161 Vừa phải giả bộ mộng du, lại còn vắt hết đầu óc thi triển thuật thôi miên cả buổi khiến mập mạp ngủ say như chết, đối với màn khiêu chiến sắp đến, trong lòng hắn hiểu rất rõ ràng, bây giờ bản thân phải tĩnh dưỡng cho tốt để còn đối mặt với một gã tử tù tâm lý biến thái đến dương vô cực.
162 Một loạt nắm đấm nện xuống như mưa lên người mập mạp khiến hắn chỉ có thể ôm đầu lăn lộn khổ sở trên mặt đất, độ thống thiết thê lương của những tiếng tru trong miệng càng lúc càng được nâng cấp, có thể nói là tê tâm liệt phế, thảm thiết cực kỳ, làm cho tất cả phạm nhân ở khu D2 đều nổi hết cả da gà.
163 Tiếng chuông báo hết giờ chợt vang lên, Andre thở dài thườn thượt, cố gắng khôi phục bộ dạng lãnh khốc. Hắn chau mày nhìn mập mạp đang ngáy vang như sấm, xoay người nói với Rex:“Hôm nay không có thời gian, ngày mai.
164 Bác sĩ bị mập mạp dọa cho sợ đến nhũn cả hai gối, Trộm liếc Bác sĩ một cái, vội vàng nói:“Không có bệnh không có bệnh, Nguyên ca đừng để ý đến hắn, hắn mới có bệnh!” Mập mạp cười một tiếng, vỗ vỗ vai Trộm khen:“Có thế chứ! Tớ thích cậu rồi đấy!” Hắn nhìn sang Rex, làm bộ mê hoặc nói:“Sao anh ấy còn chưa tỉnh?” Trộm thầm chửi um lên:“***, ngươi đánh cho Rex thành ra như vậy mà lại còn hỏi à? Đúng là cái đồ não có vấn đê!” Trong lòng buồn bực nhưng gã vẫn phải cười bồi theo, nói:“Đại ca hai ngày này thân thể không thoải mái, nghỉ ngơi một chút là được rồi.
165 Điền Hành kiện lảo đảo đứng dậy, ngơ ngác nhìn gã đội trưởng đang trợn mắt kia mà chẳng biết phải làm sao. Trộm phản ứng mau lẹ, vội vàng nhảy ra nói:“Tam ca, đây là huynh đệ mới của phòng em, người mới tới không biết quy củ, anh đừng nóng giận.
166 “Này béo, mới tới à?” Một gã cai ngục độ chừng hơn bốn mươi tuổi quan sát Điền Hành Kiện đã được một lúc lâu, bị màn biểu diễn tay nghề của hắn làm cho hoa cả mắt, rốt cục bèn cất tiếng hỏi.
167 Điền Hành Kiện bực tức đi ra khỏi xưởng gia công, ở bất cứ nhà tù nào, trước tiên tước đoạt quyền lợi của tù nhân, sau đó lại xem chúng như là phần thưởng mà ban phát vốn đã thành truyền thống, cai ngục làm như thế, đám đại bàng cũng làm như vậy.
168 Andre nhìn cái tên mập mạp đầu hàng vô điều kiện trước mặt, trong lòng không biết nói sao cho phải, tên mập này thật sự quá đê tiện, bỉ ổi …càng nhìn càng khiến người ta có cảm giác muốn đập cho hắn một trận nên thân.
169 Trong giờ nghỉ của ngày thứ 7 sau khi vào tù, Điền Hành Kiện được một cai ngục hơn 40 tuổi dẫn vào phòng quản lý. Trong phòng quản lý, ngoài trừ Eliot còn có hai người mặc áo phạm nhân khác, mập mạp chỉ cần liếc mắt nhìn qua hai người liền biết thân phận của họ.
170 Nhưng lòng hiếu kỳ của Trộm và Bác sĩ đồng thời cũng cứu bọn họ một mạng, bởi vì tấm thẻ đã bị phá mã, thế nên cơ quan an ninh không thể xác định thông tin trong đó đã bị phát tán hay chưa, giết hai người rồi, nếu như sau này xuất hiện vấn đề thì những người phụ trách nhất định sẽ phải chịu tội để lộ bí mật.
171 “Ngươi nói cuộc sống của Trương Nguyên ở trong tù cũng không quá tệ ư?” Thấy viên thị vệ gật đầu, George phất tay cho gã rời đi. Hắn chán nản cầm lấy tách cà phê, xem ra cần phải đánh giá lại hai cậu em này thôi.
172 “Ông ta không điên, mà ngược lại, ông ta rất tỉnh táo, rất biết mình muốn làm gì!” Phillip đứng lên, đi tới trước mặt George, nhìn ánh mắt mê mang của hắn, nói:“Có điều, chính vì ông ta tỉnh táo, cho nên mới đáng sợ! Liệu con có tin rằng, một người như vậy, sẽ trao vào tay con một Đế quốc Gatralan toàn vẹn vô khuyết hay không?” George ngơ ngác ngẩng đầu lên:“Tại sao, tại sao ông ấy lại phải làm như vậy?” “Tại sao?” Phỉllip cười lạnh, nói:“Bởi vì, ông ta giành được ngôi vị hoàng đế bằng sự phản bội, cho nên, ông ta càng thêm hận bất cứ kẻ nào phản bội lại mình.
173 Hai vị thượng tướng vừa từ tiền tuyến Lucerrne phong trần chạy về thủ đô, Rusell và Bernadotte liếc nhìn nhau, đồng thời thầm nghĩ:“Tới rồi đây. . . ” Sau khi nhân được mệnh lệnh liên hợp của Bộ Tổng Tư lệnh và Văn phòng Tổng thống, Russell và Bernadotte đã cùng nhau thảo luận các tình huống có khả năng phát sinh, kết quả cũng không có nhiều lựa chọn, lúc này mà Tổng thống yêu cầu hai tổng chỉ huy tiền tuyến trở về, rõ ràng là phải có liên quan đến sự xung đột giữa tình hình tiền tuyến và cục diện chính trị trong nước.
174 Sau khi tuyên bố một số biện pháp tăng cường an ninh xong, cai ngục trưởng Picard bắt đầu đọc danh sách các phạm nhân được tham gia xây dựng khán đài cho đại hội.
175 “À mà này, cái lão Algafarl ấy có gửi tin tức gì mới không?” Nhắc tới Russell, mập mạp chính là một bụng oán khí, hơn nữa mấy ngày nay không được ngủ đủ giấc càng làm cho hắn thêm phần ức chế.
176 “Cấp trên vừa giao nhiệm vụ xuống!” Trận đấu bóng rổ trên khoảng sân rộng của nhà tù Abnosker đang đến hồi cao trào, đám tù nhân thi nhau hò hét đến khàn cả giọng để cổ vũ cho đội mà mình đặt cược.
177 Cả Liên bang Leray lâm vào một mảnh hỗn loạn. Sự giằng co giữa hạm đội “diễn tập” của Deseyker với Hạm đội hỗn hợp số 4 đã làm kinh hãi cả xã hội loài người.
178 Những tiếng gào thét huyên náo như tiếng gầm của động chiến hạm, dội thẳng vào gian khán phòng bao quát hầu như toàn bộ đấu trường của Suán và An Lôi.
179 Ở sân đấu còn lại, gã đấu sĩ thấp lùn cũng bắt được cơ hội. Hắn túm được tóc đối thủ rồi tung ra một cú lên gối nhưng bị cản lại, thế là hắn liền vung chân đá luôn vào hạ bộ đối thủ.
180 Cả đấu trường hoàn toàn yên tĩnh. “Bốp!” “Bốp!” Những tiếng bạt tai chát chúa nối tiếp nhau vang lên, mỗi một tiếng vang là một lần đám quý tộc nhói lên, da mặt co rúm lại.