21 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
“Không được… xin anh… ư… ưm…” Từ trong căn phòng xa hoa quen thuộc kia truyền ra lời cầu xin nức nở nghẹn ngào đầy xấu hổ của một nam nhân.
22 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Lâm Tĩnh Hải cứ đi lang thang, cũng không biết đã đi bao lâu nữa, chỉ biết đến lúc cơ thể không thể nào lê bước nổi, hắn mới bất đắc dĩ gọi một chiếc xe để đi về nhà.
23 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Ánh mắt Lạc Tường nhanh chóng mở to, bên trong ẩn chứa đầy đau thương cùng phẫn nộ. Lâm Tĩnh Hải nhìn vào đôi mắt đen sâu thăm thẳm, lấp lánh như đá quý mà mình từng xiết bao mê luyến, gằn giọng thốt lên từng chữ từng chữ một: “TÔI RẤT CẦN…” Chỉ còn một từ cuối cùng từng khiến hắn cả người đầy vết thương cùng đau đớn kia vẫn chưa kịp nói ra thì đã bị Lạc Tường dùng miệng chặn lại.
24 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Do phải chịu nhiều áp lực, bệnh của Lâm Tĩnh Hải lại tái phát. Sau khi ngất xỉu tại công ty, hắn được đưa vào bệnh viện.
25 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Bởi vì dạ dày Lâm Tĩnh Hải bây giờ rất không tốt, cho nên hai người chỉ uống một chút hồng tửu cho vui mà thôi.
26 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
“Hiểu Hiểu?” Lâm Tĩnh Hải cũng ôm lấy em mình, bàn tay ôn nhu vuốt ve lưng hắn.
Nó nghe được rồi. Phải làm sao đây? Nó nhất định sẽ khó mà tiếp nhận được.
27 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Quãng thời gian này của Lâm Tĩnh Hải so với trước đây cũng không có gì thay đổi, chỉ là mỗi tối đều có người ở dưới tòa nhà của công ty đợi hắn, người này đương nhiên chính là Lạc Tường.
28 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Rầm một cái, cửa phòng của tổng giám đốc tập đoàn quốc tế Tường Vũ bị người ta đá văng ra. Đằng sau chiếc bàn làm việc dài là một người dáng vẻ trầm tĩnh chỉ hơi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, sau đó lại cúi xuống xem văn kiện.
29 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Cũng không biết đã qua bao lâu, cửa phòng cấp cứu đột nhiên bật mở, bác sĩ dáng vẻ mệt mỏi bước ra ngoài. Lâm Tĩnh Hải cũng không dám hỏi.
30 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Từ hôm ấy, cuộc sống của Lạc Tường là những ngày tháng ngọt ngào, mặc dù Lâm Tĩnh Hải vẫn lãnh đạm với hắn như cũ, nhưng mỗi ngày có thể nhìn thấy Lâm Tĩnh Hải, đối với Lạc Tường mà nói, chính là thứ tiên dược tốt nhất.
31 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Hai ngày nay, Lâm Tĩnh Hải dù làm gì cũng đều không xong, mới vừa cầm lấy khăn lau, Lạc Tường vội vàng ngay lập tức giật lấy.
32 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
“Đã xong chưa? Để tôi đến giúp. ” Lâm Tĩnh Hải đã bước vào nhà bếp. Lạc Tường đột nhiên buông vật đang cầm ra: “Tĩnh Hải.
33 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Lần đầu tiên gặp Lâm Tĩnh Hải trong một buổi tiệc, lúc đó ta đã điều tra qua, hắn chính là anh trai của Lâm Hiểu.
34 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Buổi sáng Lạc Tường lái xe đi làm, chỉ nhìn khói xe cũng có thể thấy người lái tinh thần đang phấn khởi một cách lạ thường, khi gặp đèn đỏ cũng không hề phát hiện mà tiếp tục phóng đi.
35 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Theo thời gian, cuộc sống của Lạc Tường cùng Lâm Tĩnh Hải bắt đầu bước vào thời kỳ trăng mật, dục vọng của Lạc Tường cũng ngày càng mãnh liệt hơn.
36 Editor: Fuyu
Beta – reader: Băng Tiêu
Lê Ương bây giờ đã trở thành khách quen của nhà Lâm Tĩnh Hải, nói cách khác cũng là khách quen của nhà Lạc Tường, hắn còn có một thân phận khiến cho Lạc Tường lúc nào cũng lo ngay ngáy trong lòng, đó là hắn từng là tình địch cũ của Lạc Tường, mở ngoặc: vẫn có tính uy hiếp.