Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 23]nhật Thực - Chương 10 - Phần 2

Chương trước: [mục 22]nhật Thực - Chương 10 - Phần 1



Tôi lừ mắt nhìn cậu bạn.

-Mùi ấy chỉ khó chịu với em mà thôi, Jake.

Cậu ta toe miệng ra cười.

-Hẹn gặp lại chị, Bells.

-Em về à?

-Hắn đang chờ em đi đó. Em nghe thấy tiếng hắn ở ngoài.

-Ồ.

-Em sẽ đi lối cửa sau – Jacob ra chiều nghĩ ngợt một chút – Mà khoan… À này. Tối nay, chị xuống La Push được không? Hôm nay, tụi em đốt lửa. Emily cũng có mặt, cả Kim nữa… Và em dám chắc rằng Quil cũng muốn gặp chị. Cậu chàng vẫn còn bực vì đã phát hiện ra bí mật sau chị đó.

Tôi cười tít cả mắt. Tôi có thể hình dung được chuyện ấy đã khiến cho Quil hậm hực đến thế nào – không dè cô bạn nhỏ bé của Jacob phát hiện ra chuyện người sói, còn cậu bạn đồng cam cộng khổ của Jacob là Quil thì vẫn chẳng hiểu ất giáp gì. Tôi thở dài.

-Ừ, Jake, chị cũng không biết nữa. Hiện thời đang căng…

-Thôi nào, chị cho rằng có kẻ mạnh hơn… ờ… hơn sáu đứa tụi em ư?

Câu hỏi ngắt giọng lưng chừng, về cuối hơi lắp bắp có vẻ như cậu bạn của tôi không nói lớn ra được từ người sói, cũng giống như tôi khó lòng mà thốt nên từ ma-cà-rồng.

Đôi mắt người bạn nhỏ khắc khoải, đầy ắp những lời nài xin.

-Để chị hỏi anh ấy – Tôi trả lời nhát gừng.

Cổ họng Jacob chợt thoát ra những tiếng gầm gừ.

-Bây giờ hắn còn là cai ngục của chị nữa kia hả? Chị biết không, tuần trước em đọc báo, thấy người ta phê phán chuyện yêu đương của lớp trẻ ngày nay đó, toàn là ép buộc, cấm đoán nhau không hà, lại còn…

-Thôi thôi – Tôi ngắt ngang lời cậu bạn, đẩy vào tay cậu ta – Đã đến lúc người sói phải về nhà rồi!

Jacob mỉm cười.

-Tạm biệt chị Bells. Chị nhớ xin phép nhé.

Dứt lời, cậu bạn lao mình qua khung cửa sau, trước khi tôi kịp tìm thấy được vật gì có thể ném vào người cậu. Cuối cùng, căn phòng trống trơn chỉ còn mình tôi đứng lầm bầm tiếng được tiếng mất.

Một lúc sau, Edward chậm rãi bước vào bếp, những hạt mưa dính trên mái tóc màu đồng của anh lấp lánh như những viên kim cương, còn mắt anh thì đầy ắp sự dè chừng.

-Hai người vừa xảy ra “chiến tranh” hả? – Anh lên tiếng hỏi.

-Anh Edward! – Tôi gần như thét lên, lao mình về phía anh.

-Em – Anh bật cười, ôm chầm lấy tôi – Em tính đánh trống lảng hay sao? Vậy là thành công rồi đó.

-Không. Em đâu có động tay động chân gì với Jacob. Thật mà. Sao anh lại hỏi thế?

-Anh đang thắc mắc không hiểu vì sao em lại đâm Jacob. Không phải là anh bênh gì cậu ta đâu – Anh hất cằm về phía con dao đang nằm trên kệ bếp.

-Trời đất ơi! Em tưởng là mình đã dọn sạch hết rồi chứ.

Sau phút ngỡ ngàng đó, tôi bật ra khỏi người anh, ném vội con dao xuống bồn rửa chén, hớt hơ hớt hải rưới thuốc tẩy lên mặt dao.

-Em không hề đâm cậu ấy – Tôi vừa làm vừa giải thích – Cậu ấy quên mất là mình đang cầm con dao trong tay.

Edward phá ra cười khanh khách.

-Ồ, không vui như anh hình dung nhỉ.

-Anh nghiêm túc lại đi.

Edward rút trong túi áo ra một phong thư, đặt lên kệ bếp.

-Anh nhận thư cho em nè.

-Có tin nào vui không anh?

-Hình như có đấy.

Kiểu cách của anh khiến tôi phải hạ tầm mắt xuống vì nghi hoặc. Và một cách vội vàng, tôi với lấy cái thư.

Cái phong bì bị gập lại làm hai. Tôi mở ra, ngỡ ngàng vì trọng lượng của loại giấy đắt tiền. Lướt mắt lên địa chỉ người gửi, tôi không khỏi ngạc nhiên:

-Dartmouth? Trời ơi, em có nằm mơ không?

-Anh dám cược đó là thư chấp thuận. Trông nó giống hệt thư của anh.

-Ối trời ơi, anh Edward – anh làm sao hay vậy?

-Anh chỉ gửi đơn giúp em thôi.

-Làm sao em có thể xứng đáng vào Dartmouth được, em chưa đến nỗi ảo tưởng đến mức ấy.

-Nhưng Dartmouth lại nghĩ là em xứng đáng.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, chậm rãi đếm từ một đến mười.

-Họ rộng lượng thật – Cuối cùng, tôi cũng thốt lên được thành lời – Tuy nhiên, dù có được chấp thuận hay không, vấn đề vẫn cứ là học phí. Nói thật lòng là em không kham nổi, nhưng em cũng không cho phép anh tiêu phạm vào số tiền mua một chiếc xe hơi thể thao, để em có thể giả vờ đến Dartmouth đâu.

-Anh đâu cần xe hơi nào nữa. Mà em cũng đâu cần phải giả vờ giả vịt làm chi – Anh lầm bầm – Một năm đại học chẳng phải là khổ hình gì, Bella ạ. Có khi em còn thích nữa ấy chứ. Thử hình dung xem bố mẹ em sẽ vui như thế nào…

Tố chất êm mượt như nhung trong giọng nói của anh đã vẽ lên một bức tranh tuyệt mỹ trong đầu tôi. Chắc chắn là ngài cảnh sát trưởng nhà tôi sẽ vô cùng tự hào – để rồi không ai trong thị trấn Forks này có khả năng thoát khỏi tầm ảnh hưởng của niềm phấn kích tột độ ấy. Phu nhân Reneé cũng sẽ tột đỉnh vui mừng trước thành tích trên cả tuyệt vời của con gái – dù rằng “bà” sẽ thề rằng “bà” chẳng ngạc nhiên chút nào…

Nhưng…

Tôi cố giũ sạch hình ảnh ấy ra khỏi tâm trí.

-Anh Edward, hiện thời em đang thắc thỏm sống cho đến ngày tốt nghiệp; mình hãy khoan nói gì đến hè hay đến thu nha anh.

Vòng tay anh lập tức lại quấn quanh người tôi một lầnnữa.

-Em biết sẽ không làm sao đâu. Em sẽ luôn bình yên, Bella ạ.

Tôi trút ra một tiếng thở dài.

-Ngày mai, em sẽ gửi bạn kê khai chi tiết tài khoản ngân hàng của mình cho Alaska. Đó là tất cả “đạo cụ” em vần cho vở diễn. Nơi đó xa xôi lắm, hy vọng bố sẽ không  hối em về thăm nhà, tối thiểu cho đến Giáng sinh này. Sau đó, em sẽ tìm cớ khác. Anh biết mà – Tôi miễn cưỡng pha trò – Mấy cái vụ lường gạt qua mặt người lớn này cũng làm lòng em tan nát lắm.

Mặt Edward đanh lại.

-Có gì đâu. Vài thập kỷ sau, những người em quen biết đều sang thế giới bên kia hết. Em chẳng có gì phải đau khổ cả – Anh giễu cợt.

Những lời lẽ ấy làm tôi rúng động.

-Anh xin lỗi, những lời này quả thật là khó nghe.

Tôi cúi xuống nhìn chiếc phong bì to tướng màu trắng, nhưng hoàn toàn không để mắt vào nó.

-Nhưng đấy là sự thật.

-Anh đã quyết định chuyện này rồi, vậy nên dù chúng mình đã giao kèo với nhau điều gì, em cũng sẵn lòng đợi chứ?

-Không!

-Lúc nào cũng cứng đầu.

-Đúng!

Chiếc máy giặt cà giựt cà giựt một hồi rồi dừng hẳn.

-Đúng là cổ lỗ sĩ – Tôi lầm bầm, thoát người ra khỏi vòng tay của anh, cầm lấy chiếc khăn nhỏ nhẹ như bấc, không đủ trọng lượng tối thiểu để cho vào máy giặt, bỏ chung vào với đống quần áo rồi nhấn nút khởi động.

-À, chợt em nhớ một chuyện – Tôi nói tiếp – Anh hỏi Alice giúp em là cô ấy dọn phòng cho em rồi để đồ của em ở đâu nhé? Em không sao tìm được.

Edward nhìn tôi trân trối:

-Alice dọn phòng em?

-Vận, chắc là vậy. Khi đến lấy bộ đồ ngủ, gối và mấy thứ lặt vặt khác để “giam giữ” em – Nói tới đây, tôi lừ mắt nhìn anh – Bạn ấy lấy cả mấy thứ nằm vơ vất quanh phòng nữa, như là áo, đôi vớ… Em chẳng biết bạn ấy đã cất ở đâu.

Edward vẫn giữ nguyên ánh mắt hồ nghi thêm một lúc nữa, rồi hốt nhiên, mắt anh se lại.

-Em phát hiện ra mình mất đồ vào lúc nào?

-Khi Alice đưa em về nhà. Sao anh lại hỏi vậy?

-Alice không lấy đồ của em đâu. Quần áo, tất vớ… những thứ bị mất ấy, toàn là vật em mặc vào người… hoặc chạm tay đến… và ngủ trên đó, có đúng không nào?

-Đúng. Nhưng như vậy là sao, Edward?

Anh trở nên căng thẳng thấy rõ.

-Những thứ giữ mùi của em lâu nhất.

-Ôi trời ơi!

-Kẻ không mời mà đến.

-Hắn thu thập dấu vết… dấu hiệu, để tìm em.

-Vì lẽ gì? – Tôi thều thào.

-Anh không rõ.

N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Nhưng Bella, anh thề với em rằng anh sẽ tìm ra chântướng sự việc. Anh hứa đấy.

-Em tin anh – Tôi đáp rồi ngả đầu vào vồng ngực lạnh giá của Edward, và cảm nhận được điện thoại trong túi anh đang rung lên.

Nhanh như cắt, Edward rút điện thoại, liếc vội vào màn hình.

-Người anh đang muốn nói chuyện đấy – Anh giải thích và mở máy – Bố ơi, con… - Anh chợt ngừng lời, gương mặt sắt lại thể hiện mối tập trung cao độ. Vài phút trôi qua… - Con sẽ kiểm tra ngay. Mà bố à…

Anh thông tin thêm về những vật dụng thất lạc của tôi, nhưng từ những gì nghe được, tôi có cảm giác như bác sĩ Carlisle vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân khả dĩ nào.

-Có lẽ con sẽ đi… - Edward tiếp tục nói, ánh mắt lần lần chuyển hướng sang tôi, rồi dừng lại – Mà thôi. Bố đừng để Emmett hành động một mình, bố biết tính anh ấy mà. Ít ra cũng cần nhờ Alice để mắt đến mọi thứ. Chúng ta sẽ sớm tìm ra thủ phạm thôi.

Và anh tắt điện thoại.

-Tờ báo đâu rồi em? – Anh hỏi tôi.

-Ơơơ, em không biết nữa. Sao vậy anh?

-Anh muốn kiểm tra lại. liệu bố em đã vứt đi chưa?

-Có lẽ…

Trong chớp mắt, Edward mất dạng.

Chưa đầy một tíc tắc sau, anh đã trở lại, mái tóc lại lấp lánh những “hạt kim cương” mới,và đang nằm gọn trong tay anh l à một tờ báo ướt mèm. Một cách cẩn thận, anh trải tờ báo ra bàn, mắt lướt chớp nhoáng lên các đề mục. Rồi bỗng anh chúi người xuống, hai mắt căng ra chú mục vào một cột báo, ngón tay lướt theo từng dòng chữ đang hút chặt lấy mối quan tâm nơi anh.

-Carlisle đoán đúng… phải… sơ hở. Còn non nên cuồng loạn? Hay muốn chết ? – Anh tự lẩm bẩm với chính m ình.

Tôi lẳng lặng tiến đến bên cạnh, nhìn qua vai anh.

Tiêu đề của tờ Thời báo Settle ghi thế này: “Các vụ giết người tiếp tục gia tăng – Cảnh sát vẫn chưa tìm ra được manh mối.”

Sao giống chủ đề mà ngài cảnh sát trưởng đã ta thánh hồi mấy tuần trước thế không biết – tình hình bạo lực ở thành phố lớn đã đưa Settle vào danh sách “nóng”, trở thành một trong những vùng có tỷ lệ người bị giết cao nhất quốc gia. Tuy nhiên, đây không phải là đề tài cũ. Số người chết ở đây thật đáng lo ngại.

Đứng bên cạnh tôi, anh đang cau mày.

-Loạn hết rồi. Đây không đơn thuần chỉ là tác phẩm của một ma-cà-rồng mới toanh nữa. Chuyện gì thế này? Họ chưa nghe danh nhà Volturi hay sao. Không thể như thế được. Không ai giải thích điều luật cho họ… Cuối cùng thì kẻ nào đã đứng đằng sau giật dây, tạo ra họ đây?

-Nhà Volturi? – Tôi nhắc lại cái tên ấy mà không khỏi rùng mình.

-Nhà Volturi thường hay rat ay giải quyết những trường hợp như thế này - những kẻ bất tử đang có khuynh hướng làm lộ thế giới bí mật của bọn anh. Vài năm trước ở Atlanta, họ đã thực hiện một vụ thanh trừng rồi, mà vụ đó đâu có nặng nề như thế này. Nếu chúng ta không can thiệp, họ sẽ sớm nhảy vào cuộc thôi, rất sớm cơ đấy. Anh chỉ mong rằng hiện thời nhà Volturi chưa đặt chân đến Settle. Một khi họ quan tâm đến vụ việc này… thể nào họ cũng sẽ tiện thể kiểm tra em luôn.

Tôi rùng mình thêm lần nữa.

-Chúng mình phải làm sao đây anh?

-Phải tìm hiểu kĩ trước khi quyết định, Bella ạ. Có lẽ khi bọn anh với những thành viên mới, giải thích rõ luật định cho họ, vấn đề sẽ được giải quyết một cách êm thấm – Nói đến đây, Edward cau mày, cơ hồ như anh không tin mọi chuyện là dễ dàng đến thế – Mình sẽ đợi Alice thông báo tình hình… Chừng nào thật sự cần thiết, bọn anh mới hành động. Suy cho cùng, đây cũng không phải là trách nhiệm của bọn anh. Nhưng may mà ta có Jasper – Anh nói thêm, gần như là chỉ nói với chính mình – Khi phải thương thuyết với những thành viên mới, sự có mặt của anh ấy là không thể thiếu được.

-Jasper ư? Vì sao vậy hả anh?

Edward cười buồn.

-Trong chừng mực nào đó, Jasper là một chuyên gia về ma-cà-rồng mới sinh đấy.

-Anh nói vậy là sao, chuyên gia ư?

-Em hãy hỏi anh ấy – chuyện phức tạp lắm.

-Mọi thứ sao mà rối ren – Tôi lầm bầm trong miệng.

-Em đang cảm nhận như vậy, phải không? Dạo gần đây, bao khó khăn cứ đổ dồn về một lượt – Anh thở dài – Có bao giờ em nghĩ rằng nếu không yêu anh, cuộc sống của em sẽ đơn giản hơn?

-Có lẽ vậy. Vì cuộc sống có còn ý nghĩa gì đâu.

-Đối với anh thôi – Edward nhẹ nhàng chỉnh lại – Mà hiện giờ – Anh tiếp tục nói với một nụ cười gượng gạo – chắc em có điều muốn nói với anh?

Tôi ngây ra, hỏi lại:

-Em ấy hả?

-Có lẽ là không – Anh cười rộng miệng – Anh có cảm tưởng rằng em đã hứa sẽ hỏi ý kiến anh về việc tham dự buổi họp mặt của người sói diễn ra tối nay.

-Anh lại nghe trộm rồi.

Edward mỉm cười thật tươi, thú nhận:

-Chút xíu thôi, anh chỉ nghe có khúc cuối.

-Ừm, dù sao em cũng không hỏi anh đâu. Đã có quá nhiều chuyện khiến anh căng thẳng rồi.

Anh khẽ nâng cằm tôi lên, nhìn thật sâu vào đôi mắt, và giữ nguyên tư thế ấy trong một lúc khá lâu.

-Em có muốn đi không?

-Chuyện này không quan trọng. Anh đừng bận tâm.

-Em không cần phải hỏi anh, Bella ạ. Anh không phải là bố em – cảm ơn trời vì điều đó. Tuy nhiên, em cũng nên xin phép bố.

-Nhưng anh cũng biết bố em sẽ đồng ý mà.

-Ừ, anh có thể đoán biết được câu trả lời của bố em tốt hơn những người khác.

Tôi đăm đắm nhìn anh, cố gắng hiểu điều anh đang cần, và ra sức loại ra khỏi đầu niềm ao ước được xuống La Push để tâm trí được tỉnh táo. Thật ngớ ngẩn thay cho cái mong muốn được đi chơi cùng đám con trai người sói to lớn, giữa bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập mình và có quá nhiều những ẩn số chưa được giải đáp. Lẽ tất nhiên là tôi muốn đi. Tôi muốn lánh càng xa càng tốt những hiểm hoạ chết người, dẫu chỉ trong vài tiếng đồng hồ… để trở về làm một Bella hồn nhiên, không phải lo toan, để có thể thoải mái cười đùa vui vẻ bên cậu bạn Jacob; tất cả chỉ đơn gỉan như vậy thôi. Nhưng liệu điều đó có thực sự quan trọng không?

-Bella – Edward lại lên tiếng – Anh đã nói với em rằng anh sẽ sống công bằng hơn, sẽ tin tưởng hoàn toàn vào quyết định của em. Đó là anh nói thật đấy. Nếu em thật lòng tin người sói, anh sẽ không nghi ngờ họ nữa.

-Ôi trời – Tôi buột miệng thốt lên, cũng hệt như đêm hôm trước.

-Jacob nói đúng – dù sao cũng ở một điểm – một đội người sói dư sức bảo vệ em trong một tối.

-Thật sao, anh?

-Thật. Tuy vậy…

Các sợi dây thần kinh của tôi bắt đầu bị kéo căng.

-Anh mong em không phải khó chịu trước một vài điều, được không em? Cho phéo anh được chở em tới chỗ ranh giới. Và giữ điện thoại di động, để anh biết chừng nào có thể đón em về?

-Rất… rất… công bằng đấy!

-Tuyệt.

Anh mỉm cười với tôi, trong đôi mắt ngọc tuyệt nhiên không hề có một dấu hiệu nào của sự căng thẳng.

Đúng như dự đoán, ngài cảnh sát trưởng nhà tôi chẳng phản đối gì chuyện tôi xuống La Push đốt lửa sinh hoạt. Khi nghe tôi báo tin, Jacob mừng húm, háo hức đến mức chẳng màng nghĩ ngợi, đã đồng ý ngay cái rụp trước những biện pháp phòng xa của Edward. Cậu bạn hứa sẽ chờ chúng tôi ở ranh giới, lúc sáu giờ.

Tôi cũng đã quyết định rồi, sau một phen giằng xé nội tâm dữ dội, ấy là tôi sẽ không bán chiếc xe máy. Khi không cần đến chiếc xe này nữa, tôi sẽ đưa nó trở lại La Push, nơi nó thuộc về… chậc, tôi sẽ một mực khẳng định với cậu bạn rằng dẫu sao cậu cũng phải nhận được một điều gì đó bù đắp cho bao công sức đã đổ ra. Jacob cứ tự nhiên bán nó, hoặc trao tặng nó ột người bạn nào đấy. Tôi sẽ không có ý kiến.

Có vẻ như tối nay là cơ hội tốt để tôi đưa chiếc xe về gara của Jacob. Ừm, nghe sao mà thảm đạm quá, y hệt như cái cách tôi cảm nhận cuộc sống mấy ngày nay, mội ngày trôi qua đối với tôi như một cơ hội cuối cùng còn được có mặt trên cõi đời này. Tôi không có thời gian đê trì hoãn những việc còn dang dở, dù là nhỏ đến đâu.

Edward chỉ gật đầu khi nghe tôi giải thích điều mình muốn, nhưng dường như trong mắt anh có loé lên vẻ kinh hoàng. Tôi thừa biết, cũng giống như ngài cảnh sát trưởng, anh chẳng thích thú gì chuyện tôi ngồi chễm chệ trên chiếc xe máy.

Tôi theo Edward về lại nhà anh, vào lại gara nơi tôi đã gửi chiếc xe máy. Không phải là cho đến khi tấp chiếc xe tải già nua vào chỗ đậu và bước xuống khỏi xe, tôi mới nhận được rằng vẻ hốt hoảng, sợ hãi ban nãy của Edward chẳng phải hoàn toàn vì sự an nguy của bản thân tôi.

Có một vật đang nằm chềnh ềnh ngay bên cạnh xe máy của tôi, chính cái vật đó đã làm cho chiếc xe của tôi trở thành “đồ lô” một cách thảm hại đến mức không ngờ. Khỏi nói cũng biết… Đó là một chiếc xe… Xe gì nhỉ? Nếu gọi là xe máy thì “coi thường” nó quá, vì xem ra, nó chẳng có ruột rà gì với chiếc xe bỗng dưng sắp hết thời của tôi.

Một chiếc xe to, bóng lưỡng, màu bạc – cho dẫu đang im lìm – cũng toát lên vẻ “lướt cùng tia chớp”.

-Cái gì vậy anh?

-Chẳng có gì cả – Edward đáp nho nhỏ.

-Khó mà chẳng có gì cả thật.

Nét mặt của Edward vẫn thản nhiên như không, trông như là anh đã quyết định sẽ thổ lộ hết mọi chuyện.

-Ừm, anh không biết em có tha thứ cho bạn em không; hay cậu ta, em và cả anh nữa, đang tự hỏi liệu em có cần phải đi xe máy? Nhưng hình như em thích hoạt động này. Nếu em muốn, anh sẽ đi cùng với em – Anh nhún vai.

Tôi dán mắt vào cỗ máy tuyệt đẹp. Ở bên cạnh nó, chiếc xe máy của tôi chẳng khác nào… cái xe đạp ba bánh bị long mất một bánh. Một đợt sóng thổn thức chợt dâng trào trong tôi, hình ảnh tương phản kia chẳng phải cũng giống như chúng tôi, khi tôi ở bên anh đó sao?

-Không bao giờ em có thể bì với anh được – Tôi thì thầm.

Edward đặt tay lên cằm tôi, khẽ xoay lại để mắt chúng tôi có thể nhìn thẳng vào nhau. Ngón tay của anh khẽ đẩy một bên khoé môi của tôi lên, cố tạo dáng một nụ cười.

-Anh sẽ theo em đến cùng, Bella ạ.

-Anh sẽ không vui đâu.

-Có chứ, chỉ cần chúng mình ở bên nhau là anh hạnh phúc rồi.

Tôi bặm môi lại, tư lự trong chốc lát.

-Anh Edward, nếu em chạy xe quá nhanh, không còn làm chủ được tốc độ hay bị sự cố gì đó, anh sẽ làm thế nào?

Anh ngập ngừng, rõ ràng đang tìm từ ngữ để diễn đạt cho đúng. Tôi đã biết một sự thật mười mươi rằng: anh sẽ tìm cách cứu tôi trước khi tôi có mệnh hệ nào.

Bất chợt anh mỉm cười tỏ vẻ chẳng có gì đáng lo, chỉ có đôi mắt hơi se lại vì cảnh giác.

-Em đi xe cùng Jacob mà. Không sao đâu.

-Đúng là như vậy, ừm, nhưng mà không mấy khi em cản cậy ấy lái xe nhanh đâu, anh hiểu không. Em có thể lái thử…

Miệng thì nói vậy chứ mắt tôi cũng liếc nhìn chiếc xe màu bạc một cách nghi ngại.

-Em đừng lo – Edward trấn an tôi và bật cười khe khẽ – Anh đã thấy Jasper trầm trồ nó thế nào rồi. Tuy nhiên, hiện thời anh ấy đang khám phá một công cụ lướt gió mới. Cuối cùng, chiếc Porsche đã thực sự thuộc về Alice rồi.

-Edward, em…

Anh cắt ngang lời nói của tôi bằng một nụ hôn vội vã.

-Anh đã nói là không có gì phải lo lắng hết mà. Nhưng em có thể làm một việc giúp anh không?

-Vâng, em sẽ làm bất cứ điều gì – Tôi đáp ngay không cần suy nghĩ.

Sau câu nói ấy, anh buông tay ra khỏi người tôi, nhoài người qua chiếc xe máy, hí húi gỡ lấy cái gì đó treo ở bên hông xe.

Vật ấy đen tuyền, không có hình thù rõ rệt, một vật nữa còn lại đỏ khé và rất dễ dàng nhận biết.

-Nào em? – Anh lên tiếng, không quên kèm theo một nụ cười ranh mãnh lúc nào cũng đánh bại sự kháng cự nơi tôi.

Tôi đón lấy chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ bằng cả hai tay.

-Đội cái này trông ngố lắm, anh.

-Không đâu, em đội sẽ sáng láng lắm. Sáng láng, thông minh mới không bị thương – Dứt lời, anh quặc cái vật màu đen kia lên cánh tay, đoạn giữ rịt lấy gương mặt của tôi – Giữa hai bàn tay anh bây giờ là những điều mà anh không thể sống được nếu bị mất đi. Em giữ gìn cho anh được không?

-Được. Thế cái kia là gì vậy anh? – Tôi hỏi một cách ngờ vực.

Anh phá ra cười khanh khách, giũ ra một chiếc áo độn bông.

-Áo bảo hiểm đấy. Bị trầy xước khổ lắm, không phải anh… nghĩ ình đâu.

Anh mở sẵn áo chờ tôi. Không còn cách nào khác, hít vào một hơi thật đầy, tôi hất hết tóc ra sao, đội mũ bảo hiểm vào. Xong, tôi xỏ tay vào áo. Anh kéo phecmơtuya giúp tôi, trên m ôi cứ ẩn hiện mãi một nụ cười, rồi anh bước lùi lại.

Bất giác tôi cảm thấy mình trở nên phục phịch một cách rất ngố.

-Anh nói thật đi, trông em giống con bù nhìn rơm đến mức nào?

Anh lùi thêm một bước nữa, mím môi lại.

-Giống lắm hả anh? – Tôi hỏi lại để khẳng định.

-Không phải, không phải đâu, Bella. Mà thật ra… - Dường như anh đang cố gắng tìm từ ngữ thích hợp – Trông em… gợi cảm lắm.

Tôi bật cười ngặt nghẽo.

-Ôi thôi nào.

-Gợi cảm lắm, anh nói thật đấy.

-Anh nói thế chỉ để khiến em chịu mặc áo mà thôi – Tôi thì thầm – Nhưng được rồi. Anh nói đúng, thông minh là phải biết phòng xa thế này.

Anh ôm chầm lấy tôi, kéo tôi vào sát vồng ngực của mình.

-Em của anh ngốc lắm. Đó cũng là một nét hấp dẫn nơi em. Nhưng anh cũng phải thừa nhận một điều: chiếc mũ này bất tiện thật.

Nói xong, anh tháo chiếc mũ bảo hiểm, đặt môi mình lên môi tôi.

Một lúc sau, Edward chở tôi xuống La Push, tình cảnh chưa từng xảy ra bỗng gây cho tôi một cảm giác ngờ ngợ. Và tôi thả mình đắm chìm trong nỗi tư lự rất lâu.

-Anh biết chuyện này khiến em nhớ tới điều gì không? – Cuối cùng, tôi lên tiếng – Hồi ấy, em mới chỉ là một đứa trẻ và mẹ phải đưa em đến chỗ bố nghỉ hè. Hiện t hời, em có cảm giác như mình đang bảy tuổi vậy.

Edward bật cười khúc khích.

Tôi không nói rõ hơn, nhưng khác biệt lớn nhất của hai trường hợp này, đó là bố mẹ tôi xem nhau như bạn bè.

Đi chừng nửa đường, chúng tôi rẽ vào một góc khuất; Jacob đang đứng tựa người vào chiếc Volkswagen đỏ chót do cậu ta tự lắp ráp lấy, chờ sẵn. Gương mặt cố tạo vẻ nghiêm  nghị, không tỏ thái độ của cậu ta chợt tan chảy thành một nụ cười khi nhìn thấy tôi vẫy tay lia lịa ở hàng ghế trước.

Edward đậu chiếc Volvo cách đó gần ba mươi mét.

-Khi nào muốn về nhà, em hãy điện thoại cho anh nhé – Anh dặn dò – Anh sẽ đến đây ngay.

-Em sẽ không về trễ đâu – Tôi hẹn.

Edward đỡ chiếc xe máy cùng bộ đồ bảo hiểm của tôi ra khỏi cốp xe – Ban nãy, tôi đã muốn rụng cả tim khI thấy chiếc xe nhét được vừa khít vào cốp. Nói đúng ra, cũng chẳng khó khăn gì, một khi người ta có thừa sức mạnh để chơi trò tung hứng xe tải hạng nặng, thì những chiếc xe máy kia có là cái gì đâu.

Jacob lặng lẽ đứng quan sát mọi động tĩnh, nụ cười tắt lịm, còn đôi mắt đen long lên những tia nhìn khó hiểu.

Tôi quặc chiếc mũ bảo hiểm vào cánh tay, vắt chiếc áo bảo hiểm lên lưng chiếc ghế ngồi.

-Còn thiếu thứ gì không em? – Edward hỏi tôi.

-Không, anh ạ – Tôi trả lời.

Thở dài, anh đưa người về phía tôi. Như một phản ứng tự nhiên, tôi ngẩng mặt lên chờ đợi một nụ hôn tạm biệt; nhưng thật ngỡ ngàng, vòng tay anh bất ngờ trói chặt lấy tôi, nụ hôn của anh cũng thiết tha, khẩn khoản y hệt như lúc chúng tôi còn ở trong gara – để rồi một lúc khá lâu sau, tôi phải hổn hển vì ngộp thở.

Edward khe khẽ cười rồi buông tay.

-Tạm biệt em – Anh thầm thì – Anh thích chiếc áo bảo hiểm ấy lắm.

Tôi quay đi, bất chợt nhận ra một nỗi niềm rất lạ ẩn chứa trong mắt anh, mà có lẽ anh cũng đang cố giấu. Không rõ đó là gì. Có lẽ là lo lắng. À không, hình như là nỗi sợ. Như thường lệ, tôi không bộc lộ bất kì cảm xúc nào.

Và tôi cảm nhận được ánh mắt thăm thẳm của anh dõi theo khi tôi hì hụi dắt xe đến biên giới vô hình của ma-cà-rồng và người sói để gặp Jacob.

-Vậy là sao, chị? – Jacob gần như thét vang lên, tỏ ra cảnh giác. Cậu chú mục vào chiếc xe máy với vẻ mặt khó hiểu.

-Đã đến lúc chị cần phải cho nó hồi hương rồi – Tôi giải thích.

Người bạn nhỏ tư lự một thoáng, rồi sau đó, nụ cười lại rộng mở trên môi.

Bây giờ thì tôi đã hoàn toàn ở trên lãnh địa của người sói, bởi lẽ Jacob chợt bật dậy và lao người về phía tôi, kết thúc khoảng cách với chỉ ba bước chạy. Cậu đỡ lấy chiếc xe, nhanh như cắt, gạt chống chân và ôm ghì lấy tôi, bế hẳn tôi lên. Một cái ôm… đầy lực ép.

Không gian vang lên khá rõ tiếng rồ máy của động cơ chiếc Volvo, tôi ra sức vùng thoát.

-Thôi nào, Jake! – Tôi thở không ra hơi.

Người thiếu niên bật cười, thả tôi xuống. Một cách nhanh nhẹn, tôi xoay người lại, vẫy tay chào anh, nhưng chiếc xe hơi màu bạc đã mất dạng sau một khúc cua.

-Hay quá ha – Tôi “bình luận”, cứ tự nhiên để một chút gắt gỏng hoà vào trong giọng nói của mình.

Đôi mắt Jacob tròn xoe với vẻ ngây thơ giả tạo:

-Có chuyện gì vậy chị?

-Anh ấy sẽ khó chịu chuyện này lắm; em đừng liều thử vận may của mình.

Sau câu nói ấy, cậu bạn của tôi phá ra cười như nắc nẻ, cười lớn hơn cả khi nãy – rõ ràng cậu chàng thích thú với nhận định vừa rồi của tôi. Tôi rảo bước, lòng đầy suy tư, cố hiểu cho được nguyên nhân niềm vui ấy, Jacob bước nhanh lên phía trước, mở cửa x echo tôi.

-Bella – Cuối cùng, người bạn nhỏ cũng cất tiếng – vẫn giữ nguyên nụ cười – và chuẩn bị đóng cửa lại – Người ta chỉ liều khi có cơ hội mà thôi.

Loading...

Xem tiếp: [mục 24]nhật Thực - Chương 11 - Phần 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Bàn Long Đao

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 24


Hoa Thủy Tiên

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 62


Bạn, Thầy Hay Chồng

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50


Bất Diệt Truyền Thuyết

Thể loại: Sắc Hiệp, Tiên Hiệp

Số chương: 466


Gia Cát Linh Ẩn

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 352