mày, một phát nhắm ngay thẳng mi tâm, máu phun ra suýt thì bắn lên người cô, cầm lấy khẩu súng của Lục Nghi và đồ đạc của đám đàn em ăn hại, cô quay người vào xe, quát lớn :

- Mất hứng ăn rồi! Đi về, tôi muốn ngủ! Anh lái xe!

Kha Chính Thuần cười khổ, lật đật sang ghế bên cạnh cầm lái.

Mộc Nhiên chưa dịch dung nên không tiện gặp mặt đám đàn em, đưa đồ cho Phương Lục Nghi rồi theo Kha Chính Thuần về nhà, thực ra không cần phải gấp gáp như vậy, căn bản Lục Nghi đang khoác lên người chiếc áo blouse trắng, chắc công việc vẫn đang dang dở nên cô không tiện làm phiền.

Kha Chính Thuần còn chưa kịp lên tiếng, Mộc Nhiên đã tự chọn cho mình một căn phòng để ngả lưng. Ngày hôm qua còn uống rượu nhậu nhẹt với đám Vũ Long, sáng nay đã phải dậy sớm đến trình diện nên giờ cô thực sự rất mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ ngay tức khắc.

Khi Mộc Nhiên tỉnh dậy đã là tám giờ tối, cơm canh đã được dọn sẵn, Kha Chính Thuần cũng đang định gọi cô xuống ăn.

Mộc Nhiên nhìn đống thức ăn được bày biện khá ngon mắt, lại nhìn chiếc tạp dề được treo cẩn thận trên tường, nhìn Kha Chính Thuần bằng ánh mắt kinh tởm.

Hắn cau mày đáp :

- Đương nhiên không phải tôi! Dì Trương là người giúp việc trong nhà, tôi mua cho dì ấy căn hộ ngay bên cạnh nên có việc gì cần thì kêu dì ấy qua làm. Cô ngồi xuống ăn đi.

Kha Chính Thuần vừa ăn vừa nói :

- Bắt đầu từ ngày mai cô sẽ đi làm, tôi đi đâu cô đi theo đấy, nghe chưa?

Mộc Nhiên thở dài :

- Tôi rõ rồi. Mà này, Kha Chính Thuần, anh đã nhìn lão đại rồi đúng không?

Kha Chính Thuần dừng lại, nhìn cô thắc mắc :

- Rồi, thì sao?

- Không có gì, tôi chỉ cảm thấy, không biết đó là người như thế nào lại có thể khiến cho lão Q phục tùng như vậy.

- Theo cô thì sao?

- Tôi nghĩ nhất định phải là một vị tiền bối rất có bản lĩnh, có thể nói là biết dùng người, xem trọng thuộc cấp của mình. Chỉ là không hiểu sao lại phải giấu mặt.

- Cô còn phải dịch dung nữa cơ mà? Cớ gì lão đại lại không được giấu mặt chứ!

- Hừ! Tôi thực rất mong có ngày được gặp con lão đại. Tôi có chuyện rất muốn làm cùng với con lão đại.

- ….Để làm gì?

-.....

Mộc Nhiên im lặng trong giây lát, sau đó lên tiếng.

- Mà thôi đi, tôi cần gì phải nói với anh, ăn no rồi, không biết rửa bát đâu, tôi đi ngủ, đừng có làm phiền.

Thực ra Mộc Nhiên không chỉ ăn được mà còn ngủ rất tốt, cô không kén chọn, cái gì có thể ăn được cô sẽ ăn được, nơi nào ngủ được cô cũng sẽ ngủ được. Cho dù vừa mới ngủ dậy sau bảy tiếng đồng hồ, cô cũng có thể ngả lưng xuống mà ngủ tiếp.

Đêm hôm khuya khoắt, đồng hồ chỉ điểm đúng mười hai giờ, Kha Chính Thuần trần trọc không ngủ được, vò đầu bứt tai, nhấc điện thoại lên định bấm dãy số quen thuộc thì trong đầu lại vang lên câu nói “Đồ khốn, tôi cấm anh từ giờ làm phiền đến lão Q, bằng không, tôi giết luôn cả lão đại lẫn anh đấy!!! “

Hắn lập tức bỏ máy xuống, vội vàng xuống giường mặc quần áo lái xe ra ngoài. Cứ thế đi không ngừng nghỉ, vượt mấy trăm cây số để đến được Los Angeles với vận tốc 300km/h.

Đến nơi, Kha Chính Thuần bước xuống xe, không có nhã hứng bấm chuông mà cứ thế xông thẳng vào nhà lão Q, cũng may là lão Q rất nhạy cảm, nghe thấy tiếng động liền cảnh giác, sau khi xác định rõ là Kha Chính Thuần mới mở cửa đi ra, chỉ có điều không biết có chuyện gì khẩn cấp đến nổi hai giờ sáng còn có nhã hứng đột nhập vào nhà lão.

Lão Q vội mở cửa trước khi Kha Chính Thuần có dã tâm đánh bom để đi vào, căn bệnh này hình như đã bị lây từ ai đó.

Kha Chính Thuần lên tiếng :

- Killer, anh cũng ở đây sao?

Killer bí danh là K, vệ sĩ riêng của lão đại, con trai của lão Q.

- Đây là nhà tôi, thưa cậu chủ! Có việc gì mà người đích thân tới đây vào cái giờ này?

Kha Chính Thuần sực nhớ, nói :

- Tiểu Mộc nói rằng rất muốn gặp con trai của lão đại, nói rằng rất muốn làm một việc với con lão, tôi suy nghĩ cả đêm không hiểu đấy là chuyện gì.

Lão Q và Killer nhìn nhau, rồi lại nhìn Kha Chính Thuần, kẻ nào đang đứng trước mặt họ thế này?

- Lão đại, người đến đây giờ này chỉ để hỏi câu ấy?

- Lão đại, tôi biết em gái tôi rất tốt, vừa xinh đẹp lại thông minh tài giỏi, tuy vậy nhưng suy nghĩ rất dễ đoán, người theo dõi em ấy từ nhỏ tới lớn, lí nào lại không biết?

Kha Chính Thuần ngơ ngác nhìn hai cha con nhà lão Q, điệu bộ hết sức thảm thương.

Lão Q thở dài :

- Con bé ngoài giết người ra thì còn suy nghĩ được việc gì chứ? Ý của nó là muốn đánh nhau so năng lực với con trai lão đại!

Kha Chính Thuần im lặng trong giây lát, sau đó ngước lên hỏi :

- Đây là đâu vậy?

Mẹ kiếp!

Đúng là ngu quá rồi, đơn giản như vậy tại sao lại không nghĩ ra chứ? Còn vượt mấy trăm cây số trong đêm khuya khoắt để đến tận đây đập phá nhà người ta hỏi chuyện, nếu Mộc Nhiên biết chuyện này, nhất định sẽ coi thường hắn.

Kha Chính Thuần đỏ mặt ngại ngùng, sau đó hét lớn :

- Hai người mau đi ngủ lại sức đi, chuyện không có gì, tôi về đây. Còn nữa, lần này đừng để cô ta biết.

Nói xong hắn nhanh chóng leo lên xe phóng vụt đi

Loading...

Xem tiếp: Chương 8

Loading...