1 Đêm trăng,
Thành Biện Lương,
Bọn họ đang trải qua một trận đại chiến xưa nay chưa từng có.
Kiếm khách phong lưu, thẳng thắn phóng túng lại cuồng ngạo bất kỵ,
Phong Vũ lâu chủ tuấn mỹ vô trù lại thê lương cụt tay,
“Thần long cúi đầu” tao nhã lễ độ mà ánh mắt như điện,
Thủ lĩnh danh bộ lạnh lùng như băng lại thanh hàn như nguyệt.
2 Bắc Tống năm Nguyên Phù, Triết Tông bệnh tật triền miên, ngoại có địch quốc nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, nội lại có tà nịnh rục rịch ngóc dậy.
Lúc này Biện Kinh đã vào cuối mùa thu, thế nhưng trong thành mây đen dày đặc, dường như dông tố sắp buông xuống.
3 Có người từng thắc mắc cách xưng hô của Tứ đại danh bộ đối với Gia Cát tiên sinh.
Danh nghĩa là thầy trò, rõ ràng thật là thầy trò, vì sao không xưng sư phụ mà xưng thế thúc?
Thật ra, trước Tứ đại danh bộ, Gia Cát tiên sinh đã từng thu một đệ tử, một đệ tử thực sự gọi lão là sư phụ.
4 Hắn nhớ mang máng, lần đầu tiên phụ thân mang hắn đi xa nhà, là đến thăm một cố nhân.
Nhà người đó dường như ở ngoại ô kinh thành.
Ở nơi đó, hắn gặp được một đứa trẻ hầu như cùng tuổi với mình.
5 Không ai sinh ra đã là anh hùng hoặc kiêu hùng.
Khi còn bé, Phương Ứng Khán tâm cao khí ngạo.
Hắn tư chất thông minh, ngộ tính cực cao, vợ chồng Phương Cự hiệp vô cùng yêu thương hắn.
6 Vô Tình biết Hình bộ đã phái Truy Mệnh đi bắt Vô Địch công tử.
Vô Tình thậm chí biết kẻ đứng sau màn thao túng Hình bộ chính là Sái Kinh.
Y rất muốn báo cho Truy Mệnh, không thể đi.
7 Mùa đông năm Tuyên Hoà thứ nhất.
“Tuyệt Diệt vương” Sở Tương Ngọc trốn khỏi “Thiết Huyết đại lao” ở Thương Châu.
Tiên đế Triết Tông khi băng hà mới gần hai mươi lăm tuổi, mà lại không có con nối dõi, không thể làm gì khác hơn là chọn một người thừa kế đại vị trong số các huynh đệ của mình.
8 Giữa năm Tuyên Hoà thứ ba,
Vùng Trung Nguyên xảy ra một biến cố chấn động cả nước.
Biến cố này phát sinh rồi kết thúc, đã thay đổi rất lớn đến sự phân bố của các thế lực giang hồ, võ lâm, thậm chí là triều đình.
9 Gió vàng vi vút,
Lớp lớp ngô đồng trút,
Nhấp chén rượu cay đà lướt khướt,
Tựa gối cửa song ngủ suốt.
Tử vi dâm bụt hoa tàn,
Tà dương rọi chiếu lan can,
Vừa lúc én đôi về tổ,
Đêm qua màn bạc se hàn.
10 Gần nhất,
Trên giang hồ,
Vẫn lưu truyền một câu nói,
– “Muốn giết Tô Mộng Chẩm, trước diệt Bạch Sầu Phi. ”
Không ai biết,
Không,
Phải nói là rất ít người biết,
Người khởi xướng những lời này,
Thật ra là nàng.
11 Hữu hạn kiếp người phút chốc qua,
Bỗng đâu ly biệt dạ xót xa,
Rượu đây ca đấy chớ nề hà.
Phóng mắt non sông mong bạn cũ,
Gió mưa hoa rụng tiếc xuân qua,
Chẳng thà yêu người trước mắt ta.
12 Phương Ứng Khán nhìn hai người trước mặt,
Bỗng nhiên nở nụ cười.
Người đời vẫn nói “Hồng nhan nhất tiếu, khuynh đảo chúng sinh. ”
Mà một nụ cười của Phương tiểu hầu gia,
Cũng có thể khuynh đảo hết thảy thiếu nữ tuổi xuân thì trên thế gian.
13 Vô Tình không ngờ rằng,
Phương Ứng Khán lại nói ra câu nói kia.
Y nghĩ,
Ngày hôm nay đi Thần Thông Hầu phủ,
Là sai lầm lớn nhất trong đời mà mình phạm phải.
14 Từ Lục Phần Bán đường đi ra, Phương Ứng Khán rất hài lòng.
Bởi vì,
Hắn thấy được điều hắn muốn thấy, nên thấy.
— Lôi Tổn,
— cùng với cái quan tài của lão.
15 Người đã ở ngay phía sau.
Một người mà Vô Tình vừa mới gặp hôm qua.
…
“Công tử vẫn khoẻ chứ?”
Phương Ứng Khán cười thật tuỳ ý.
Phảng phất như hắn chỉ đang nhàn rỗi tản bộ,
Tình cờ gặp phải Vô Tình mà thôi.
16 Đêm hôm đó,
Đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Lôi Tổn chết.
…
Lúc này,
Lão thật sự đã chết.
Dù rằng lão nấp trong bình phong ngọc Hồng Phi Kim Long mà Phương Ứng Khán đưa tới,
Dù rằng ngay tại thời khắc then chốt nhất lão đã phá bình phong ra,
Dù rằng lão lấy khí thế vô song đối đầu với Tô Mộng Chẩm,
Nhưng mà lão vẫn chết.
17 Thiết Thủ đã trở về,
Hắn cùng trở về với Truy Mệnh,
Mang theo một thân phong trần,
Cũng mang theo về một vật,
Đó là một quyển sách.
“Thôn Ngư tập?”
Vô Tình cầm sách trên tay,
Nhìn Truy Mệnh và Thiết Thủ vừa mới quay về kinh.
18 Từ trước đến nay,
Những gì mà y đã trải qua,
So với bất cứ người nào khác,
Gian truân hơn nhiều.
Y không phải là Tô Mộng Chẩm.
Mặc dù Tô Mộng Chẩm hiếu thắng cố chấp, sát tính rất mạnh,
Nhưng trời sinh đã có một cổ khí thế, khí phái của lãnh tụ, của người đứng đầu.
19 Có một thời gian,
Vô Tình vẫn ở trong Tiểu lâu,
Không hề ra khỏi Thần Hầu phủ.
Trong triều đình, trong giang hồ,
Từ lâu đã không hề thấy bóng dáng của y.
20 Năm Tuyên Hoà thứ tư.
Đầu mùa xuân.
Vương Tiểu Thạch giết chết Phó Tông Thư ở Ngã Ngư điện.
Ý định ban đầu của hắn là muốn tru sát Sái Kinh,
Nhưng dù sao Sái Kinh cũng là cáo già đa mưu túc trí,
Lão tránh mặt không ra,
Chỉ để Phó Tông Thư lộ diện.