1421 - Băng Ngưng mở cửa tiến nhập bên trong, thế nhưng cửa ra ngoài vẫn chưa mở. Trưởng lão đầu lĩnh hồi đáp. Nghệ Phong liên tục chau mày, hắn cũng không còn thời gian chờ đợi tại nơi này.
1422 Băng Ngưng nghe Nghệ Phong nói vậy, trên mặt phiến hồng, giận dữ liếc mắt nhìn Nghệ Phong, hít sâu một hơi dẹp tan tình tự trong lòng, cũng không nói nhiều với Nghệ Phong.
1423 Khi Băng Ngưng đang nói, ấn kết cuối cùng cũng kết khởi xong. Cùng lúc đó, Thân thể Nghệ Phong và Băng Ngưng không ngừng chìm xuống. Đồng thời, nước xung quanh hồ hoàn toàn tách rời.
1424 Nghệ Phong kinh ngạc nhìn cảnh này, trong lòng kinh hãi không thôi, nghĩ thầm: Chẳng lẽ tổ tiên Băng Ngưng còn sống trong đó, nếu như thực sự sống, làm sao lý giải chuyện niêm phong cấm địa này.
1425 Ngứa ngáy lan tràn khắp cánh tay Nghệ Phong, hình xăm Tru Tiên Kiếm trên cánh tay nguyên bản chậm rãi lưu chuyển, hiện lên từng đạo quang mang. Loại quang mang này khiến Nghệ Phong ngừng thở, âm thầm đợi Tru Tiên Kiếm tách khỏi cánh tay.
1426 Khi Nghệ Phong thoát khỏi dòng xoáy nhiệt, tràng cảnh trước mắt khiến Nghệ Phong trừng mắt. Trước mắt Nghệ Phong là biển lửa, hỏa diễm hồng rực bạo phát sóng nhiệt nóng gian.
1427 Nghệ Phong ngừng thở nhìn hư không, mùi thịt quay không ngừng bốc lên. Giống vậy, thân thể Hỏa Long nguyên bản thật lớn cũng bị thôn phệ một phần, Yêu Ngọc lúc này không phải cuốn tròn đuôi Hỏa Long, mà là thân thể Hỏa Long.
1428 Trong nháy mắt thời gian một ngày một đêm trôi qua, không gian nguyên bản an tĩnh bạo phát từng đợt tiếng sấm. Nghệ Phong cũng bị đạo tiếng sấm này làm giật mình tỉnh giấc.
1429 - Chúng ta đi ra ngoài!Nghệ Phong quay về phia Băng Ngưng nói. Băng Ngưng biết Nghệ Phong nôn nóng, nàng gật đầu từ trên tế đàn chạy tới vị trí Hỏa Linh Châu vừa nãy, đưa tay hướng về vị trí bày Hỏa Linh Châu, mạnh mẽ xuất thủ đè xuống.
1430 Băng nhưng nhìn Nghệ Phong không ngừng thôn phệ năng lượng thuộc tính thủy bốn phía. Nghệ Phong ngồi xếp bằng, an vị tròn một ngày một đêm. Một ngày một đêm thôn phệ năng lượng thuộc tính thủy liên miên không ngớt.
1431 - Đừng nhúc nhích! Để ta thở một hơi!Băng Ngưng ghé vào thân thể Nghệ Phong, thân thể phiến hồng dụ hoặc quay về phía Nghệ Phong nói. Nghĩ tới động tác điên cuồng vừa nãy, nàng cảm giác khuôn mặt nàng có phần nóng rực.
1432 Khi Nghệ Phong từ Đông Hải cung chủ biết được nơi ở của Ngũ Tuyệt lão nhân, Nghệ Phong cũng không lưu lại, liền cáo từ mọi người, lập tức rời khỏi Đông Hải cung.
1433 - Hừ!Nghệ Phong thấy khí thế hai người đối phương uy áp trên thân thể hắn, hắn không kiềm chế được hừ lạnh một tiếng. Khóe miệng nhếch lên tươi cười khinh miệt, không tránh né vẫn bước tiến tới môn bài phía trước.
1434 Võ giả chứng kiến Nghệ Phong giải đáp lưu loát như vậy, cả đám lâm vào kinh ngạc. Trong trí nhớ của bọn họ, chưa từng có ngươi nào giải đề mục nhanh như vậy.
1435 - Ha ha! Đừng vội. . . Từ từ sẽ đến!Ngũ Tuyệt lão nhân phẩy phẩy tay áo, quay về phía Nghệ Phong cười nói. Những lời này, khiến trong mắt Nghệ Phong chợt lóe hàn quang.
1436 Ngũ Tuyệt lão nhân nhìn Nghệ Phong, suy nghĩ một chút mở miệng nói:- Có hai người mù, đồng thời mua hai đôi tất trắng, hai đôi tất đen. Thế nhưng, bởi vì hai người không cẩn thận, đánh rơi cùng một chỗ, tám đôi bít tất trong tay xen lẫn vào nhau.
1437 Nghệ Phong nhìn Thiên Thiên Kết này, trong đầu không ngừng suy tính làm thế nào có thể tháo gỡ. Thế nhưng càng suy tính, Nghệ Phong cảm giác đầu chính mình càng đau nhức.
1438 Mọi người nghe Nghệ Phong nói, đều tự kích thích tinh thần. Hai người trước mặt, một người là Ngũ Tuyệt lão nhân nổi tiếng trong thiên hạ, một người là Tà Đế đương đại.
1439 - Đúng vậy!Thiên Tuyệt lão nhân hồi đáp. - Tốt lắm!Nghệ Phong nhận được câu trả lời của Thiên Tuyệt lão nhân, cư nhiên không chút chần chừ, giơ đoản kiếm lên hung hung hăng đâm vào ngực chính mình.
1440 Nghệ Phong thu nạp quyển da dê vào nạp linh giới, hắn chưa từng suy đoán nhiều. Nếu như Ngũ Tuyệt lão nhân nói có liên quan tới tấn cấp Thánh Cấp, vậy chắc chắn sẽ luôn luôn liên quan.