Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhập Hí Chương 79

Chương trước: Chương 78



Cao Chí Dương ừ một tiếng, một bộ khen thưởng đem cái chìa khóa ném vào trong lòng bàn tay Trần Mộc Ngôn.

Trần Mộc Ngôn như được đại xá, giơ lên cái chìa khóa liền đi. Đi tới gian phòng Cao Chí Dương ,Trần Mộc Ngôn thật là không thể không cảm thán Phó tổng chính là Phó tổng, cả đoàn phim đoán chừng chỉ có phòng của hắn là có ban công đi.

Gió đêm xuyên thấu qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng thổi vào ,mát mẻ làm Trần Mộc Ngôn một đêm mộng đẹp.

Ngày hôm sau mọi người ở đại sảnh ăn điểm tâm ,Trần Mộc Ngôn liếc về phía Cao Chí Dương, người này mặt so với hai ngày trước còn tệ hơn.

Ngược lại Trần Chi Mặc, một bộ cái gì cũng không phát sinh trôi qua ,ngồi vào bên người Trần Mộc Ngôn,còn một bộ nam nhân tốt bóc trứng gà bưng sữa đậu nành cho cậu.

"Ngày hôm qua em ngủ có ngon không?" Trần Chi Mặc tùy ý hỏi.

"Hoàn hảo. . . . . ." Trần Mộc Ngôn cảm giác mình nên nhanh chóng rời khỏi phạm vi cơn bão, "Em ăn xong điểm tâm theo Vương đại ca đi về, ngày mai còn có lớp ."

"Được."Trần Chi Mặc đáp ứng ngoài ý muốn dứt khoát.

Lúc rời đi, Trần Chi Mặc gõ cửa sổ xe một cái ,Trần Mộc Ngôn đem cửa sổ quay xuống ,mới vừa thò đầu ra hỏi: "Sao vậy?"

Trần Chi Mặc trên môi cong lên, bỗng dưng hôn lên mắt cậu.

Tim thiếu chút nữa từ trong lồng ngực nhảy ra, Trần Mộc Ngôn luống cuống tay chân muốn đẩy ra hắn. Nơi này cách đoàn phim không xa, Trần Chi Mặc cũng không sợ có người nhìn thấy!

Hoàn hảo Vương Đại Hữu không nhìn ,trực tiếp đạp chân ga, xe liền rời đi.

Trần Mộc Ngôn ngây ngô ngồi thẳng thân thể, nhìn kính chiếu hậu Trần Chi Mặc hai tay cắm ở túi, nhàn nhã đứng dưới ánh nắng,mặc dù xa, còn có thể loáng thoáng nhìn rõ nụ cười trên mặt hắn .

Xe chạy trên xa lộ cao tốc, mười mấy phút đồng hồ sau, Trần Mộc Ngôn nhìn thấy hai bên phong cảnh giống nhau không khỏi bắt đầu buồn ngủ, Vương Đại Hữu cười nói: "Cậu cũng đừng ngủ ,cậu ngủ không ai nói chuyện với tôi, tôi cũng sẽ mệt rã rời đó!"

Trần Mộc Ngôn dụi dụi con mắt, liếc thấy kính chiếu hậu có một chiếc Ferrari màu đỏ đang cách bọn họ càng ngày càng gần.

"Hình như là xe Cao Phó tổng ."Vương Đại Hữu cau mày, "Hắn thế nào không ở trường quay?Đại khái là anh cậu thật tài tình. Cậu biết hôm qua phát sinh chuyện gì không?"

"Cái gì?" Trần Mộc Ngôn có chút ngạc nhiên.

"Chi Mặc đem Cao Phó tổng cởi hết sau cột vào trên giường, cho đến sáng sớm hôm nay tôi đi gõ cửa là tôi cởi trói cho hắn."

"Không thể nào. . . . . ."

Chẳng lẽ Trần Chi Mặc không để Cao Chí Dương dây dưa, tối hôm qua đem hắn"Xử ngay tại chỗ"?

Tiếng động cơ xe Ferrari ngày càng gần, rất nhanh liền cùng Vương Đại Hữu sánh vai mà đi .

Trần Mộc Ngôn nhìn về phía cửa sổ xe đối diện, quả nhiên là Cao Chí Dương,trong ánh mắt sắc bén hắn từ trên mặt Trần Mộc Ngôn xẹt qua,còn chưa kịp phản ứng, Ferrari đụng vào xe Vương Đại Hữu.

Vương Đại Hữu cũng tài xế lão luyện,nghìn cân treo sợi tóc thay đổi tay lái giảm bớt tốc độ, làm xe Cao Chí Dương chạy nhanh đến trước mặt.

"Cái Cao Phó tổng này phát điên cái gì thế !"

Vương Đại Hữu đem xe dừng ở ven đường, Trần Mộc Ngôn vẫn chưa tỉnh hồn.

Tiếng thắng xe chói tai vang lên,Cao Chí Dương bước xuống xe.

Trần Mộc Ngôn cau mày, cũng xuống xe, cậu cảm giác Cao Chí Dương là hướng về phía cậu.

Quả nhiên, Cao Chí Dương dừng ở trước mặt của cậu,bàn tay vỗ vào trên bả vai của cậu:"Như thế nào, Trần Chi Mặc đem ngươi cưng chìu đến mình họ gì đều không nhớ?

"Ta họ Trần." Trần Mộc Ngôn nhàn nhạt trả lời.

Cao Chí Dương liền cái tư thế đó chợt đẩy, Trần Mộc Ngôn lui về phía sau từng bước.

"Ngươi trước kia chính là truyện cười giữa ta cùng hắn."

Trần Mộc Ngôn thở dài một cái, "Cao Phó tổng, ngươi không cảm thấy ngươi luôn dây dưa Mặc ca ,giống cái chê cười hơn sao?"

"Ngươi nói cái gì!" Cao Chí Dương ngữ điệu lên cao,không thể nghi ngờ hắn có khuynh hướng bạo lực .

Xa xa có một chiếc xe lái tới, Vương Đại Hữu nhận ra là xe Trần Chi Mặc ,thở phào nhẹ nhỏm phất tay ý bảo.

"Ta nói ngươi vẫn chìm trong quá khứ! Trần Chi Mặc cùng ngươi đã kết thúc, khi ngươi muốn hắn trở lại bên cạnh ngươi ,ngươi phát hiện mình lại bị cự tuyệt, vì vậy kiêu ngạo của ngươi không cách nào dễ dàng tha thứ, ngươi bắt đầu tìm lý do khắp nơi.Ngươi cảm thấy ngay cả nữ nhân vật chính của MTV cùng Mặc ca ngồi chung một chỗ trao đổi vấn đề, EVEN cùng Mặc ca đơn độc nói đôi câu ngươi liền không nhịn nổi, còn có ta cái đệ đệ từ trước không được đối xử tốt chợt được cưng chiều,ngươi thì càng thêm coi ta là cái đinh trong mắt . Cao tiên sinh, ngươi đã lớn như vậy thế nào còn chưa học được nhận rõ thực tế a?"

Cao Chí Dương nhìn chằm chằm Trần Mộc Ngôn,chợt đưa tay vươn tới cổ của cậu nhấn xuống xe.

Vương Đại Hữu kinh hô lên, thì ngược lại trong tích tắc đó đại não Trần Mộc Ngôn vô cùng rõ ràng, hai tay dùng sức chống đỡ, xe chẳng qua là chấn động một cái, đầu không có đụng vào.

Xe Trần Chi Mặc ngừng lại, bước nhanh tới một tay túm Trần Mộc Ngôn đến bên cạnh mình.

"Cao Phó tổng, ngươi đây là đang làm gì đó?"

"Thế nào, ta chỉnh đệ đệ ngốc của ngươi, ngươi đau lòng?"

Trần Chi Mặc rũ đầu xuống, mím môi cười một tiếng, "Nghe nói ngươi từ nước ngoài sau khi trở về, ở trong AMAZE mạnh mẽ vang dội,làm rất tốt. Ta cho là ngươi cùng người tùy hứng lại lỗ mãng trước kia không còn giống nhau."

"Người không còn như xưa là ngươi, không phải là ta. Ta ra nước ngoài ngươi không gọi cho ta một cuộc điện thoại! Gửi qua một phong thơ !"

Trần Chi Mặc nghiêng đầu:"Nhưng là ngươi cũng không có gọi cho ta một cuộc điện thoại, gửi qua một phong thơ đi?Ngươi vĩnh viễn không thể để cho ta một phương diện ngươi vì ta nhượng bộ ?Thiếu niên tùy hứng mười mấy tuổi ,là đáng yêu. Người trưởng thành ba mươi hai tuổi còn tùy hứng như vậy,ngươi cảm thấy còn có thể đáng yêu sao?"

"Cho nên ?Ngươi bây giờ liền thích cái đệ đệ vẫn bám mông ngươi !Ngươi cho rằng ta mới vừa rồi không nhìn thấy ngươi hôn hắn sao -- ngươi cái tên biến thái !"

Trần Mộc Ngôn sửng sốt, nhớ tới Cao Chí Dương dù sao cũng là Phó tổng AMAZE ,nếu người này coi đây là lấy cớ hủy diệt danh dự Trần Chi Mặc thì làm gì bây giờ?

"Đúng vậy, ta rất biến thái . Ngươi cũng không phải ngày đầu ta không bình thường. Bất quá việc ngươi bây giờ lái xe đuổi theo phía sau Tiểu Ngôn cũng không biến thái sao?"Trần Chi Mặc nhẹ giọng nở nụ cười, "Nếu như trong lòng ngươi bất công, muốn hay không ta ở chỗ này cùng ngươi làm một lần, để cho đệ đệ ta xem một chút chúng ta đã từng như thế nào như keo như sơn a?"

"Trần Chi Mặc --" Cao Chí Dương giương lên quả đấm, ầm ầm đánh ra .

Chẳng qua hắn không nghĩ tới chính là, một quyền này đánh vào trên mặt Trần Mộc Ngôn nhảy vào ngăn,Trần Chi Mặc đưa tay ôm lấy Trần Mộc Ngôn,chỉ thấy môi hắn ra máu đã sưng lên.

"Tiểu Ngôn!" Trần Chi Mặc chợt nổi giận, rống về phía Cao Chí Dương, "Ngươi muốn nổi điên thì về tìm cha ngươi -- người của Trần Chi Mặc ta không phải là ngươi tùy tiện có thể đánh !"

Vừa dứt lời, hắn một đấm tung ra,đánh về phía Cao Chí Dương ngã trên mặt đất.

Cao Chí Dương hiển nhiên ngây ngẩn cả người, ngẩng đầu nhìn Trần Chi Mặc giống như còn chưa phản ứng kịp cảm giác đau trên mặt .

Trần Chi Mặc cười lạnh một cái, "Không cần hoài nghi, ta mới vừa rồi là đánh ngươi . Ta đã từng thích ngươi, bởi vì ngươi kiêu ngạo làm ngươi thoạt nhìn giống như là một cọng rơm yếu ớt,rõ ràng gập lại liền gãy lại không quật cường thẳng thắn.Nhưng là hiện tại. . . . . . Nói cho ta biết ngươi còn có cái gì!"

Cao Chí Dương chậm rãi đứng lên, cười lạnh nói: "Người thay đổi rõ ràng là ngươi, rồi lại muốn tới tố cáo ta."

"Đúng, ta cũng thay đổi .Thiếu niên mười bảy tuổi nếu như không thay đổi liền vĩnh viễn sẽ không lớn lên, vĩnh viễn không biết mình muốn là cái gì." Trần Chi Mặc tay ôm Trần Mộc Ngôn,xoay người nói, "Ngươi thật không nên trở về dây dưa ta, bởi vì như vậy ta sẽ vĩnh viễn nhớ dáng vẻ tốt nhất của ngươi."

Lên xe, Trần Chi Mặc thắt dây an toàn, "Đi thôi, anh đưa em về."

Xe chạy nhanh ra ngoài, từ bên người Cao Chí Dương nghênh ngang mà qua.

Trần Mộc Ngôn nuốt nước miếng,cậu lần đầu tiên nhìn thấy Trần Chi Mặc nổi giận mất đi khống chế .

Mà giờ khắc này, cả bên trong buồng xe tràn ngập không khí lạnh lẽo.

Trần Chi Mặc luôn luôn mang theo nụ cười trên mặt giờ lại không có chút vẻ mặt nào.

"Mặc ca. . . . . ."

Trần Chi Mặc chợt đem xe dừng lại, đang lúc đầu Trần Mộc Ngôn bởi vì quán tính thiếu chút nữa đụng đầu,Trần Chi Mặc chợt đưa tay nâng trán của cậu.

Không đếm xỉa tim lại bị kéo trở lại, Trần Mộc Ngôn chậm rãi nghiêng đầu đến nhìn về phía đối phương.

"Mới vừa rồi em tại sao phải để Cao Chí Dương đánh em?"

"Bởi vì. . . . . vết thương trên mặt anh còn chưa hết . . . ."

Sửng sốt hai giây, Trần Chi Mặc chợt gục trên tay lái run vai nở nụ cười, ". . . . . Em là đồ ngốc à?"

"Em thế nào lại ngốc chứ !"Trần Mộc Ngôn la lên,chỗ bị đánh lại đau.

Ngón tay Trần Chi Mặc xẹt qua vết thương Trần Mộc Ngôn ,nhẹ nhàng bấm bấm,"Bởi vì mặt anh không chút nào quan trọng.Anh hỏi em,nếu như anh biến thành mị ảnh trong bài ca ‘ hạ thủy đạo vương tử ’, em còn có thể ở bên cạnh anh không?"

"Như vậy. . . . . . anh còn có thể là Trần Chi Mặc không?"

"Phải hay không có cái gì khác nhau?"

"Nếu như anh còn là Trần Chi Mặc, em tự nhiên sẽ ở lại bên cạnh anh, tựa như anh xuyên qua cổ thân thể này nhìn thấy em chân chính."Trần Mộc Ngôn kéo khóe miệng, "Nếu như anh đã không phải là Trần Chi Mặc , vậy em cũng chỉ có thể đem Trần Chi Mặc tìm trở lại."

Bỗng nhiên, ngón tay Trần Chi Mặc dùng sức bấm Trần Mộc Ngôn nước mắt cũng muốn chảy xuống!

"Anh. . . Làm gì a!"

Trần Chi Mặc khóe môi cũng sắp kéo đến bên tai, "Anh càng thích người nào thì càng thích khi dễ người đó,em cũng không phải không biết."

"Vậy anh tối hôm qua khi dễ Cao Chí Dương đem hắn cột vào trên giường, chẳng lẽ không thích hắn?" Trần Mộc Ngôn liếc hắn một cái.

"Trước kia là anh cảm thấy khi dễ hắn rất thú vị, thú vị rất nhiều khi thấy hắn rõ ràng yếu ớt còn cố giả bộ kiên cường rồi sẽ rất đau lòng." Trần Chi Mặc thu ngón tay về, "Nhưng ngày hôm qua, anh chỉ là cảm thấy thú vị."

Nói xong, hắn lại lần nữa khởi động xe,chạy nhanh trở về thành phố.

Trở lại nhà trọ, Trần Chi Mặc tìm tới khối băng buộc lại đưa cho Trần Mộc Ngôn chườm.

"Mặc ca, anh còn phải trở về quay phim sao?"

"Dĩ nhiên. Ngồi một lát anh phải trở về ."Trần Chi Mặc đưa tay vuốt vuốt đầu của cậu, "Nếu là Cao Chí Dương lại chạy đến tìm em phiền toái,em biết nên làm thế nào?"

"Cùng lắm thì em nhường hắn."

"Sai rồi, " Trần Chi Mặc ngồi bên cạnh cậu,một tay dựa ghế sa lon ,một tay kia chọc chọc đầu cậu,"Là tuyệt đối không mở cửa cho hắn , làm như không nhìn thấy hắn."

Loading...

Xem tiếp: Chương 80

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Triền miên - Thủy Hổ Phách

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 3


Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 36


Tiếu Tướng Quân

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 28


Trọng Sinh Chi Dung Thiếu

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 26