Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 46]nhật Thực - Chương 21 - Phần 1

Chương trước: [mục 45]nhật Thực - Chương 20 - Phần 3



Chương 21

DẤU VẾT

 Tôi không muốn phải lãng phí chút xíu thời gian nào cho việc ngủ, nhưng chẳng làm sao tránh nổi được điều đó. Khi tôi tỉnh dậy, mặt trời đã rọi nắng khắp cả cửa sổ – bức tường kính, những áng mây nhỏ đang tao tác trên bầu trời. Gió dộng liên hồi vào những ngọn cây khiến cả khu rừng run rẩy như sắp nứt toạc ra.

Anh để tôi lại một mình thay quần áo, và tôi thật lòng cảm kích vì có được cơ hội để suy ngẫm. Cuối cùng, bằng cách này hay cách khác, kế hoạch đêm qua của tôi đã đi chệch hướng một cách thảm hại, và tôi buộc phải chấp nhận kết quả ấy. Dù rằng tôi đã trả lại cho anh chiếc nhẫn ở thời điểm hợp lý không khiến anh bị tổn thương, nhưng sao tôi vẫn cứ có cảm giác bàn tay trái của mình nằng nặng, cơ hồ như chiếc nhẫn vẫn còn hiện hữu ở đó, duy có điều vô hình mà thôi.

Điều này hoá ra cũng không đến nỗi phiền, tôi tự chiêm nghiệm. Cũng chẳng phải là chuyện gì to tát – một chuyến đi đến Vegas thôi mà. Tôi sẽ chẳng mặc chiếc quần jean bạc phếch như anh nói đâu, ít ra cũng phải khá hơn chứ – tôi sẽ mặc một chiếc quần thể thao cũ kỹ. Buổi lễ chắc chắn sẽ không thể kéo dài, cùng lắm cũng chưa đến mười lắm phút, phải không nhỉ? Vậy thì tôi có thể chịu đựng được.

Thế rồi, sau khi cái phần đáng sợ đó kết thúc, Edward sẽ phải thực hiện phần giao kèo của mình. Tôi sẽ chỉ tập trung vào điều đó thôi, và cố gắng quên đi những phần còn lại.

Anh bảo với tôi rằng tôi không phải kể với ai hết, tôi cũng đang định nói với anh điều đó. Tất nhiên, tôi sẽ trở thành ngốc nghếch hết sức nếu như không nghĩ đến việc phải phổ biến chuyện này cho cả Alice nữa.

Vào tầm giữa trưa, gia đình Cullen trở về nhà. Giữa họ là một bầu không khí khác lạ, khẩn trương và vô hình trung, tôi bị kéo trở lại với hiện thực tàn khốc đang trên đường kéo đến.

Alice vẫn còn ở trong trạng thái rầu rĩ. Tôi tiếp nhận “sự đau khổ” của cô bạn một cách tự nhiên, bởi lẽ, những lời đầu tiên Alice phàn nàn với Edward chính là về chuyện người sói.

– Em nghĩ – Alice nhăn nhó khi phải diễn đạt điều không chắc chắn – … anh cần phải chuẩn bị hành lí cho thời tiết lạnh đó, Edward. Em không biết chính xác anh sẽ đi đâu, bởi chiều nay, anh sẽ khởi hành cùng con sói Jacob. Nhưng cơn bão sẽ ập đến đặc biệt mạnh ở toàn bộ vùng đất đó.

Edward gật đầu.

– Trên núi sẽ có tuyết – Cô em gái của Edward lại cảnh báo.

– Eo ơi, tuyết – Tôi tự ta thán với chính mình. Đang là tháng Sáu mà, đúng là muốn khóc thét lên được.

– Nhớ mặc áo ấm đấy – Alice nhắc nhở tôi. Giọng nói của cô bạn nghe khá bực bội. Tôi cố dò la thái độ trên gương mặt của Alice, nhưng cô ấy đã quay đi.

Tôi quay sang Edward, anh đang mỉm cười; điều khiến Alice hậm hực rõ ràng đang khiến anh thích thú.

Gì chứ đồ nghề cắm trại thì Edward có dư để mà chọn – cho khớp với các hoạt động của con người; gia đình Cullen vốn là khách “sộp” của cửa hàng Newton. Anh chộp lấy một chiếc túi ngủ, một cái lều nhỏ, vài gói đồ khô; và cười một cách thích thú khi thấy tôi nhăn nhó trước hàng tá vật dụng phải sắp xếp tất cả vào ba lô.

Alice đi tới đi lui trong gara, nhìn Edward và tôi chuẩn bị hành trang mà không thốt ra một tiếng nào. Anh cũng phớt lờ cô em gái.

Các thứ đồ đạc đã được sắp xếp đâu vào đấy xong xuôi, Edward đưa cho tôi chiếc điện thoại di động.

– Sao em không điện thoại cho Jacob nhỉ, báo với cậu ấy là nội trong khoảng một tiếng đồng hồ nữa, chúng ta sẽ sẵn sàng. Jacob sẽ biết phải gặp chúng ta ở đâu.

Jacob không có nhà, nhưng ông Billy hứa sẽ nhờ người sói nào đó truyền đạt lại tin tức.

– Đừng lo cho bố cháu, Bella ạ – Ông Billy trấn an tôi – Chuyện này, để bác lo cho.

– Dạaa, cháu biết rằng bố cháu sẽ ổn – Tôi không an tâm về sự an toàn của con trai ông, nhưng không dám nói gì thêm.

– Bác cũng ước ngày mai được tham gia với mọi người – Ông Billy cười một cách rầu rĩ – Tuổi già thật khổ, Bella ạ.

Thích thú ba cái trò đánh đấm – hẳn là đặc điểm của nhiễm sắc thể Y rồi. Người nào cũng như người nấy.

– Chúc bác chơi vui với bố cháu.

– Chúc cháu may mắn, Bella – Ông Billy trả lời – Và… cho bác gửi lời chúc ấy tới gia đình Cullen nữa.

– Vâng – Tôi đáp, bất ngờ trước thái độ của ông Billy.

Khi đưa điện thoại lại cho Edward, tôi nhận ra anh và Alice dường như đang tranh cãi với nhau trong yên lặng. Cô bạn xoáy thẳng tia mắt vào Edward, ánh nhìn nài nỉ. Anh cũng cau mày đáp lại, tỏ ra không vui trước những mong muốn của cô em gái.

– Ông Billy chúc mọi người may mắn.

– Ông ta thật tử tế – Edward nhận xét và chấm dứt cuộc nói chuyện không lời với Alice.

– Bella, mình nói chuyện riêng với bạn được không? – Cô bạn tôi lập tức lên tiếng.

– Em sắp sửa làm khổ đời anh đấy, Alice ạ – Edward càu nhàu cảnh báo em gái – Anh xin em hãy ngưng hành động đó lại.

– Em đâu có đả động gì đến anh, Edward – Cô bạn tôi vặc lại.

Anh bật cười. Cách trả lời của Alice có điều gì đó làm cho Edward thích thú.

– Em không có nói gì đến anh đâu – Alice khăng khăng – Đây là chuyện của con gái.

Edward chau mày.

– Để bạn ấy nói với em đi – Tôi nhắc anh.

N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Tôi đang rất hiếu kì.

– Là em nói đấy nhé – Edward lẩm bẩm và lại bật cười – một giọng cười mang một nửa bi kịch và một nửa của hài kịch – Rồi anh bước ra khỏi gara.

Alice đến ngồi lên mui xe Porsche, gương mặt ủ ê. Tôi theo sau, đứng cạnh cô bạn, tựa người vào cái hãm.

– Bella? – Alice lên tiếng bằng một giọng rầu rĩ, cô bạn co hết chân lên, bó gối lại và tựa vào người tôi. Giọng nói của Alice khổ sở đến mức tôi phải ôm lấy vai cô bạn để vỗ về.

– Chuyện gì vậy, Alice?

– Bạn không thương mình sao? – Alice tiếp tục hỏi tôi bằng giọng ủ rũ.

– Tất nhiên là có chứ. Bạn cũng biết điều đó cơ mà.

– Thế thì tại sao mình lại thấy bạn lén đến Vegas kết hôn mà không thèm mời mình lấy một lời?

– Ơơơ – Tôi chỉ biết thốt lên có bấy nhiêu, và cảm nhận được rõ rệt hai má của mình đã ửng đỏ. Tôi cũng tự cảm thấy rằng mình đã làm tổn thương đến Alice đến mức nào, nên vội vã lên tiếng thanh minh – Bạn biết tánh mình không thích phô trương ầm ĩ mà. Với lại, đây cũng là chủ đích của anh Edward.

– Mình không cần biết là chủ đích của ai. Sao bạn lại có thể đối xử với mình như thế? Mình cứ mong là do anh Edward làm thế chứ không phải bạn. Mình thương yêu bạn như thể bạn là chị em ruột của mình vậy.

– Với mình, Alice ạ, thật tình mà nói, bạn chẳng khác gì một đứa em gái hết.

– Xạo! – Cô bạn gầm ghè.

– Được rồi, bạn cứ đến đi. Nhưng báo trước, chẳng có gì đáng xem đâu.

Alice vẫn tiếp tục nhăn nhó.

– Sao thế? – Tôi hỏi han.

– Bạn thương mình nhiều cỡ nào, Bella?

– Hả?

Alice trân trối nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ van nài; đôi lông mày dài và đen của cô bạn nhíu sát vào nhau kéo xếch lên; khoé môi run rẩy. Alice đang rất đau lòng.

– Mình xin bạn, mình xin bạn, mình xin bạn – Alice nói liền một hơi – Mình xin bạn đấy, Bella, mình xin bạn – Nếu bạn thật lòng thương yêu mình… Xin bạn hãy để ình đứng ra tổ chức đám cưới.

– Ôi trời ơi, Alice! – Tôi rên rỉ, dịch ra xa cô bạn và đứng thẳng người lên – Không! Bạn đừng làm thế với mình.

– Nếu như thật lòng, thật lòng bạn yêu thương mình.

Tôi khoanh tay lại trước ngực.

– Thật là ăn gian. Edward cũng đã từng giở chiêu đó với mình rồi.

– Mình cược rằng anh Edward thích bạn tổ chức lễ cưới theo nghi thức truyền thống hơn, có điều, không bao giờ anh ấy… dám nói với bạn điều ấy. Và mẹ mình… cũng cảm thấy nó có ý nghĩa như thế nào đối với bà.

Tôi rên rỉ:

– Chẳng thà để ình một thân một mình đối diện với binh đoàn ma-cà-rồng kia còn hơn.

– Mình sẽ chịu ơn bạn suốt một thập kỉ.

– Có mà một thế kỉ ấy.

Đôi mắt cô bạn vụt sáng lên:

– Vậy là bạn đồng ý phải không?

– Không! Mình không muốn làm cái trò này.

– Bạn không phải làm gì hết, chỉ cần đi vài mét rồi lặp lại lời của mục sư thôi.

– Ôi! Ôi! Ôi!

– Mình xin bạn đấy! – Alice bắt đầu lặp lại cái điệp khúc đáng ghét – Mình xin bạn, mình xin bạn, mình xin bạn, mình xin bạn, mình xin bạn!

– Mình sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho bạn về chuyện này đâu, Alice ạ.

– A ha! – Alice kêu ré lên, hí ha hí hửng vỗ tay bôm bốp.

– Đó không phải là một lời chấp thuận đâu!

– Là lá la, nhưng sẽ là như vậy – Cô bạn reo vui.

– Edward! – Tôi thét lên, xồng xộc bước ra ngoài gara – Em biết nãy giờ anh đang nghe lén. Anh ra đây ngay – Alice bám theo tôi sát nút, vẫn liên tục vỗ tay.

– Cảm ơn Alice nhiều nhé – Giọng nói gắt gỏng của Edward xuất hiện ở ngay đằng sau lưng chúng tôi. Tôi quay phắt lại, nhưng trông anh lo lắng và buồn quá, tôi không nỡ thốt ra một lời phàn nàn nào. Thay vào đó, tôi ôm chầm lấy anh, giấu gương mặt của mình vào ngực anh, để mặc cho những giọt nước mắt của hờn dỗi túa ra trông có vẻ như đang khóc.

– Vegas – Anh nói khe khẽ vào tai tôi.

– Không có chuyện đó đâu – Alice hả hê – Bella sẽ không bao giờ đối xử với em như thế. Anh biết không, Edward, anh làm anh mà đôi khi lại khiến cho Edward thất vọng quá.

– Đừng ăn gian thế, Alice – Tôi cự lại – Anh ấy chỉ cố gắng làm mình vui, không giống như bạn.

– Mình cũng cố gắng làm cho bạn vui mà, Bella. Chỉ có điều, mình biết rõ hơn điều gì sẽ khiến bạn vui thật sự… trong một thời gian dài. Rồi bạn sẽ phải cảm ơn mình về điều đó. Có lẽ không phải là năm mươi năm sau đâu, nhưng chắc chắn là một ngày nào đó.

– Mình chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại phải đánh cược với bạn, Alice ạ, nhưng cái ngày ấy đã đến rồi đấy.

Tiếng cười của cô bạn tôi vang lên thật trong trẻo:

– Thôi nào, ình xem cái nhẫn nhé.

Tôi nhăn nhó vì kinh hãi ngay lập tức, Alice đã chộp ngay lấy bàn tay trái của tôi, nhưng rồi rất nhanh sau đó, cô bạn tôi đã phải buông nó xuống.

– Ủa. Mình thấy anh ấy đã đeo vào tay bạn rồi cơ mà… Mình bỏ sót mất điều gì ư? – Alice thắc mắc. Cô bạn tập trung chừng nửa giây, đôi mày chau lại, rồi sau đó, tự trả lời cho câu hỏi của chính mình – À không. Đám cưới vẫn được tiến hành.

– Bella có chút vấn đề với đồ trang sức – Edward giải thích.

– Thế còn một viên kim cương nữa đâu? Mình biết cái nhẫn đó vốn có nhiều kim cương, vấn đề là anh ấy đã đeo một viên…

– Đủ rồi, Alice! – Edward đột ngột cắt ngang lời em gái. Cái cách anh nhìn cô em gái… trông hệt như một ma-cà-rồng – Bọn anh đang bận.

– Mình không hiểu, cái gì mà kim cương thế? – Tôi thắc mắc.

– Chúng mình sẽ nói chuyện đó sau đi – Alice nhắc nhở – Anh Edward nói đúng đấy – hai người nên khởi hành ngay. Bạn phải đặt bẫy và dựng trại trước khi bão đến – Alice cau mày, tỏ ra lo lắng, gần như là căng thẳng – Đừng quên mặc áo ấm nhé Bella. Có vẻ như đang lạnh trái mùa đó.

– Anh đã lo chuyện ấy rồi – Edward nói với em gái.

– Một đêm vui vẻ nhé – Alice thốt lên như một lời chào tạm biệt.

Đường đi ra bãi đất trống kéo dài gấp hai lần so với thường lệ; bởi lẽ Edward đi đường vòng, đảm bảo không để mùi hương của tôi ám vào những chỗ Jacob sẽ xuất hiện. Anh bế tôi trên tay, chiếc balô to đùng trên lưng anh chiếm mất vị trí thường khi của tôi rồi.

Đến cuối bãi đất trống, anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống.

– Được rồi. Em tiến thẳng về hướng Bắc nhé, đụng chạm càng nhiều càng tốt. Alice đã cho anh một bức tranh toàn cảnh về lộ trình của họ rồi, chúng mình không phải mất nhiều thời gian để cắt đường đâu, em ạ.

– Hướng Bắc?

Anh mỉm cười chỉ hướng cho tôi.

Và cứ thế, tôi dấn bước vào rừng, bỏ lại các tia thái dương đẫm sắc vàng của một ngày nắng lạ cùng bãi đất trống lại phía sau. Có lẽ sự tiên thị mờ nhạt của Alice về vụ tuyết rơi là sai lầm. Tôi hy vọng như vậy. Dù gió vẫn thốc từng hồi điên dại qua những khoảng rừng thưa, nhưng trời vẫn quang đãng. Chỗ cây cối đan xen nhau quả có lặng, nhưng không khí quá lạnh so với thời tiết của tháng Sáu – cho dẫu đang mặc trên người chiếc áo sơmi dài tay, kèm thêm chiếc áo len dày cộp, song, hai cánh tay của tôi vẫn nổi da gà. Tôi bước từng bước chậm rãi, cố ý quệt tay lên bất cứ một thứ gì nằm trong tầm tay: vỏ cây sần sùi, những bụi dương xỉ đẫm nước, những tảng đá phủ đầy rêu.

Edward lúc nào cũng hiện diện ở gần tôi – anh đi song song với tôi, cách tôi khoảng hai mươi mét.

– Em làm như vậy có đúng không? – Tôi hỏi lớn.

– Em làm tốt lắm.

Bất chợt tôi nảy ra một ý:

– Liệu điều này có giúp ích được không anh?

Vừa hỏi tôi vừa đưa tay vuốt tóc, lấy xuống được một vài sợi tóc rụng, đoạn mắc lên những nhánh dương xỉ.

– Ừ, như vậy dấu vết sẽ mạnh mùi hơn. Nhưng em không cần phải bứt tóc ra đâu, Bella ạ. Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.

– Đó là những thứ bỏ đi mà anh.

Dưới những tán cây rậm, không gian thật u ám, tôi ước ao mình có thể bước đến thật gần để nắm lấy tay Edward.

Tôi lại mắc một sợi tóc khác vào một khúc cây gãy nằm chắn ngang đường đi.

– Em không cần nhất nhất phải nghe theo lời Alice, em có hiểu không – Edward lên tiếng.

– Anh đừng lo chuyện đó, Edward. Em sẽ bất chấp tất cả để không bỏ mặc anh ở bàn thờ đâu – Tôi đang chìm trong một cảm xúc nao nao rằng Alice sẽ đạt được ý nguyện của mình, bởi lẽ một khi cô bạn đã muốn, cô ấy sẽ làm cho bằng được; và cũng còn bởi tôi rất hay có mặc cảm tội lỗi.

– Anh không lo chuyện đó đâu. Anh chỉ muốn mọi chuyện diễn ra theo hướng em thích mà thôi.

Tôi cố kìm nén một tiếng thở dài. Thể nào anh cũng sẽ bị tổn thương nếu tôi nói ra sự thật – rằng điều đó thật sự cũng chẳng là vấn đề, vì tất cả đều đáng sợ hết, có khác nhau chăng chỉ ở cấp độ mà thôi.

– Ừm, vậy nếu làm theo Alice, chúng mình sẽ lọc lại khách mời, nha em. Chỉ có người nhà mình tham dự thôi. Anh Emmett sẽ lên Internet xin giấy phép làm người điều hành hôn lễ.

Tôi cười khúc khích.

– Nghe hay hơn hẳn, anh à – Gì chứ Emmett mà đọc tuyên thệ thì sẽ chẳng trịnh trọng đâu, đây sẽ là điều may mắn cho tôi. Nhưng bù lại, e rằng tôi khó mà giữ được vẻ mặt nghiêm nghị lắm.

– Em thấy đấy – Edward tiếp tục nói, kèm theo một nụ cười – Lúc nào cũng có thể dàn xếp được cơ mà.

Phải mất một lúc lâu sau tôi mới đến được địa điểm binh đoàn ma-cà-rồng sẽ bắt được mùi hương của tôi, nhưng Edward không bao giờ mất kiên nhẫn với bước chân của tôi cả.

Khi gần ra đến bãi đất trống cũ thì tôi bị ngã. Trông thấy trước mặt mình là bãi đất rộng mở, đó là lí do vì sao tôi háo hức đến mức quên không nhìn xuống chân. Tôi đã né được một cú va đầu vào thân cây gần nhất, nhưng khúc cây nhỏ ban nãy đã ngáng được chân tôi và chọc thủng tay tôi.

– Ui da! Trời ơi, thật không thể tin được – Tôi lẩm bẩm.

– Em có sao không?

– Em không sao. Anh cứ ở yên đó đi. Một phút nữa, máu sẽ ngừng chảy ngay ấy mà.

Nhưng Edward đã lập tức xuất hiện ở ngay bên cạnh tôi, trước khi tôi kịp hoàn tất câu nói.

– Anh có túi sơ cấp cứu đây – Vừa nói, Edward vừa gỡ balô ra khỏi vai – Anh có cảm giác là mình phải cần đến nó đấy.

– Không đến nỗi đâu anh. Em tự lo được mà. Anh không cần phải làm khổ mình như vậy đâu.

– Anh đâu có làm khổ mình – Edward đáp lời một cách điềm tĩnh – Đưa đây, để anh lau cho.

– Khoan đã, em vừa nảy ra một ý.

Không màng đến máu đang túa chảy, đang phải thở hồng hộc bằng miệng, và bụng có thể sẽ có phản ứng, tôi áp tay mình lên một tảng đá nằm trong tầm với.

– Em làm gì vậy?

– Jasper sẽ thích chuyện này lắm à xem – Tôi tự nhủ với chính mình. Và nhìn về bãi đất trống một lần nữa, tôi quệt tay mình lên tất cả mọi thứ bắt gặp trên đường đi – Em cam đoan rằng kế sách này sẽ dẫn dụ được bọn họ.

Edward thở dài.

– Nín thở đi anh – Tôi nhắc Edward.

– Anh không sao. Anh chỉ thấy là em rất nhiệt tình mà thôi.

– Đây là tất cả những gì em có thể làm được. Em muốn làm cho thật tốt.

Tôi vừa nói đến đó thì cả hai chúng tôi đã bước qua lùm cây cuối cùng. Tôi vẫn tự nhiên quệt cánh tay bị thương của mình vào những nhành cây dương xỉ.

– Rồi, em làm tuyệt lắm – Edward khẳng định với tôi – Bầy ma-cà-rồng kia sẽ phát điên lên được, và Jasper sẽ rất ấn tượng về sự tận tâm của em. Bây giờ, để anh chăm sóc tay cho em nhé – Vết thương của em xem chừng tệ lắm đấy.

– Để em tự làm lấy được mà anh.

Nhưng Edward đã giữ lấy tay tôi, vừa xem xét vết thương, anh vừa mỉm cười.

– Sự cố này không còn làm phiền anh nữa.

Một cách cẩn thận, tôi quan sát anh làm vệ sinh vết cắt, cố tìm kiếm một dấu hiệu nhỏ nhất của sự mệt mỏi. Nhưng tất cả những gì tôi ghi nhận được là Edward vẫn hô hấp, hít vào thở ra như bình thường, môi anh còn thoáng nở một nụ cười nữa.

– Sao lại không nhỉ? – Cuối cùng tôi đã phải lên tiếng thắc mắc trong lúc anh băng tay cho tôi.

Loading...

Xem tiếp: [mục 47]nhật Thực - Chương 21 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Phong Lưu Thành Thần

Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị

Số chương: 81


Đưa Nhau Đi Chết

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8



Chú Ái Tinh Không

Thể loại: Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 283