81 Tư Không Vịnh Dạ bắt lấy góc áo Tư Không Viêm Lưu, nhẹ nhàng kéo kéo, tội nghiệp nhìn hắn: “Phụ hoàng, Vịnh Dạ sai rồi, tha thứ ta được không?”
Tất cả kiên trì tức khắc tan rả, lý trí Tư Không Viêm Lưu tuyên bố hỏng toàn diện.
82 Từ sau khi Thượng Quan Lưu Hiên bị nhốt, không khí trong hoàng cung thực áp lực, một vài người ghen tị gã nội tâm tự nhiên vô cùng vui mừng, hận gã không thể lập tức bị xử tử.
83 Hai người lo lắng đề phòng hướng về cửa cung, càng chạy càng hoảng hốt.
Trên bầu trời mây đen dày đặc, làm cho tâm người bất giác cũng áp lực theo.
84 Thời gian trôi qua từng phút từng giây, hai người cứ dằn co như vậy không ngừng.
Ánh mắt Tư Không Vịnh Dạ càng ngày càng lạnh, Mã Nhược Phàm tuy rằng không nói thêm gì, cũng không dám đối diện với tầm mắt của y.
85 “Ba vị xin đứng lên. ” Tư Không Vịnh Dạ đi qua nâng họ dậy, mỉm cười xin lỗi: “Vừa rồi đúng là ta va phải vị công tử này trước, tất cả đều là tại ta, không liên can đến vị công tử này.
86 Hai ngày sau.
Ngày hành hình Thượng Quan Lưu Hiên.
Sáng sớm, cả triều đình có vẻ phi thường không yên ổn, hầu như tất cả quan viên đều đè thấp thanh âm thảo luận gì đó, sắc mặt âm trầm có, bóp cổ tay thở dài cũng có, nhưng đại đa số là âm thầm vui sướng khi kẻ khác gặp họa.
87 Cửa sổ phòng đóng chặt, không có một khe hở, giống như không khí cả phòng đều đọng lại.
Chung quang tĩnh mịch, một mình Tư Không Vịnh Dạ ngồi trên giường trong tẩm cung.
88 Một cước đá nam nhân đè nặng phía trên té xuống giường, Tư Không Vịnh Dạ dùng cả tay lẫn chân lui nhanh về phía bên kia giường, kinh hồn chưa định trừng mắt nhìn nam nhân nằm trên mặt đất.
89 “Ai, thực đáng tiếc, một đại mĩ nam như vậy lại chẳng thèm liếc mắt nhìn ta một cái. ”
Nhìn thấy thân ảnh Tư Không Viêm Lưu biến mất trong không trung, Hồng Phiến Nữ có chút tiếc hận mở miệng nói, vẻ háo sắc trên mặt không vì hắn đã rời đi mà giảm bớt tí nào.
90 Ánh mắt Tư Không Viêm Lưu ngay lập tức chuyển thành màu đỏ, cả người bắt đầu phát ra sát khí dày đặc, giống như một ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt.
Sát khí thật đáng sợ.
91 Tư Không Viêm Lưu thuận thế gục đầu xuống, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào thân ảnh con rắn nhỏ, đau đớn trên thân thể khiến cho thần trí hắn bắt đầu mơ hồ, nhưng cảm giác hưng phấn thấy ánh sáng trong tuyệt cảnh làm cho hắn tạm thời quên mất đau đớn trên người.
92 Bên này Tư Không Viêm Lưu tạm thời an toàn, thì bên kia Mã Nhược Phàm có vẻ nguy cơ chồng chất.
Một đao Mã Nhược Phàm bổ về phía Thượng Quan Lưu Hiên còn cách đỉnh đầu gã không đến một li đột nhiên ngừng lại, kiếm sắc thậm chí thổi tung mái tóc dài hỗn độn của gã.
93 Thoáng chốc đã qua hai năm, vốn vẫn là một thiếu niên nhỏ bé, đảo mắt Tư Không Vịnh Dạ đã gần mười bốn tuổi.
Trong hai năm nay, Đại Hoa triều mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, trừ bỏ biên cương vẫn có người Hồ tác loạn, cơ bản có thể nói là phi thường yên ổn.
94 Cầm mê dược Thượng Quan Lưu Hiên cho y, Tư Không Vịnh Dạ tí ta tí tởn quay về tẩm cung.
Khó nén vẻ kích động trên mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn Tư Không Vịnh Dạ đỏ lên đáng yêu, một đôi mắt hoa đào thật to lưu ánh sáng ngọc, đối với người chung quanh phóng điện loạn cả lên.
95 Tư Không Viêm Lưu mở mắt ra, sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng mở miệng nói: “Cái kia, mũi phụ hoàng đột nhiên có điểm dương, nhất thời không nhịn xuống được, cho nên …”
Tư Không Vịnh Dạ (T-T): “…………”
Chú ý tới mảnh giấy mở ra trong tay y, Tư Không Viêm Lưu vẻ mặt tò mò mở miệng hỏi: “Di, Vịnh Dạ, đây là cái gì vậy?”
Tư Không Vịnh Dạ nguyên bản đang hóa đá lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đem giấy giấu ra phía sau, “Chỉ là một tờ giấy, phụ hoàng.
96 ( Dự phòng : trước đó nói một chút, chừng mực H của ta luôn luôn rất lớn, cho nên khi H ta đây miêu tả cùng từ ngữ có điều trực tiếp, không thích H cao tốt nhất là không đọc kỹ, hoặc là trực tiếp bỏ qua mấy chương này.
97 Khi Tư Không viêm lưu nâng lên mi mắt, lông mi dài mà nồng đậm giống như mở ra một cánh bước đen xinh đẹp, trong ánh mắt mang theo cực nóng dục vọng, nhưng lại vẫn như cũ có một loại cảm giác lạnh lùng nhưng trong trẻo lái đi không được.
98 Một tay đặt Tư Không Vịnh Dạ ở dưới thân, Tư Không Viêm Lưu hé miệng, hàm lấy phân thân của y.
“Ngô ~ a ~! Phụ ~ phụ hoàng, không cần! Ngô ~”
Chỗ yếu hại mẫn cảm bị nam nhân hàm ở miệng, thân thể Tư Không Vịnh Dạ chấn động mãnh liệt, phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ, nguyên bản phân thân nam nhân đang hàm ở miệng nhất thời trượt đi ra.
99 “A ~! Phụ hoàng không cần ~ ngô ~ đau quá ~ Vịnh Dạ chịu ~ chịu không nổi ~”
Tư Không Vịnh Dạ ngẩng đầu lên, thân thể vô lực ngã vào trên giường, phát ra từng đợt rên rỉ dồn dập câu nhân hồn phách.
100 Kịch liệt cao trào qua đi, Tư Không Vịnh Dạ vô lực tê liệt ngã xuống trên người Tư Không Viêm Lưu, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.
Mồ hôi từ da thịt Tư Không Vịnh Dạ bóng loáng chậm rãi chảy xuống, ở trên người y nhiễm thượng một tầng thủy màng sáng bóng, làm cho da thịt y vốn đã mẫn cảm trở nên càng thêm mê người.