Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 48]nhật Thực - Chương 22 - Phần 1

Chương trước: [mục 47]nhật Thực - Chương 21 - Phần 2



Chương 22

LỬA VÀ BĂNG

Gió lại giật rung lều, kéo tôi rung theo.

Nhiệt độ đang giảm một cách nhanh chóng. Tôi có thể cảm nhận được điều đó qua chiếc túi ngủ, qua chiếc áo lạnh. Lúc này, tôi đang phục trang kín mít, ngay đến đôi giày du khảo cũng không dám cởi ra. Ấy vậy mà chẳng thấy thấm tháp gì. Sao trời lại có thể lạnh đến thế này được nhỉ? Làm thế nào mà tiết trời lại có thể càng lúc càng lạnh hơn? Phải hạ nhiệt độ đến mức tận cùng thì mới được chăng?

– M– m– m– m– mấy g– g– g– giờ rồi anh? – Tôi cố lên tiếng qua hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.

– Hai giờ rồi em – Edward trả lời.

Trong không gian tù túng, Edward cố gắng ngồi dịch ra xa tôi, xa nhất đến mức có thể, bởi lẽ anh sợ hơi thở của mình sẽ khiến tôi thêm lạnh. Trời quá tối, không thể nhìn rõ được mặt anh, nhưng tôi vẫn nhận ra được giọng nói du dương đang dại đi vì lo lắng, đắn đo và có phần thất vọng.

– Có lẽ…

– Không, em ổn m– m– m– mà, t– t– thật đấy. Em không m– m– muốn r– r– ra ngoài đâu.

Dễ có đến hơn chục lần Edward khuyên tôi nên chạy bộ để hâm nóng cơ thể, nhưng tôi sợ, không dám rời khỏi chỗ trú rét của mình. Nếu ở trong này – đã tránh được những cơn gió khắc nghiệt nhất – mà còn lạnh thế này, thì tôi cũng có thể hình dung được tình trạng sẽ còn tồi tệ đến mức nào nếu như chúng tôi ra ngoài kia để chạy bộ.

Thể nào rồi tất cả công sức của chúng tôi hồi chiều nay sẽ thành công cốc mất thôi. Liệu khi bão tan, chúng tôi có đủ thời gian để thực hiện lại từ đầu không? Và nếu như thời tiết kiểu này không chấm dứt thì sao? Giờ thì không thể cục cựa được nữa. Sẽ chẳng thể làm nỗi cái gì ngoại trừ mỗi việc tôi có thể run rẩy suốt một đêm như thế này.

Tôi lo lắng về nỗi các dấu vết mà tôi đã cất công đặt sẽ bị mất hết, nhưng anh cam đoan rằng chúng sẽ vẫn còn rõ rệt đối với binh đoàn quái vật đang kéo đến kia.

– Anh phải làm sao cho em bây giờ? – Edward gần như van nài.

Tôi chỉ lắc đầu.

Ở ngoài tuyết, Jacob cũng đang rền rĩ một cách não nuột.

– E– e– em về đ– đ– đi – Một lần nữa tôi lại yêu cầu.

– Cậu ấy chỉ lo cho em thôi – Edward diễn giải – Jacob không sao đâu. Cơ thể của cậu ấy được trang bị để chống chọi được với điều này.

– N– n– n– n– n– n – Tôi muốn bảo người bạn nhỏ cứ yên tâm mà trở về nhà, nhưng tôi không làm sao để những lời ấy thoát khỏi miệng mình được. Tôi gần như đang cắn vào lưỡi mình vì cố gắng. Ít ra thì dường như Jacob đã được trang bị để chống lạnh tốt hơn những thành viên khác trong đội. Bộ lông màu nâu đỏ của cậu dày hơn, dài hơn và rậm hơn. Tôi cũng không hiểu vì sao lại có chuyện như vậy.

Jacob rên ư ử ở âm độ cao, về cuối thì rít lên như tiếng than phiềm.

– Cậu muốn tôi phải làm sao? – Edward càu nhàu, tâm trạng anh rối bời đến mức không còn để ý đến chuyện phải giữ hoà nhã nữa – Lo cho cô ấy như thế hả? Tôi không thấy là cậu có khả năng đó đâu. Sao cậu không đi tìm một cái lò sưởi hay cái gì đấy tương tự đi?

– Em k– k– không– g– g sao – Tôi lên tiếng phản đối. Buộc phải “đứng ra phân xử” giữa một bên là tiếng cằn nhằn của Edward, một bên là tiếng gầm gừ câm lặng ngoài lều, tôi không dám ngả theo bên nào cả. Gió lay căn lều dữ dội, cả thân hình tôi cũng lắc lư phụ hoạ theo.

Giữa tiếng rú rít của gió bão bất chợt có tiếng sói tru to, tôi phải bịt cả hai tai lại cho đỡ choáng. Edward trở nên cáu kỉnh:

– Cái đó không ăn thua gì đâu mà – Anh gần như thầm thì – Đó là ý kiến tệ hại nhất mà tôi từng được nghe đấy – Anh lớn tiếng.

– Nhưng còn tốt hơn cả khối thứ anh đang nỗ lực làm – Jacob trả lời, giọng nói con người của cậu bạn khiến tôi giật nảy mình – “Đi tìm một cái lò sưởi” –Cậu ta cắm cẳn – Này, tôi chẳng phải là giống chó Saint Bernard đâu nhé.

Rồi tôi nghe thấy tiếng dây khoá kéo quanh cửa lều vang lên khe khẽ.

Jacob xoay xở chui vào một khoảng nhỏ nhất, mang theo bầu không khí giá buốt cùng những hạt tuyết li ti vào lều. Toàn thân tôi lên cơn co giật.

– Tôi không thích chuyện này một chút nào – Edward rít lên khi Jake đóng cửa lều lại – Cậu chỉ cần đưa cái áo rồi ra ngoài đi.

Mắt tôi đã có sự điều chính để kịp nhận ra những dáng hình: Jacob cầm theo áo gió ban nãy treo trên cái cành cây bên cạnh lều.

Tôi muốn hỏi hai người đang bàn tán về chuyện gì, nhưng tất cả những gì miệng tôi có thể phát âm ra được chỉ là “H– h– h– h– h– h– h– h”, bởi liên tục những cơn ớn lạnh làm tôi lắp ba lắp bắp một cách bất đắc dĩ, không thể nào kiểm soát được.

– Cái áo là để cho ngày mai, cô ấy bị lạnh thế thì làm sao mà làm ấm nó được. Cái áo lạnh cứng rồi – Người thiếu niên thả cái áo ở ngay chỗ cửa – Anh đã nói rằng cô ấy cần một cái lò sưởi, tôi đây này – Jacob sải rộng tay hết chiều rộng của căn lều. Như thường lệ, khi phải chuyển sang hình dạng sói, Jacob chỉ mặc những thứ thật thiết yếu: chiếc quần thể thao; không có áo, không có giày.

– J– J– J– J– Jake, chị sẽ l– l– làm em l– l– lạnh chết mất – Tôi cố gắng phân bua.

– Không đâu – Người bạn nhỏ nói như reo – Dạo này em lên tới bốn mươi ba độ đó. Chẳng bao lâu, rồi chị sẽ đổ mồ hôi à coi.

Edward gầm ghè nhưng Jacob không nhìn anh. Thay vào đó, cậu ta lồm cồm bò đến chỗ tôi, bắt đầu mở chiếc túi ngủ.

Bàn tay của Edward hốt nhiên chộp lấy vai của người bạn nhỏ cản lại, nước da trắng như tuyết tương phản rõ rệt với nước da ngăm ngăm.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Quai hàm của Jacob đanh cứng lại, hai cánh mũi phồng ra, cả thân hình rụt lại vì cóng. Các cơ bắp trên người Jacob tự động sắt lại.

– Bỏ tay ra khỏi người tôi mau – Người thiếu niên gầm gừ trong họng.

– Bỏ tay ra khỏi người cô ấy – Edward trả lời một cách lạnh băng.

– L– l– làm ơn đ– đ– đừng tranh c– c– chấp – Tôi buộc lòng phải xen vào. Cả người lại lên cơn chấn động. Tôi có cảm giác như răng mình sắp nát hết vì đánh vào nhau quá dữ dội.

– Tôi dám chắc là đến khi từng ngón chân của cô ấy đen lại và rụng đi, cô ấy sẽ biết ơn tôi vì điều đó.

Edward ngần ngừ, rồi buông tay, trở về lại chỗ cũ.

– Cẩn thận cái miệng đấy.

Jacob bật cười khúc khích.

– Nằm xích vào, Bella – Vừa nói, Jacob vừa mở khoá, kéo chiếc túi ngủ rộng thêm nữa.

Tôi sừng sộ nhìn Jacob. Chẳng trách tại sao Edward lại phản ứng dữ dội như vậy.

– K– k– k– k– k – Tôi bắt đầu phản kháng.

– Đừng có ngốc nghếch thế – Jacob vặc lại, tỏ ra cáu tiết hơn – Chị không thích có đủ mười ngón chân à?

Người thiếu niên cố nong người vào khoảng không bé xíu, cố kéo bằng được dây khoá lên sau lưng mình.

Tôi không còn phản kháng nữa – thật tâm là tôi không muốn phản kháng nữa. Jacob ấm quá. Đôi tay cậu bạn quấn quanh người tôi, kéo sát tôi vào vồng ngực để trần của cậu. Hơi ấm hấp dẫn quá, không sao cưỡng lại được; chẳng khác gì như được tiếp nhận không khí sau một thời gian quá dài ở dưới nước. Một cách tự nhiên, tôi áp những ngón tay giá buốt của mình lên làn da của cậu bạn, Jacob rụt người lại ngay tức thì.

– Hừ hừ, chị lạnh quá, Bella ạ – Người thiếu niên phàn nàn.

– X– x– xin l– l– lỗi em – Tôi nói cà lăm.

– Cố gắng thư giãn đi chị – Jacob đề nghị khi tôi lại run lẩy bẩy – Chừng một phút sau là chị ấm lại liền. Lẽ tất nhiên, nếu chị chịu trút bỏ quần áo thì chị sẽ còn mau ấm hơn nữa.

Edward rít lên the thé.

– Đó là một sự thật hiển nhiên mà – Jacob biện giải – Cuốn “Một trăm lẻ một cách sống sót” có nói đến điều này.

– T– t– thôi đi, Jake – Tôi thét lên một cách giận dữ, cho dẫu cả thân mình từ chối việc đẩy cậu ta ra – N– n– người ta cũng c– c– chẳng cần có đủ m– m– mười ngón c– c– chân làm gì.

– Chị đừng có ngại con đỉa kia – Jacob đề nghị, giọng nói đầy vẻ tự mãn – Hắn ghen đấy.

– Tất nhiên rồi – Giọng nói của Edward đã được kiềm chế cất lên một cách du dương như một điệu nhạc trong đêm tối – Cậu không bao giờ có thể hình dung được một mảy may nào rằng tôi ước ao làm sao được làm cái điều mà cậu đang thực hiện, người sói ạ.

– Đó là những hạn chế – Jacob nói một cách nhẹ hẫng, nhưng rồi âm điệu lại tỏ ra gắt gỏng – Nhưng ít ra anh cũng biết rằng người cô ấy mong được nằm cạnh là anh cơ.

– Đúng vậy – Edward tán thành.

Trong lúc cả hai tranh cãi, cơn run rẩy nơi tôi bắt đầu chậm nhịp, có thể chịu đựng được.

– Đấy – Jacob thì thào, hoàn toàn mãn nguyện – Chị cảm thấy khá hơn rồi, có phải không?

Cuối cùng, tôi cũng có thể lên tiếng thật rõ ràng:

– Ừ.

– Môi chị vẫn còn tái quá – Người thiếu niên trầm ngâm – Có muốn em làm cho chúng ấm lên không? Chị chỉ cần lên tiếng yêu cầu thôi.

Edward thở ra một cách nặng nề.

– Em cư xử cho phải phép đi – Tôi hậm hực, ấn gương mặt mình vào vai cậu bạn. Một lần nữa, Jacob lại rùn người khi làn da lạnh toát của tôi chạm vào da cậu, và tôi mỉm cười, mãn nguyện vì đã trả đũa thành công.

Chiếc túi ngủ đã hoàn toàn ấm áp. Thân nhiệt của Jacob toả ra khắp mọi nơi – có lẽ vì cậu quá to lớn. Tôi lịch kịch tháo chiếc giày bốt của mình, và áp những ngón chân lên chân cậu bạn. Cậu bạn củi tôi hơi giật mình, nhưng sau đó cũng cúi đầu xuống, áp chiếc má hây hẩy nóng vào bên tai tê cóng của tôi.

Chợt tôi nhận ra làn da của Jacob có mùi xạ, mùi hương rừng – rất phù hợp với hoàn cảnh thực tại của chúng tôi, đang ở đây, ngay giữa rừng. Thật quá tốt. Bỗng chợt ở trong tôi dậy lên một nỗi thắc mắc: không biết liệu có phải nhà Cullen và người Quileute dị ứng mùi hương của nhau cốt lõi là vì thành kiến hay không. Đối với tôi, ai cũng thơm hết.

Tiếng bão rú rít ngoài kia không khác nào một con thú đang tấn công căn lều, nhưng bây giờ tôi không còn lo lắng nữa. Jacob đã không còn phải ở ngoài trời lạnh, và tôi cũng đã thoát khỏi nó. Thêm vào đó, tôi cũng đã kiệt cùng sức lực nên không còn khả năng lo lắng một điều gì – mệt lử vì thức quá khuya và đau đớn vì các cơn co giật ở các cơ bắp. Lần lần, khi cơ thể đã nóng lên, tôi bắt đầu thư giãn, những chỗ lạnh cóng bắt đầu từng chút, từng chút một, tan ra, để rồi cả người tôi hoàn toàn dịu xuống.

– Jake à? – Tôi lầm bầm – Chị hỏi em một chuyện được không? Chị không phải là kẻ ngớ ngẩn hay gì gì khác đâu. Điều này, chị thắc mắc thật sự đấy – Đây là những lời cậu bạn đã sử dụng trong căn bếp nhà tôi… không rõ cách nay đã bao lâu rồi?

– Vâng – Jacob cười khúc khích, nhớ lại.

– Tại sao em lại rậm lông hơn các bạn của mình vậy? Nếu câu hỏi của chị quá khiếm nhã, em không cần phải trả lời đâu – Tôi không rõ các quy định thuộc về nghi thức trong văn hoá người sói.

– Bởi vì tóc em dài hơn – Người thiếu niên trả lời và cảm thấy tức cười – ít ra thì câu hỏi của tôi cũng đã không làm cho cậu ấy bực bội. Jacob lúc lắc đầu để mái tóc rối – giờ đã ngang đến cằm – cọ vào má tôi.

– Ồ – Tôi hoàn toàn ngạc nhiên, nhưng lời giải thích quá hợp lí. Thì ra đó là vì sao ban đầu, khi gia nhập vào đội sói, tất cả bọn họ đều cắt tóc ngắn – Thế tại sao em không cắt đi? Em thích rậm lông à?

Jacob không trả lời tôi ngay, trong khi đó, Edward bật cười khe khẽ.

– Xin lỗi em – Tôi thẽ thọt, ngừng lại để ngáp – Chị không có ý tọc mạch đâu. Em không cần phải giải thích cho chị.

Jacob cất giọng khó chịu:

– Ờmmm, nhưng rồi thể nào hắn cũng sẽ cho chị biết thôi, vậy nên có lẽ em… Em nuôi tóc dài là vì… có vẻ như chị thích em để tóc dài.

– Ồ – Tôi lúng túng – Chị, ơ, chị thích cả hai kiểu, Jake à. Em không cần phải… chuốc lấy bất tiện vào mình đâu.

Người thiếu niên nhún vai.

  – Nhưng xem ra đêm nay, điều đó lại vô cùng cần thiết, vậy nên chị đừng lo lắng gì cả.

Tôi chẳng còn điều gì khác để hỏi nữa. Khi sự im lặng kéo dài, rất tự nhiên, mi mắt tôi rũ xuống và không mở lên nổi nữa, hơi thở của tôi cũng chậm hơn, đều hơn.

– Được rồi, chị yêu quí, chị ngủ đi – Jacob thầm thì.

Tôi thở dài, mãn nguyện, một nửa đã chìm vào vô thức.

– Seth đang ở đây đấy – Edward thì thào với Jacob, và tôi đột nhiên hiểu ra tác giả đích thực của tiếng hú.

– Tuyệt lắm. Bây giờ thì anh cứ trông chừng mọi thứ đi, để cô bạn gái của anh ở đây, tôi lo cho.

Edward không trả lời, nhưng tôi thì rền rĩ trong tiếng ngái ngủ:

– Em thôi đi.

Thế rồi tất cả chìm trong yên lặng, ít ra là bên trong lều. Ngoài kia, gió rít điên cuồng giữa cây cối. Căn lều run lên bần bật, thật khó ngủ. Những cây cọc đột nhiên bị giật mạnh rồi rung lên, kéo tôi trở lại vào cửa ngõ vô thức mà càng lúc tôi càng dấn sâu vào. Bất giác tôi thấy tội cho con sói, cho cậu bé bị kẹt giữa mênh mông gió bão và tuyết rơi ở ngoài kia.

Trong lúc chờ đợi giấc ngủ tìm đến với mình, tôi để cho tâm trí tha hồ lênh đênh phiêu bạt. Chỗ ấm áp nhỏ xíu này làm tôi nhớ đến những ngày đầu tiên ở bên Jacob, tôi nhớ cậu đã là vầng thái dương mới của tôi ra sao, nhớ đến sự ấm áp của cậu đã làm sống lại cuộc đời héo tàn, trống rỗng của tôi thế nào. Thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi kể từ ngày tôi có ý niệm về Jacob theo hướng đó, còn hiện giờ thì người thiếu niên ấy đang ở đây, đang ủ ấm cho tôi.

– Tôi xin cậu đấy! – Edward rít lên – Đừng làm phiền tôi nữa!

– Cái gì thế? – Jacob thì thào hỏi lại, giọng nói biểu hiện một nỗi ngạc nhiên tột độ.

– Cậu có thể kiểm soát được suy nghĩ của bản thân không? – Giọng nói khẽ khàng của Edward chất chứa sự bực bội.

– Không ai bảo anh phải lắng nghe cả – Jacob trả lời một cách ngoan cố, nhưng cũng có xen lẫn ít nhiều bối rối – Ra khỏi đầu tôi ngay.

– Tôi cũng ước gì làm được như vậy. Cậu không hình dung nổi là mấy cái suy nghĩ kì quặc của cậu gào to đến mức nào đâu. Cứ y như là cậu đang thét vào mặt tôi ấy.

– Tôi sẽ cố gắng hạ bớt xuống – Jacob nói khe khẽ một cách chế nhạo.

Trong lều lại chìm vào im lặng được một lúc.

– Đúng – Edward trả lời câu hỏi không lời thật nhỏ, nhỏ đến mức tôi gần như không nghe ra – Tôi cũng có ghen.

– Qua chuyện ấy, tôi thấy ra một điều – Jacob thì thào với vẻ tự mãn – Tôi và anh đều ở vị thế ngang nhau, có phải không?

Edward cười khúc khích.

– Cậu cứ nghĩ như vậy đi.

– Anh biết không, cô ấy vẫn có thể thay đổi suy nghĩ – Jacob chế nhạo anh – Cô ấy sẽ cân nhắc đến những điều tôi có thể làm được cho cô ấy mà anh thì không thể. Điều tồi tệ nhất là anh không thể không giết hại cô ấy, t hế đấy.

– Ngủ đi, Jacob – Edward gằn từng tiếng một – Cậu bắt đầu chọc tức tôi rồi đấy.

– Tất nhiên. Tôi cảm thấy vô cùng thoải mái mà.

Edward không nói gì thêm.

Tôi đã chìm vào cõi vô thức quá xa, xa đến mức không thể cất tiếng yêu cầu cả hai người thôi nói về tôi như thể tôi không hề có mặt ở đây như thế. Nhưng cuộc nói chuyện cũng có vẻ như là một giấc mơ, mà tôi thì không dám chắc là mình đang tỉnh.

– Có lẽ tôi sẽ như vậy – Một lúc sau, tôi lại loáng thoáng nghe Edward lên tiếng trả lời một câu hỏi mà tôi không hề nghe thấy.

– Anh nói thật đấy chứ?

– Cậu cứ việc thắc mắc, và rồi cứ chờ xem – Giọng nói của Edward khiến tôi nghi ngại, không biết mình có bỏ sót câu nói nào không.

– Ừm, anh đã nhìn thấy hết mọi thứ trong đầu tôi, vậy tối nay, hãy cho tôi biết những suy nghĩ thật của anh đi, thế mới công bằng – Jacob sẵng giọng.

– Trong đầu cậu ngập tràn những câu hỏi. Cậu muốn tôi trả lời câu nào?

– Sự ghen tuông… hẳn đang gặm nhấm anh. Anh không dám tin vào bản thân mình như anh đang cố thể hiện; trừ phi anh không hề có lấy bất kì một cảm xúc nào.

– Đúng như vậy – Edward tán thành, không còn tỏ ra thích thú nữa – Ngay trong lúc này đây, tôi cảm thấy tệ đến nỗi phải khó khăn lắm mới kiềm chế nổi giọng nói của mình. Tất nhiên, tôi còn cảm thấy tệ hơn nhiều khi cô ấy ở bên cậu, xa tôi, và tôi không thể trông thấy cô ấy.

– Phải chăng lúc nào anh cũng nghĩ đến điều đó? – Jacob lại thì thầm – Phải chăng khi cô ấy không còn ở bên anh, anh rất khó tập trung?

– Đúng, và không – Edward trả lời; có vẻ như anh đã xác định sẽ trả lời một cách thành thật – Tâm trí của tôi không hề hoạt động giống như cậu, luôn có thể tự hỏi liệu đó có phải là điểm đến trong tâm trí của cô ấy không, khi cô ấy yên lặng và đắm chìm trong tư lự.

Cả hai im lặng trong giây lát.

– Phải, tôi cũng đoán được cô ấy hay nghĩ về cậu – Edward sẽ sàng trả lời suy nghĩ của Jacob – Nghĩ về cậu nhiều hơn những gì tôi mong muốn. Cô ấy lo rằng cậu sẽ không vui. Chẳng phải rằng cậu không biết điều đó. Cũng chẳng phải rằng cậu không hề lợi dụng điều đó.

– Tôi phải lợi dụng tất cả những gì có thể – Jacob thì thào đáp lại – Tôi không bì được với những lợi thế của anh, những lợi thế như là cô ấy biết rằng cô ấy yêu anh.

– Đúng như vậy – Edward đồng ý với một giọng nói êm dịu.

Jacob tỏ ra thách thức.

– Cô ấy cũng yêu tôi nữa, anh biết không.

Edward không trả lời.

Cậu bạn của tôi thở dài.

– Nhưng cô ấy không biết điều đó.

– Tôi không thể khẳng định với cậu rằng cậu có đúng hay không.

– Điều đó làm phiền anh lắm sao? Anh có ước sao mình có thể đọc được suy nghĩ của cô ấy không?

– Có, và cũng… không. Cô ấy thích như vậy, và cho dẫu đôi khi, điều đó khiến tôi phát điên lên, nhưng tôi chọn cách thà để cô ấy vui.

Tứ bề, gió vẫn không ngừng điên cuồng gào rít, căn lều rung lên chẳng khác nào đang phải chịu đựng một cơn động đất. Vòng tay của Jacob quấn chặt thêm vào người tôi để che chở.

– Cảm ơn cậu – Edward thầm thì – Nghe kì khôi thật, nhưng tôi rất biết ơn việc cậu có mặt ở đây.

– Phải chăng ý anh muốn nói: “Ta mong cô ấy được ấm áp cũng nhiều như ta mong được giết ngươi vậy”?

– Một thoả ước đình chiến rất khó chịu, chẳng phải như vậy sao?

Loading...

Xem tiếp: [mục 49]nhật Thực - Chương 22 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Làn Váy Lay Động

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Cấm Ngục

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11


Nữ Y Về Thời Loạn

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 111


Hồng Nhan Cổ Quái

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 10