41 Sáng sớm, Thẩm Doanh đứng trước cửa công ty, nhìn nam nhân nghiêm cẩn lãnh mạc đang đi về phía mình, trong lòng có chút thất vọng. Khi còn trẻ cô đã kén chọn quá, bao nhiêu nhiệt tình đều giành hết cho công việc, đến khi chú ý đến tình cảm thì đã ngoài ba mươi, nam nhân trẻ tuổi xuất sắc đã không còn để ý tới cô nữa rồi.
42 “Cái đó…” – Tiêu Thế nhìn Tô Mạch Ngôn thản nhiên, không khỏi lắp bắp – “Chịu, chịu trách nhiệm, muốn chịu trách nhiệm thế nào?” Đầu óc y hiện tại có chút choáng váng, trên cơ bản là nghĩa của ba từ “chịu trách nhiệm” cũng chưa giải thích xong, chỉ biết theo người kia thôi.
43 Tiểu khu kia cũng không quá xa, chiếc xe yêu của Hãn Kiện đã bị nhạc phụ đại nhân làm cho trọng thương, giờ vẫn đang phải tĩnh dưỡng trong gara, vì thế Hãn Kiện mang theo một giỏ hoa quả, đi bộ nửa giờ, cũng đến nơi.
44 “Không cần khó xử. ” – Lão nam nhân đầu đã cúi đến mức sắp chạm vào bàn ăn, buồn bã nói – “Nếu là vì chuyện bệnh tật, tôi không cần cậu thương hại. ” Tiêu Thế thở dài, bất đắc dĩ vươn tay sờ sờ tóc hắn, sao trước kia y không phát hiện ra, người này kỳ thực là luôn không được tự nhiên chứ? Tính tình lại khép kín, thoạt nhìn giống như mình đang bắt nạt hắn vậy.
45 Từ trước tới giờ, Lục Quá vô cùng khinh bỉ cái tên của bản thân mình. Rất ít khi cậu nhắc đến tên mình, vì dù sao đám đàn em cũng gọi cậu một tiếng lão đại, mấy chị gái đồng nghiệp gọi cậu là em trai, còn những kẻ gọi tên cậu, đều là mấy thứ không tốt.
46 Ăn cơm trước? Tắm rửa trước? Hay là ăn người kia trước? Đây thực sự là một bài toán khó. Tiêu Thế nhìn đầu lão nam nhân đã muốn chui vào áo rồi, ngây dại mất nửa ngày, mới chậm rãi tan chảy như băng tháng ba.
47 “Nơi này là phòng làm việc của Ban 1, mỗi ngày sẽ có một bản kế hoạch mới nộp lên, cậu phụ trách thử nghiệm sản phẩm mới, cũng có thể thử nghiệm để thay đổi” – Tô Mạch Ngôn mặt không biến sắc đi trước giới thiệu – “Nếu có đề nghị tốt, cậu cũng có thể làm ra kế hoạch mới.
48 Ban 1 Phòng Kế hoạch có tất cả là mười một người, sáu nam năm nữ, cũng khó có khi tất cả cùng tụ tập đi ăn uống. Tất cả mọi người bình thường cũng hay đi hát hò ăn uống, cũng không có gì phải cố kỵ, nhưng lần này thì hoàn toàn khác biệt – Đại Ma Vương huyết vũ tinh phong tứ hải chuyên giết yêu chỉ quen ở nhà trong truyền thuyết lần này cũng đi cùng! (Cái nickname của bác Ngôn dài quá, toàn từ khó hiểu, ta lược bớt còn từng này thôi đó) Thật là so với thủy thủ Popey ăn rau chân vịt, bluepuma cưỡi gió mà đi, so với Đại lực thần chén còn không có khả năng hơn! Hay còn có thể gọi bằng một từ dân dã hơn, kỳ tích! Vì thế ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Thế lại thêm sùng bái.
49 Hãn Kiện im lặng đi trước, bình tĩnh nhìn hai bên, xác nhận phòng này không có ai, mới nghiêm mặt mở cửa, một cước đạp Tiêu Thế vào, còn mình cũng vào theo.
50 Lúc này, Tô Mạch Ngôn thẹn quá hóa giận, cả ngày nhốt mình trong văn phòng, ngoài thư kí ra thì không gặp ai hết, khiến cho không khí cả phòng như là đang ở địa ngục vậy.
51 Hãn Kiện cau mày bước vào cửa, Lục Quá đang ngồi chơi cờ nhảy cùng với cậu bé con. Tiến một bước, lùi ba bước, bé con cười khanh khách, thanh âm nhuyễn nhuyễn nộn nộn, khiến người nghe thích mê, hận không thể ôm vào lòng mà nhéo má.
52 Nhận được điện thoại, cả hai người vẫn còn đang thở gấp. Tiêu Thế thay Tô Mạch Ngôn cài dây lưng, sau đó yên lặng sửa sang lại quần áo của bản thân, ngoại trừ trên trán đầy mồ hôi cùng hai má đỏ ửng, không thể nhìn ra có gì không ổn.
53 Mẹ Tiêu nằm trên giường, đầu óc vẫn còn mơ hồ, không biết mình đang ở đâu, gặp ai cũng chỉ biết cười, mà đến khi nhìn thấy Tô Na, trong mắt lại có vài tia tỉnh táo.
54 Thời gian còn lại, Tiêu Thế hoàn toàn không có cách nào tập trung vào công việc được. Bất kể là tổ kể hoạch đưa đến loại thực đơn quỷ dị nào, y đều làm theo hết.
55 Buổi tối về nhà, Tô Na không hề nhắc đến chuyện mình suýt nữa thì làm lộ bí mật, cô chỉ yên lặng đi theo hai người kia vào nhà. Tiêu Thế tắm giặt xong xuôi, đi vào phòng, thấy Tô Mạch Ngôn vẫn như ngày thường, ngồi ở đầu giường cầm một quyển sách chăm chú đọc, trên mũi có một cặp kính tinh tế.
56 Cho dù là xe trâu, chạy từ Đông sang Tây thành phố cũng không theo kịp nữa là đuổi theo xe taxi? Tiêu Thế đương nhiên không cho rằng những lời hắn nói là thật.
57 Tiêu Thế tóm lấy bé hamster trong tay Tô Na, mặt tuy không có biểu tình gì nhưng trong lòng tràn ngập câu hỏi. Rõ ràng ông chủ quán kia nói đây là thỏ mới nhập khẩu, thoạt nhìn lỗ tai lớn, chóp mũi phập phồng theo hơi thở cũng rất giống thỏ, mà cũng to gần bằng con thỏ còn gì….
58 Virus cảm mạo chả mấy khi được xâm nhập vào người kim cương – Tiêu đại soái ca, lập tức tranh thủ cơ hội gây sóng gió, hoàn toàn đập tan hi vọng uống thuốc vào là ok của Tiêu đại nhân.
59 Tiêu Thế ôm Tô Mạch Ngôn, lỗ tai bị ma âm của Tô Na công kích, chịu không nổi, tức giận nói: “Em thôi đi! Đừng hát nữa!” Tô Na ngừng hát, bất mãn nói: “Vậy anh phải cho em đi vào….
60 “Đứa… Đứa nhỏ?” – Tô Na ngây người ra, lập tức che bụng nhanh chóng lùi về sau từng bước, ánh mắt đảo xung quanh, cười gượng nói – “Đứa nhỏ cảm thấy trong bụng rất buồn, nên đã ra ngoài hít thở không khí, ha ha ha….