Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhập Hí Chương 61

Chương trước: Chương 60



"Anh bảo, em đi đi." Trần Chi Mặc hít một hơi, "Em đã vĩnh viễn không cho thứ anh muốn, vậy thì không cần phải ở bên cạnh anh quanh co,đối với em như vậy còn có đối với anh cũng không có ý nghĩa."

Trần Mộc Ngôn nuốt xuống nước miếng, cậu chưa từng nghĩ tới có một ngày Trần Chi Mặc sẽ mở miệng bảo cậu rời đi. Trong tiềm thức của cậu, Trần Chi Mặc tựa hồ vĩnh viễn đều dung nạp cậu,bất cứ lúc nào Trần Mộc Ngôn muốn trở lại bên người Trần Chi Mặc ,đối phương cũng sẽ mở ra vòng tay ôm lấy cậu.

"Hiện tại anh trịnh trọng nói cho em biết anh một chút bệnh cũng không có,em không cần miễn cưỡng bản thân ở lại chỗ này ." Trần Chi Mặc kéo rương hành lý từ bên cạnh hắn qua, "Không sai. . . . . . Anh để cho dì Lý giữ nguyên phòng của em,anh không thay đổi mã khóa ,những thứ này đều là bởi vì anh đang chờ em trở về,bởi vì anh thích em."

Tựa hồ có sa mỏng êm ái khoác lên trên người Trần Mộc Ngôn,chữ "Thích" như vậy làm người ta khó có thể khống chế tâm trạng.

"Chính là bởi vì anh thích em,cho nên anh không muốn tiếp tục tự hành hạ bản thân.Em có thể tưởng tượng ra tâm tình khi người em quan tâm nhất đứng ở bên cạnh em,nhưng không cách nào ôm hắn hôn hắn, còn cẩn thận không bị hắn ghét không?"

"Mặc ca!" Trần Mộc Ngôn kéo lại hắn, nhưng không biết mình còn có thể nói gì.

"Diệp Nhuận Hành, anh thích em.Em là nam nhân đối với anh là không việc gì,em bây giờ dùng thân thể đệ đệ anh anh cũng cảm thấy không có gì, chẳng qua em . . . . . Coi những chuyện này quan trọng như vậy."

Nói xong, Trần Chi Mặc liền kéo rương hành lý đi ra khỏi cửa, chỉ để lại Trần Mộc Ngôn ngơ ngác đứng ở chỗ cũ.

Dưỡng khí trong phổi giống như là bị hút hết, tại sao cậu cảm giác mình hẳn nên gắt gao bắt lấy Trần Chi Mặc đây?

Cậu trở lại gian phòng của mình, ngồi ở trên giường. Cậu muốn suy nghĩ,cậu phát giác mình giống tên ngốc luôn làm chuyện đồng dạng lại muốn lấy được kết quả bất đồng .

Cậu kia của Trần Chi Mặc "Em đi đi" là ý nghĩa kết thúc.

Bởi vì Trần Mộc Ngôn tự cho là đúng lo lắng chạm vào ranh giới cuối cùng của hắn.Trần Chi Mặc cũng không như hắn ngoài mặt thoạt nhìn chắc chắn như vậy ,một khi xuyên qua nơi vốn là vỡ vụn,hắn cũng sẽ bảo vệ mình.

Trần Mộc Ngôn rầm rầm ngã xuống giường. Cậu nên làm cái gì bây giờ? Thật cứ như vậy rời đi sao? Nếu như là mới vừa biết tâm tư Trần Chi Mặc lúc ấy,có lẽ mình sẽ cảm thấy bây giờ quá may mắn có thể rời đi, mà giờ khắc này cậu lại cảm thấy suy nghĩ trống rỗng.

Cậu có một loại dự cảm, thứ gì trọng yếu cứ như vậy bị bỏ lỡ .

Trên gương mặt có chút lạnh, đưa tay lau mới phát giác kia lại là nước mắt.

Trần Chi Mặc nói không sai, nếu mình không cách nào bước ra một bước kia,loại giữ vững mơ hồ như vậy khoảng cách không rõ này là vì cái gì?

Không biết là ai nói qua,mập mờ cũng là bởi vì không kiên định.

Bất quá, thật thật tốt -- hắn không có bệnh ung thư.

Trần Mộc Ngôn cười lên, hoàn hảo mình thuê nhà trọ còn chưa lui rơi, đơn giản thu thập một cái, Trần Mộc Ngôn cứ vậy rời đi.

Đóng lại cửa phòng trộm,cậu mới phát giác thì ra là lòng của người ta chuyện có thể có biến hóa lớn như vậy.

Lần trước cậu giống như chạy trối chết rời đi, còn lần này đóng cửa cậu lại hi vọng cánh cửa kia đóng lại chậm chút.

Thang máy một đường xuống dưới, buồng tim cũng rơi xuống vách đá theo.

Mờ mịt dừng ở ga-ra,cậu không ngừng hỏi mình: tại sao phải khổ sở ?

Có lẽ cái đáp án là ở chỗ đó, chẳng qua cậu không dám nghĩ tới cũng không dám đi xem.

Cuộc sống lập tức trở lại như ngày rời đi Trần Chi Mặc ,Thẩm Thanh cũng ra khỏi bệnh viện.

Biện hộ sau, Trần Mộc Ngôn còn có Khương Phi cùng Đinh San San thuận lợi tốt nghiệp. Bọn họ khóa tốt nghiệp mướn phòng ăn lầu hai trường học ,chuẩn bị làm một dạ vũ tốt nghiệp .

Thật ra thì Trần Mộc Ngôn đối với loại dạ vũ kiểu tây phương này cũng không cảm thấy hứng thú, hơn nữa có làm hay không cũng không có gì.Bất quá Đinh San San ngược lại rất hưng phấn, đặc biệt là khi cô biết đó là một cuộc dạ vũ hóa trang .

"Chẳng qua là mang một miếng che mắt mà thôi, tôi cùng Khương Phi nhất định có thể nhận ra cậu."Trần Mộc Ngôn buồn cười nói.

"Tốt, nếu như các cậu thật có thể nhận ra tôi ,sẽ tới mời tôi khiêu vũ a." Đinh San San khoác tay lên Trần Mộc Ngôn, "Còn có váy,cậu có thể hay không giúp tôi giải quyết ?"

Có lẽ nữ nhân trời sinh đều là được cưng chìu , Trần Mộc Ngôn chỉ cảm thấy ánh mắt hơi lấy lòng của cô đáng yêu, bất quá đáng tiếc mình đã cùng Trần Chi Mặc náo loạn ,không thể nào lại đi tìm Chu tỷ giúp một tay, bất quá hoàn hảo có Tô Trăn.

"Mộc Ngôn ,cậu sẽ khiêu vũ chứ?"

"Không phải là hai người kéo ở chung một chỗ xoay vòng?"

Đinh San San liếc cậu một cái, "Cậu luyện thật giỏi một chút đi, cũng đừng có đạp chân con gái,để cho hình tượng hoàn toàn ngâm nước nóng."

"Cậu nói thẳng không muốn bị tôi đạp là được."

"Cậu sẽ mời Thẩm Thanh tới?"

"Đó là đương nhiên, thế nào. . . . . . Cậu sợ Thẩm Thanh sẽ đoạt danh tiếng nữ vương sân trường ?"Trần Mộc Ngôn trêu ghẹo nói.

"Cái gì mà nữ vương sân trường ? Là rác sân trường đấy !

Mới vừa rồi lơ đãng nhớ lại Trần Chi Mặc, trái tim lại hơi đau.

Giờ phút này Trần Chi Mặc ngồi trên một chiếc máy bay tới NewYork,trong tay cầm nửa ly cà phê, ghé mắt nhìn mây trắng ngoài cửa sổ .

"Nói cho tôi biết, tại sao muốn cùng Trần Mộc Ngôn ngả bài? Như vậy không phải là đem hắn đẩy ra khỏi người sao?"Anna dù bận vẫn ung dung nhìn hắn, "Hay đây là một chiêu dục cầm cố túng?"

"Không thể nào vĩnh viễn chỉ là ta tốn hết tâm tư muốn đem hắn lưu lại." Đầu ngón tay Trần Chi Mặc cách lớp thủy tinh vẽ mây trắng bên ngoài,"Lần này cạnh tranh nếu như thành công, là có thể khiến cho công ty Tịnh tư sản tăng trưởng ít nhất một phần ba."

"Trần Lạc nếu là biết đối thủ cạnh tranh lớn nhất con trai của mình, không biết ông ta sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào ."Anna ngón trỏ bồi hồi tại cằm, "Đúng rồi, nghe nói bạn cũ của ông ta Triệu thị đang gần như phá sản."

"Lần này bão táp tài chính ông ta lợi dụng Triệu gia tới bảo vệ Trần thị quả thật rất cao minh, cũng đang bởi vì suy yếu như thế ông ta mới cạnh tranh thực lực lần này .Triệu Tấn Đức không thể nào không nhìn ra chiêu khí xa bảo suất này của Trần Lạc ,chỉ sợ sẽ không từ bỏ ý đồ ."

"Anh muốn nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi à?" Anna khẽ cười một tiếng, "Lần này chúng ta ở Newyork ít nhất phải nghỉ ngơi nửa tháng, ngươi không tới kịp buổi lễ tốt nghiệp của Trần Mộc Ngôn."

"Phụ thân đại nhân theo kịp là được." Trần Chi Mặc nhìn về phía Anna, nụ cười hàm xúc làm cho đối phương khó có thể suy đoán.

Vì hoàn thành nhiệm vụ Đinh San San giao phó ,Trần Mộc Ngôn gọi cho Tô Trăn,hắn đang chuẩn bị một buổi biểu diễn lớn, rất bận rộn, bất quá vẫn là đáp ứng Trần Mộc Ngôn tám giờ tối gặp ở nhà trọ.

Gian phòng Tô Trăn so với Trần Mộc Ngôn lớn hơn rất nhiều,sàn nhà mộc chế hé ra giường hai người ,một cái tủ treo quần áo, trừ cái đó ra ngay cả cái tủ sách cũng không có. Gian phòng một nửa kia là mười lăm, sáu thước vuông trống không, chỉ để đặt keyboard cùng một cái ghế. Tô Trăn thường sẽ ngồi ở trước keyboard soạn cả ngày.

Trần Mộc Ngôn vừa vào nhà đã nhìn thấy hai cái váy dài tùy ý địa ném lên giường, chắc là thợ trang điểm Tô Trăn nơi đó mượn tới.

Lúc này cậu đang nhìn người chằm chằm cầm bản nhạc trên keyboard ,trong miệng ngậm một cây bút máy, tất cả tóc đều tém sau ót, ý thức được có người lúc tiến vào, hất cằm lên, cả khuôn mặt đều màu trắng dưới ánh đèn.

Trần Mộc Ngôn chợt đang suy nghĩ Tô Trăn có thể được hoan nghênh như vậy, không chỉ là bởi vì thực lực hắn, còn có cái loại khí chất không thể thay thế được,Trần Chi Mặc có hắn phong vận, mà Tô Trăn đều không lúc nào không lộ ra độc hữu mỹ cảm.

Nếu như Trần Chi Mặc là màu đen sâu không thấy đáy , như vậy Tô Trăn chính là một mạt trắng noãn.

"Tới."

"Ừ."Trần Mộc Ngôn ở cái đệm ngồi xuống.

"Cậu không phải là chuyển ra nhà trọ Trần Chi Mặc chứ ?"Tô Trăn dựa vào phía sau , lưng ghế dựa phát ra chi nha một tiếng.

"Làm sao anh biết?"

Môi cong một đường,Tô Trăn nhún vai, "Nếu như cậu cùng Trần chi mặc không có náo loạn ,mượn chuyện quần áo cậu sẽ tìm hắn."

"Đúng vậy ,hắn đem tôi đuổi ra ngoài." Trần Mộc Ngôn rũ mắt xuống ,"Không nghĩ tới đi?"

"Quả thật không nghĩ tới, tại sao? Coi như cậu phát hiện Trần Chi Mặc không phải là thật bị ung thư ,hắn cũng không cần phải thẹn quá thành giận a."

"Cái gì? Anh biết hắn không có mắc bệnh ung thư? Anh biết khi nào !"

"Khi cậu nói cậu phát hiện đơn thuốc lọ thuốc của hắn."Tô Trăn lơ đễnh đem nhạc phổ lật đến một tờ, ở phía trên viết cái gì.

"Anh là thế nào phát hiện? Tại sao không nói cho tôi?"Trần Mộc Ngôn đứng lên.

"Tôi nói tôi bằng cảm giác biết, nếu như tôi nói cho cậu biết như thế,cậu có tin hay không?"

Trần Mộc Ngôn thở dài một cái, "Hắn hướng tôi giải thích qua rất nhiều lần , tôi lại hoài nghi hắn là giấu giếm bệnh tình. Bao nhiêu buồn cười a. . . . . ."

"Có lẽ Trần Chi Mặc giải thích chính là vì để cho cậu tin tưởng hắn ngã bệnh."

"Hắn không cần tôi đồng tình. . . . . . Cũng là bởi vì biết tôi là bởi vì hắn ngã bệnh mới về tới đây, hắn mới đem tôi đuổi ra ."

Tô Trăn đứng dậy, đi tới trước mặt Trần Mộc Ngôn , hướng cậu vươn tay, "Vậy chúng ta cũng không thảo luận vấn đề Trần Chi Mặc nữa.Nói cho tôi biết, cậu hướng tôi mượn hai cái váy này không phải là bởi vì cậu nghiện thứ này đi?"

"Tốt nghiệp dạ vũ, thay bằng hữu mượn ." Trần Mộc Ngôn cảm kích Tô Trăn bỏ đề tài này,"Không phải là cái loại dạ vũ Halloween ăn mặc thành Nữ Vu hoặc là siêu nhân ,mà là cái loại dạ vũ mang mặt nạ."

"Hi vọng không phải Thái Sơn trại." Tô Trăn đem cậu kéo lên, "Như vậy đêm mặt nạ hóa trang,cậu sẽ khiêu vũ sao?"

"Sẽ không." Trần Mộc Ngôn cũng cười theo, "Không biết Tô Thiên vương có nguyện ý hay không dạy tôi đây?"

"Cậu muốn học cái gì?"Tô Trăn chợt lôi kéo, đem Trần Mộc Ngôn kéo vào trong ngực của hắn, "Điệu Tăng-gô?"

Trần Mộc Ngôn tim thiếu chút nữa bay ra ngoài còn chưa trở lại chỗ cũ, cổ tay Tô Trăn nâng cao một vòng chuyển, "Còn Waltz?"

Tiếp nâng thắt lưng Trần Mộc Ngôn,cười nói"Hay là tất cả?"

"Trời,anh biết nhiều thế?"

Trần Mộc Ngôn mặc dù không hiểu thưởng thức, nhưng cậu có thể cảm giác được đối phương mỗi tư thế đều rất rất là chuyên nghiệp, xem ra là xuất đạo bị không ít huấn luyện .

Loading...

Xem tiếp: Chương 62

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đại Quốc Tặc

Thể loại: Lịch Sử, Quân Sự

Số chương: 50


Số Phận

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 30


Nhớ Nhung Người Xa Lạ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19


Theo Đuổi Lính Đặc Biệt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 67


Mộng Ngã

Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn

Số chương: 18