Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Ngâm Vịnh Phong Ca

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 84
Cập nhật cuối: 4 năm trước
Đọc truyện Ngâm Vịnh Phong Ca bạn đọc sẽ được xuyên qua trở về thời cổ đại, làm một nhân vật mà bạn chắc hẳn sẽ thấy được nhiều điều bất ngờ, thú vị có, nhưng bực bội cũng có đủ.

Danh sách chương Ngâm Vịnh Phong Ca


Chương 1: Đệ Nhất Chương

1 Tô Tái Tình dùng ba ngày để tiếp nhận sự thật rằng nàng đã xuyên qua , vốn tưởng rằng nghênh đón nàng chính là cái chết nhưng mở mắt ra lại đi tới một nơi cổ kính với những đường nét đầy tinh xảo hoa mĩ, một thế giới xa lạ hoàn toàn khác với xã hội hiện đại mà nàng sinh sống suốt hai mươi nămNàng đứng trước tấm gương đồng hoa lệ, dày và nặng, được mài dũa hoa văn rồng mây nước vô cùng tinh xảo, lại một lần nữa cẩn thận đánh giá chính mìnhTrong gương phản chiếu ra hình ảnh một cô bé, khoảng mười ba, mười bốn tuổi, hoàng bào màu trắng bao quanh thân hình bé nhỏ.


Loading...

Chương 2: Chương 2

2 Thương Hải nhìn nữ đế đang dựa vào long sàng ngẩn người, trong lòng hoài nghi càng thêm sâu. Hắn có thể khẳng định, nữ tử trước mắt tuyệt đối là nữ đế Dạ Nguyệt Sắc hắn vẫn hầu hạ bấy lâu.


Chương 3: Chương 3

3 Nhật sắc dục tận hoa hàm yên, Nguyệt minh như tố sầu bất miên *, Tô Tái Tình đúng là đang ở đây trong ánh trăng bao la mà trằn trọc khó ngủ. * Trích ‘trường tương tư 2’ của Lý Bạch.


Chương 4: Chương 4

4 Mùng mười tháng năm — Hạ Chí, một trong những ngày lễ trọng đại nhất của Ngâm Phong Quốc, đồng thời cũng là ngày sinh của nữ đế Triêu Húc. Truyền thuyết kể rằng Phong Thần đã tới Ngâm Phong Quốc trong ngày Hạ Chí này, đồng thời mang tới thời tiết mưa thuận gió hòa cho đất nước, phù hộ con dân Phong Thần hòa thuận vui vẻ.


Chương 5: Chương 5

5 Giữa hàng nhìn hàng vạn ánh lửa, nàng giống như trăng sáng, ngẩng gương mặt như bạch ngọc gọi hắn là ca ca. “Cái gì?” Hắn giật mình, “Nàng gọi ta là gì?”“Ca ca nha! Nếu không gọi là gì? Chẳng lẽ cứ bệ hạ điện hạ mà gọi sao?”Chuyện đó đương nhiên là không được, nhưng ca ca sao? Trong lòng hắn đột nhiên có loại cảm giác rất kỳ diệu, là cảm giác có người thân sao? Bàn tay kéo tay hắn tuy nhỏ nhưng lại làm cho hắn cảm giác rất ấm áp.


Chương 6: Chương 6

6 Lễ tế Phong thần vẫn rất náo nhiêt, hai người nắm tay nhau từ từ đi về phía trước. Trên mặt Tiêu Lăng đang đeo một chiếc mặt nạ thì trong lòng Dạ Nguyệt sắc cũng có 1 chiếc mặt nạ.


Chương 7: Chương 7

7 Tháng chín cuối thu, lá cây trong thành Phong Ca đã nhuộm một màu vàng óng, trời chiều ngả dần về tây chiếu lên, phản xạ ra những tia vàng rực rỡ, giống như phủ lên thành Phong Ca một lớp màu vàng hoàng kim.


Chương 8: Chương 8

8 Đêm thanh như nước, vạn vật yên lặng. Lúc này đã là đêm khuya, trong Chính Kiền cung, ánh nến soi sáng một cảnh tượng xuân sắc kiều diễm. Tiêu Lăng Thiên trần trụi nằm trên long sàng được điêu khắc từ gỗ trầm hương, hạ thân chỉ đắp một cái khăn gấm thật mỏng.


Chương 9: Chương 9

9 Nửa đêm, trong Tử Thần cung. Ở trong lẫn ngoài điện, đèn dầu sáng rực rỡ, hơn mười thái y đồng loạt quỳ trên mặt đất, đầu cúi thấp như chỉ hận không thể ngập luôn vào trong ngực.


Chương 10: Chương 10

10 Dạ Nguyệt Sắc từ từ tỉnh lại khi sắc trời đã sáng, chim chóc ngoài cửa sổ chiêm chiếp kêu vang, không khí trong nhà tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt. Ánh sáng màu vàng rực rỡ mang theo hơi thở ấm áp xuyên qua tấm lụa trắng chiếu vào trong điện, làm cho nàng cảm thấy sự yên tĩnh này vừa ấm áp vừa mê hoặc, nhất thời quên mất mình đang ở chỗ nào.


Chương 11: Chương 11

11 Trận tuyết đầu tiên của năm Triêu Húc thứ mười đến cực kỳ yên tĩnh, khi Dạ Nguyệt Sắc thức dậy bên ngoài đã là một mảnh trắng sáng chói mắt. Sau khi hỏi Nguyệt Minh, biết đó là trận tuyết đầu đông, nàng vội vàng rửa mặt, thay trang phục.


Chương 12: Chương 12

12 Trong trí nhớ của Dạ Nguyệt Sắc, mùa đông của năm Triêu Húc thứ mười kia trôi qua đặc biệt nhanh. Từ sau trận tuyết đầu năm, những bông tuyết tinh tế kia dường như chưa từng dừng lại, rơi suốt một mùa đông.


Chương 13: Chương 13

13 Trong ngự thư phòng rất yên tĩnh, lư hương bằng vàng ròng tỏa ra những làn khói nhẹ, ánh nắng ấm áp chiếu vào phòng, cực kỳ ôn hòa thoải mái. Nhưng vào giờ phút này, Dạ Nguyệt Sắc nhìn những người quỳ trên mặt đất, lại giống như đặt mình trong hầm băng, bị tầng tầng khí lạnh vây thật chặt, bất kể là tay hay tim đều lạnh lẽo.


Chương 14: Chương 14

14 Sương chiều nặng nề, mặt trời đã biến mất phía tây, nhưng một tia sáng cuối cùng vẫn nhuộm đủ các loại màu sắc cho đám mây phía chân trời, vàng thẫm và ánh hồng lần lượt thay đổi, nhè nhẹ tràn ra ở đường chân trời, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ.


Chương 15: Chương 15

15 Bóng đêm như mực, hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ, nhưng ta, giờ này vẫn nằm trên xà nhà, cảnh giác cảm nhận hơi thở từ bốn phía. Cái gì? Ta là trộm? Xin đừng vũ nhục ta như vậy, ta dĩ nhiên không phải là trộm, thật ra, nghề nghiệp của ta liên quan đến tất cả các cung đình cổ đại nhưng chưa bao giờ được miêu tả kỹ —- ám vệ.


Chương 16

16 Gió nhẹ đầu hè dìu dịu như ánh mắt tình nhân, nhẹ nhàng lướt qua chiếc chuông gió bằng ngọc lưu ly trên hành lang, phát ra những tiếng vang lanh lảnh.


Chương 17: Chương 17

17 Đêm âm trầm, mùi hoa ngọt ngào bay trong không khí. Dục hỏa vừa bị hai người khơi lên trong Tử Thần cung đã dần dần bình ổn, Tiêu Lăng Thiên nhẹ nhàng ôm Dạ Nguyệt Sắc vào lòng, từng chút từng chút vuốt ve mái tóc nàng.


Chương 18: Chương 18

18 Đêm hôm đó, Dạ Nguyệt Sắc ở bên Tiêu Lăng Thiên, phải rất lâu sau hắn mới chịu buông nàng ra. Lúc sau, nhớ tới một chuyện muốn nói rõ với hắn, đó là về Thương Hải và Nguyệt Minh.


Chương 19: Chương 19

19 Từ binh biến của Thẩm Phục Ngôn ngày hai mươi tháng sáu, đến ngày mười lăm tháng bảy Nữ đế Triêu Húc ngự giá thân chinh, chỉ ngắn ngủi có hai mươi lăm ngày, dân chúng Ngâm Phong quốc đã trải qua một lần rung chuyển vô cùng nhanh chóng.


Chương 23: Chương 23

20 Đầu tháng, mồng bốn tháng bảy, Tiêu Lăng Thiên đồng ý cho Dạ Nguyệt Sắc thân chinh ra trận. Dạ Nguyệt Sắc dùng thời gian năm ngày để khôi phục thể lực, lại dùng thêm năm ngày nữa để học kỹ năng cơ bản về cưỡi ngựa bắn tên.


Loading...

Truyện cùng thể loại

Định Mệnh Anh Và Em 2

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 377


Gian Thần Quỳ Xuống Cho Trẫm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 90


Hướng Dẫn Trêu Chọc Đàn Ông

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Không Thịt Không Vui

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 150


A Tử Ở Bạch Đà Sơn

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 26


Vương Gia Giá Lâm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Thủy Tú Sơn Minh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 37


Tam Cô Nương Nhà Nông

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 109


Ai Hiểu Được Lòng Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 41