Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu Chương 82. Đừng Làm Bộ Làm Tịch Ở Trước Mặt Tôi

Chương trước: Chương 81. Cô Đoán, Anh Còn Muốn Hay Không Muốn Cô



Chương 82. Đừng làm bộ làm tịch ở trước mặt tôi

Editor: Quỳnh Nguyễn

Người đàn ông ngồi ở trên giường cũng không có tính nhẫn nại gì, càng sợ chính mình chần chờ làm cho Nhị thiếu gia không vui, cho nên không hề để ý tới ánh mắt Danh Khả phòng bị, chân dài vượt qua liền xông đến.

Đúng lúc này, Danh Khả đã thối lui đến góc giường bỗng nhiên cầm lấy kỵ sĩ điêu khắc trên tủ đầu giường, dùng lực hướng trên đầu người đàn ông ném tới.

Người nọ hoàn toàn không có bất luận cái gì phòng bị bị cô đập, trán nhất thời có một lỗ thủng, người kêu rên một tiếng, vội vàng lui lại vài phần.

Trong lòng Danh Khả cực kỳ hoảng, đả thương người đây thật là lần đầu tiên, hơn nữa sau khi thấy màu máu đỏ tươi tràn ra từ trán anh ta, người càng hoảng thiếu chút nữa muốn rơi lệ.

Nhưng, lúc này cô căn bản không có thời gian tùy ý chính mình tiếp tục thất kinh, đập người liền từ trên giường bò xuống, nhanh chóng hướng ngoài cửa xông đến.

Kỳ quái là người phía sau cũng không có bổ nhào qua ngăn cô.

Mộ Tử Khâm chỉ là an tĩnh ngồi, ung dung nhìn người đàn ông bị Danh Khả đập bị thương, một đôi mắt trong veo mà lạnh lùng hơi hơi lóe ra, môi mỏng nhấp thành một đường, bộ dáng yên lặng lạnh nhạt làm cho người ta hoàn toàn nhìn không thấu anh suy nghĩ cái gì.

Người đàn ông khiêng camera đứng thẳng tắp, im lặng, cũng không có bất luận cái hành động gì.

Chỉ có người đàn ông bị nện sợ tới mức mặt như màu đất, luống cuống tay chân từ trên giường bò xuống, đi đến trước mặt Mộ Tử Khâm, thiếu chút nữa muốn quỳ đi xuống: "Nhị thiếu gia, tôi...Tôi đi tóm cô trở về."

"Cút." Anh nhàn nhạt ném ra một chữ, người đàn ông kia sợ tới mức khẩn trương lui đến trong góc, lại không dám hừ một tiếng.

Mộ Tử Khâm đặt chén trong tay xuống, đứng lên, chậm rì rì đi ra cửa.

Danh Khả sau khi xông ra ngoài mới biết được bọn họ vì cái gì không có vội vã đuổi theo ra, thì ra bọn họ cư nhiên là ở trên một con thuyền, cho dù cô từ trong phòng trốn tới, lúc này cũng căn bản không chỗ có thể trốn.

Cô cư nhiên bị mang tới du thuyền!

Người tựa vào ở trên lan can, gió biển thổi qua, đầu vừa rồi còn có chút hôn mê giờ phút này đã hoàn toàn tỉnh táo lại.

Thấy Mộ Tử Khâm toàn thân quần áo hưu nhàn màu trắng chậm rãi bước từ khoang thuyền đi ra, hướng về phía cô, cô cắn môi, còn nắm chặt kỵ sĩ điêu khắc dính một chút vết máu, nhìn chằm chằm mặt anh ở dưới ánh đèn càng ngày càng rõ ràng: "Tôi căn bản không có biện pháp từ bên cạnh anh ấy rời khỏi, là anh ấy không cho phép, nếu anh thật sự có năng lực để cho anh ấy thả tôi đi, tôi sẽ cảm kích anh."

"Cô cảm thấy được tôi có cần thiết vì cô đối chọi cùng anh?" Mộ Tử Khâm đối lời nói của cô hoàn toàn không thèm để ý, Danh Khả lại nghe ra, anh căn bản không tin cô là bị bức ở lại bên người Bắc Minh Dạ.

Anh tiếp sát, cô chỉ cần lại đi vài bước phía sau, kéo ra khoảng cách cùng anh: "Anh đem hình ảnh tôi cùng những người đó chụp gửi tới anh ấy, anh ấy sẽ tra không được là anh làm à?"

Như vậy, không khỏi quá khinh thường năng lực Bắc Minh Dạ, cho dù cô vẫn còn không tính cực kỳ hiểu biết Bắc Minh Dạ nhưng cũng biết, người đàn ông kia nếu như ngay cả điểm ấy đều đã tra không được anh cũng không có năng lực quản lý tập đoàn Đế Quốc lớn như vậy.

"Tra được thì thế nào? Cô cảm thấy được anh sẽ vì một nữ nhân cãi nhau cùng tôi?" Anh ta bước lên phía trước, gió biển thổi tại trên người anh ta, thổi loạn tóc trên trán, làm cho cả người anh dưới ngọn đèn cùng ánh trăng có vẻ càng thanh lãnh vô.

Rõ ràng là người đàn ông đẹp đến để cho nữ nhân điên cuồng lại cứ có được tâm tà ác giống như Bắc Minh Dạ, có phải tất cả người đàn ông bộ dạng xinh xắn đều lòng dạ hiểm độc như vậy hay không?

Cô lại thối lui phía sau, thấy anh lại vẫn muốn tới gần, cô hít sâu một hơi , bỗng nhiên chân dài bước , hướng trên lan can bò đi lên: "Đừng tới đây, tới nữa tôi từ nơi này nhảy xuống."

Không nghĩ Mộ Tử Khâm không có bởi vì lời của cô chịu được một chút uy hiếp, ngược lại mặt mày sáng lên, đáy mắt hiện lên vài phần ánh sáng trêu tức, tiếp tục đi về phía cô: "Để cho tôi kiến thức nữ nhân vì bảo trụ trinh tiết chính mình có thể đến mức nào một phen, nhảy, tôi xem, mau nhảy."

Danh Khả cắn môi, sắc mặt một mảnh tro tàn.

Người đàn ông biến thái này, trách không được có thể cùng Bắc Minh Dạ bọn họ đi cùng một chỗ, anh ta căn bản chính là người điên! Cư nhiên thật sự muốn bức cô nhảy xuống!

"Như thế nào? Không dám nhảy sao?" Mộ Tử Khâm lại bước lên phía trước hai bước, nhìn cô, giữa trán tất cả đều là khinh thường cùng hèn mọn:: "Nơi này cách bờ biển ít nhất hơn mười hải lý, cô cảm thấy được cô có thể bơi về?"

Danh Khả không nói lời nào, trên thực tế, cô không hề lo lắng cho mình có thể bơi về hay không, bởi vì, cô căn bản không biết bơi.

Nhảy xuống, thật là chỉ còn đường chết.

"Anh vì cái gì nhất định phải bức tử tôi?" Mọi người là sợ chết, cô quay đầu trừng mắt nhìn anh ta, môi dưới cơ hồ cũng bị cắn chảy máu: "Anh làm như vậy, sẽ không sợ gánh vác tội danh giết người?"

"Tôi giết người nào?" Anh không nhúc nhích chút nào, trên mặt sóng nước chẳng xao, trừ bỏ khinh thường lại tìm không thấy bất luận cái biểu tình gì: "Là cô chính mình nhảy xuống, cho dù tra cùng tôi cũng không có một chút quan hệ. Tôi bất quá chính là mang theo một cái nữ nhân nghĩ muốn **** tôi lên thuyền, nhưng tôi cự tuyệt, nữ nhân kia không chịu được, chính mình nhảy xuống tự sát, cô nói, bên ngoài sẽ tin tưởng tôi khi dễ cô, hay là cô câu dẫn chưa thực hiện được?"

"Anh..." Cô nắm chặt tay, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng xanh bị tức một mảnh đỏ ửng.

Thế giới này chính là có người như vậy, mới có một cái cô gái vô tội bị tai họa nhiều như vậy, anh ta là Nhị thiếu gia Mộ Thị, muốn cái nữ nhân gì không có, người nào sẽ tin tưởng anh ta bắt buộc một cái học sinh nữ bình thường đến không thể lại bình thường hơn?

Có phải có quyền thế ở trên đời này là có thể hoành hành ngang ngược hay không?

"Anh đừng tới đây!" Anh lại vẫn ở kề bên, Danh Khả nhịn không được lại đi trên lan can vài phần, chân dài vượt qua, cả người đã ngồi ở đỉnh lan can, chỉ cần nhẹ nhàng nhảy lên người liền thật sự có thể nhảy xuống rồi.

"Cô căn bản không muốn chết, đừng làm bộ làm tịchở trước mặt tôi nữa." Mộ Tử Khâm thấy cô ngồi nguy hiểm, một đôi mắt không khỏi hơi hơi híp híp.

Anh căn bản không nghĩ tới cô sẽ nhảy xuống, nữ nhân vì tiền bạc ở lại bên cạnh Bắc Minh Dạ, hiện tại tới nói chuyện trinh tiết không trinh tiết cùng cùng, không chê quá buồn cười?

Nhưng cô ngồi nguy hiểm như vậy, anh thật là có một chút lo lắng, sợ nữ nhân ngu xuẩn này không nghĩ qua là ngã xuống, đến lúc đó còn phải muốn bọn họ cứu cô.

Giết người không phải việc hay, trên miệng anh không thèm để ý như vậy trên thực tế cũng không phải thật có thể làm đến tình cảnh này.

Quậy đến chết người liền không tốt đùa, ai cũng không thích loại chuyện phiền toái này.

"Anh đừng tới đây." Danh Khả lại thấp kêu một tiếng, thành công để cho anh ngừng bước.

Cô là không muốn chết, thật sự không muốn chết, nhưng muốn cô cùng người của anh ta trình diễn tuồng một chỗ, còn muốn bị chụp đưa đi cho Bắc Minh Dạ, cô tình nguyện chết cũng không cần làm loại chuyện này.

"Cô rốt cuộc muốn thế nào?" Mộ Tử Khâm nheo lại mắt sáng, đáy mắt chảy qua không kiên nhẫn.

Phía sau, hai cái người đàn ông mặc áo sơmi màu đen đứng thẳng tắp, một người trong đó bị Danh Khả thương tổn trán , lúc này đang lấy khăn mặt giữ trán, nhưng một đôi mắt vẫn lại là không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Danh Khả.

Danh Khả cắn môi, lời này có phải nên do cô tới hỏi hay không? Mạc danh kì diệu muốn cô rời khỏi Bắc Minh Dạ, mạc danh kì diệu đem cô bị hôn mê đưa đến đây, hiện tại, vẫn còn hỏi cô muốn thế nào.

Mộ Tử Khâm người điên này ngay cả đầu đều là hư hỏng sao?

.....

Loading...

Xem tiếp: Chương 83. Hiện Tại, Anh Gần Như Tuyệt Vọng

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đến Đây Nào Bác sĩ Của Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 38


Trường Sinh Giới

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 442


Ánh Sao Sáng Chói

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Sắc trời nhuộm tối

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 13


Kẻ Không Theo, Chết!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 55