21 May cho anh ta là đã không thể giữ vẻ mặt ngây thơ quá lâu. Nhe răng cười, anh ta rít thêm một hơi thuốc lá và gác lại công việc, quay sang đối mặt với tôi.
22 Tháng Sáu rực rỡ, với những ngày dài ngập nắng và ban đêm ấm áp, thoảng hương khi cơn gió hè phiêu dạt qua cánh đồng xanh mướt trong khi con chim sơn ca cất tiếng hót tìm bạn đời dưới màn đêm.
23 Anh trưng ra một nụ cười độ lượng. “Sau cùng thì em cũng không phải người hèn nhát”, anh nói và tôi cho rằng giọng của anh thoáng có chút thỏa mãn. “Em sẽ đối mặt với con quỷ thực sự cho mà xem.
24 Tôi vẫn thường xuyên nhớ lại những lời nói đó trong vài ngày tiếp theo, cảm thấy trăn trở nhiều hơn về ý nghĩa của chúng. Dẫu vậy tôi cũng không hề mảy may hiểu được những bài học từ quá khứ có thể là gì.
25 Chuồng chim bồ câu nằm ở góc vườn, đó là một công trình vuông vức và vững chãi làm từ đá thô, phần mái lợp bằng gỗ, trên đỉnh là một mái vòm để mở. Những con chim bồ câu có thể ra vào thông qua cái vòm đó, luôn luôn quay lại chính xác chiếc chuồng, để nuôi dưỡng hết thế hệ này đến thế hệ khác trong những ngăn tổ đông đúc và tối mịt đó.
26 Cơn mưa kéo dài cả bốn ngày bốn đêm. Mưa rơi đều đều, ủ rũ, không ngưng nghỉ, giăng lên một màu mưa u buồn khắp vùng đất như tấm vải liệm và biến cả thế giới thành một màu xám buồn tẻ và không sắc màu qua khung cửa sổ xưởng vẽ nhà tôi.
27 Cuối cùng, hầu như chỉ có một mình tôi nói. Geoff ngồi đối diện với tôi trong phòng khách trang trí lộng lẫy, nơi chúng tôi nói chuyện lần đầu tiên. Gương mặt anh mệt mỏi dưới ánh đèn, cho thấy rõ ràng tình trạng căng thẳng do chuyến lái xe đường dài từ Luân Đôn trở về.
28 “Được rồi, mẹ ơi, con biết rồi. ” Tôi gác ống nghe điện thoại lên vai và vươn tay để chỉnh lại chiếc khung ảnh bị nghiêng trên bức tường cạnh cầu thang.
29 Bà Hutherson mỉm cười với tôi qua vành chiếc tách in hình hoa. “Cháu nghĩ chuyện gì đã xảy đến với họ?” Bà hỏi.
“Cháu không biết nữa”, tôi khẽ cắn môi trả lời.
30 Tháng Chín u ám và cô đơn, yên ổn đến tẻ nhạt và mưa liên miên. Khu vườn hoa hồng ở lâu đài chưa bao giờ thực sự nở bừng rực rỡ, những cánh hoa úa tàn vương trên nhánh cây đen sẫm, còn nước mưa bám loang loáng trên đám lá cây.
31 Màn đêm phủ xuống chúng tôi như chiếc bóng của cái chết. Johnnie quấy khóc và cáu gắt vì chiếc răng sâu, không chịu đi ngủ, nhưng tôi rất vui mừng khi được đong đưa cậu bé trong vòng tay ngay bên cạnh bếp lửa, tạm thời quên đi lo lắng.
32 “Em không được đau lòng. ”
Anh đã tỉnh và đang nhìn tôi. Tôi nâng cằm nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em không có gì để đau lòng cả”, tôi nói, với sự điềm tĩnh không hề cảm nhận được.
33 Tôi tin rằng chính mình cũng biết, kể cả ngay trước khi tôi nhắm mắt, rằng đây sẽ là chuyến trở lại quá khứ cuối cùng.
Mới chỉ vài giờ trôi qua kể từ khi tôi trở lại Đàn Cừu Xám nhưng dường như nó kéo dài không sao chịu nổi.
34 Thời tiết vẫn rất đẹp vào ngày hôm sau, tôi đã đến Luân Đôn để dùng bữa trưa. Đó là một chuyến đi bốc đồng và thừa thãi, một cuộc gặp gỡ được sắp xếp chóng vánh với biên tập để thảo luận về một rắc rối tưởng tượng với cuốn sách.