1 Nguyên Phương nằm dài trên giường toát mồ hôi lạnh, hắn trở mình, suy nghĩ về giấc mơ kỳ lạ từ lúc còn bé đến tận bây giờ vẫn thường xuyên mơ thấy nó, gương mặt ấy, ánh mắt ấy, giọng nói ấy.
2 "Tiểu Hổ! Tiểu Hổ! Tên Nguyên Phương. . . hắn. . . " Mộng Dao vừa chạy đến chỗ Hướng Vũ Kiệt vừa nói, cô chưa kịp nói xong thì Nguyên Phương lao đến: " Đồng Mộng Dao, đứng lại! " tiếng hét của Nguyên Phương át cả tiếng ồn của mọi người trên sân.
3 Buổi tối, Nguyên Phương không tài nào ngủ được vì nghĩ đến hành động của Mộng Dao hôm nay. Hôm nay, cô hình như là rất thích một trong hai người Vũ Kiệt và Vũ Lạc.
4 " A, Phải rồi! Thầy có nhắc là phải mang bạn hẹn thì pha. . . " Mộng Dao chưa kịp nói xong thì Nguyên Phương và Thượng Nguyên cắt ngang vào họng cô, họ đồng thanh nói: "Tôi đi với cô nha Mộng Dao?!" Rồi họ bắt đầu đánh nhau vì nghĩ rằng mình bị cướp bạn hẹn và đạo nhái câu nói.
5 " Hắn là Cao Đại Thành! " Lâm Thượng Nguyên nhanh chóng bước lên trên sân khấu, hắn đứng cạnh Cao Đại Thành rồi quay sang liếc nhìn Nguyên Phương cùng Mộng Dao một cái, thoáng giật mình, cơn giận dâng trào lên như sóng gió ngoài biển khơi rồi cả giận quát: " VƯƠNG NGUYÊN PHƯƠNG! CẬU ĐANG LÀM GÌ MỘNG DAO CỦA TÔI VẬY HẢ? CÓ BỎ TAY RA KHÔNG HẢ TÊN DÊ XỒM BIẾN THÁI KIA?! " Mộng Dao vừa lấy lại bình tĩnh rồi lại bị tiếng quát mắng kia làm kinh đảo hồn vía, chạy vào lòng con gấu kia mà trốn.
6 " Mọi người có vẻ vui quá nhỉ? Tôi tham gia với được không? " Vũ Kiệt ôm " BẠN HẸN " của cậu ta tới cạnh bọn họ, chính bản thân cũng biết là không khí căng thẳng nhưng lại vờ như không biết, cười cười để bớt căng thẳng.
7 " Thầy à, thầy không sao chứ? Còn chị gái xinh đẹp nữa. Chị cũng không sao chứ? " Một thằng hầu tử phá phách lên tiếng. Bọn nhóc kia cũng nhao nhao lên hỏi lung tung.
8 " Cậu vừa mới làm gì Mộng Dao của tôi vậy? " Ánh mắt Thượng Nguyên dừng lại trên người Hướng Vũ Lạc một chút rồi lại nhìn Mộng Dao. Hướng Vũ Lạc cười mang vẻ khinh khỉnh xoay người lại nhìn Lâm Thượng Nguyên đang giận dữ.
9 . . . Nguyên Phương hơi giật mình ngước lên nhìn Cao Đại Thành còn Mộng Dao đang gục đầu ngủ lúc nào không hay nhưng hai người kia có vẻ như là vẫn chưa biết.
10 . . . Cả lớp lắp bắp kinh hãi, trố mắt nhìn về phía cô gái kia, cả lớp đồng thanh lên tiếng hỏi với vẻ mặt nghi hoặc: "Sao lại là cô. . . Tiểu Ơn?!" "Lâu rồi không gặp, chắc mấy bạn nam trong lớp nhớ tôi lắm nhỉ?!" Cô ta không biết liêm sỉ còn cao giọng tự tin lên tiếng.
11 . . . Trên con đường dài trải đầy ánh trăng, một chiếc xe Mercedes quẹo trái, tiến vào một con đường rộng lớn. Hàng giậu quanh co kéo dài đến tận cái cổng kiểu cọ đồ sộ.
12 . . . Mọi người nhìn Mộng Dao và Vũ Kiệt với ánh mắt kỳ lạ, trong đầu không khỏi lóe lên một luồng suy nghĩ: "Không lẽ thử thách đó đáng sợ lắm sao?!".
13 "Đồng Mộng Dao. . . " Ông nội của cô và đồng thời là chủ của nhà họ Đồng hét lên tức giận khi nhìn từ xa, thấy bóng dáng cháu gái mình đang ngồi trên xe của một nam thanh niên đang đi về hướng mình, vì xa quá nên ông Đồng nhìn không rõ người nam thanh niên đó là Vương Nguyên Phương nên chửi bới um sùm và gõ "kịch kịch" lên mũ bảo hiểm của hắn lúc hắn đưa Mộng Dao tới nhà.
14 . . . "Vậy sao cậu lại ngủ ở phòng cho khách vậy?!" "Phòng cho khách ở bên cạnh, cậu không thấy giấy dán tường và cách bài trí trong phòng này là của nữ sao?!" "Ờ ờ.
15 "Mộng Dao, tôi có việc muốn nói với cậu. " Nguyên Phương hơi đỏ mặt, hắn nhìn Mộng Hy một chút. Có vẻ Mộng Hy cũng hiểu ý nên nhìn Mộng Dao, ánh mắt ẩn chứa ý cười, bất chợt Mộng Hy thốt lên: "Chị có việc phải đi rồi, hai người đi chơi vui vẻ!" "Ơ.
16 "Chà, xem ai đã đến kìa! Trông cô thật thảm hại, đầu tóc rối bời, thở hồng hộc, chậc, xem ra cô vừa gặp chuyện gì không hay thì phải?" Một cô gái trang điểm lòe loẹt, ăn mặc thiếu sự đàng hoàng đứng đắn, trịnh trọng bước ra.
17 . . . "Mộng Dao à. . . Cậu muốn đi ăn kem không?!" Vũ Lạc khẽ hỏi Mộng Dao và nuốt nước bọt. "Ờ, tôi cũng đang có hứng đi chơi đây. " Mộng Dao cười cười.
18 . . . "Ta đi thôi. " Nguyên Phương nặng nhọc kéo chiếc vali sau lưng, hắn bỏ xuống nhà trước mà cũng không cần phải suy nghĩ. "Nguyên Phương, cầm túi giúp em đi!" Uyển Nhã nũng nịu từ trên lầu đi xuống, hành lý của cô ta chất đống như chuẩn bị đi tị nạn.
Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình
Số chương: 24