81 Mẫn Nhu cầm túi xách đánh nhẹ, nhưng cho dù cô ra sức đánh thế nào cũng không thể thoát khỏi cái nắm tay của Kỷ Mạch Hằng. Điều đó khiến cô rất giận. “Xin anh tôn trọng tôi, tôi bây giờ là vợ Lục Thiếu Phàm”Cô là người đã có chồng, có gia đình có hôn nhân hạnh phúc mỹ mạn.
82 Phòng vẽ tranh của Cơ Tố Thanh rất rộng rãi, mùi thuốc vẽ bị thay bằng mùi cỏ xanh rất dịu. Cơ Tố Thanh đi tới bên cửa sổ kéo rèm lửa, ánh nắng buổi trưa chiếu sáng cả căn phòng.
83 Trên lầu, phòng riêng cửa Lục Tranh Vanh vẫn khép chặt, trước sự khiêu khích của Trầm lão gia tử nó cũng chẳng có động tĩnh gì. Bà Lục vừa mới tan sở về thấy ông Thẩm tới liền sững sốt, ngay sau đó liền đứng dậy đón tiếp:“Chú Thẩm tới rồi, Thiếu Phàm sao con không gọi mẹ, dì Mai mau pha trà”Lục Thiếu Phàm đứng dậy đi tới, gương mặt anh tuấn trước sau vẫn cười ôn hòa.
84 Khi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm xuống ăn cơm, Lục gia và những người khác đang ăn sáng, hai người Thẩm gia và Chân Ni cũng không thấy đâu. “Hai đứa mau tới đây ăn đi, cơm canh cũng nguội cả rồi”Bà Lục nhìn Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu tay trong tay đi tới cũng không hỏi nhiều, chỉ dặn hai người ngồi xuống dùng cơm, sau đó bảo dì Mai lấy bát canh chim bồ câu còn nóng để bồi bổ cho Mẫn Nhu.
85 Buổi tối khi Lục Thiếu Phàm tan sở về nhà, Mẫn Nhu liền kể lại việc tham gia hội đồng quản trị. Lục Thiếu Phàm nhíu mày trầm ngâm, không nói thêm gì cả, chỉ dặn cô nếu tới Mẫn thị thì nên mang theo luật sư.
86 Cái gì mà thú vị hơn? Cái gì mà trinh liệt hơn?Mẫn Nhu càng nghe càng không hiểu ý Will, cô ở trong giới giải trí nhiều năm xem ra cũng không uổng công, đôi mắt âm độc lóe lên những tia chinh phục mãnh liệt chắc chắn cô không nhìn nhầm?Từ những câu nói nghe có vẻ hài hước của anh ta, Mẫn Nhu cũng đã hoàn toàn hiểu.
87 Mẫn Nhu quăng mọi phiền não của Will và Mẫn Tiệp ra sau đầu, cô không muốn tự mình làm bản thân thêm khổ não, khi trở về Lục gia cô vẫn giữ mọi chuyện trong lòng.
88 Hộp bánh bể nát rơi xuống chân Tô Noãn, Mẫn Nhu đột nhiên dừng lại vì Cơ Tố Thanh đã hờ hững xoay người bỏ đi, ở phòng tranh tiếng cửa nặng nề đóng lại, chiếc chuông gió lay động phát ra âm thanh thanh thúy.
89 Trên bàn cơm, bầu không khí hết sức vui vẻ, Cơ Tố Thanh mặt mày hớn hở nhìn đám hậu bối dâng quà chúc mừng. Ăn xong, Mẫn Nhu cảm thấy hơi khó chịu liền len lén chuồn ra bên ngoài, hít thở ít không khí trong lành.
90 Sau khi tiệc sinh nhật Cơ Tố Thanh kết thúc, Mẫn Nhu nhân lúc rảnh rỗi đi cắt tóc ngắn lên, phiêu dật mà không phải dễ thương, nhìn cô như tiểu thư khuê các cùng khí chất dịu dàng điềm tĩnh.
91 Dù bên ngoài ồn ào huyên náo, nhưng thế giới Mẫn Nhu vẫn rất bình yên, không vì Hồng Lam và Mẫn Tiệp gặp khó khăn mà phát sinh rắc rối. Người ở Lục gia cũng không ở trước mặt cô nhắc tới tình trạng của Mẫn thị, cũng không hỏi chuyện liên quan tới Mẫn gia.
92 Bầu không khí náo nhiệt của tết âm lịch vào tháng hai cũng từ từ tắt dầu rồi biến mất, những ngày cuối của tháng hai tới cũng là hôn lễ được cử hành. Sau khi Mẫn Tiệp tự ý công khai lời xin lỗi trước giới báo chí thì những tin đồn khác nhau cũng xuất hiện.
93 Phía trên sân thượng, màn đêm bao phủ, bóng người lấp ló lúc sáng lúc tối, cánh cửa sắt ở cuối lầu bị đá văng,Không khí lạnh phả vào mặt. Mẫn Nhu bị người đàn ông phía sau dùng sức kéo đến sân thượng, bàn tay bịt chặt miệng cô từ từ buông ra, sau đó đẩy mạnh cô vào giữa đám đàn ông.
94 Tí tách… Tí tách…Tiếng máu rơi xuống trên đất, trong không khí yên tĩnh lại tạo ra độ vang, gió đêm thổi lất phất qua cổ tay nơi từng giọt máu đang nhỏ xuống, màu tanh lan tỏa trong không khí.
95 Lục Thiếu Phàm mỉm cười, xoa nhẹ gương mặt cô. Anh nói với bà Lục vài câu rồi đi ra khỏi phòng bệnh không hề ngoái đầu lại. Di động trong tay không ngừng phát ra tiếng chuông, lúc cửa phòng khép lại, Mẫn Nhu có thể nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Lục Thiếu Phàm, không còn ôn hòa như xưa.
96 Mẫn Nhu tựa vào giường, quay đầu nhìn sắc trời mông lung bên ngoài cửa sổ đợi Lục Thiếu Phàm quay lại. Tay trái lần lượt xoa nhẹ bàn tay phải lạnh lẽo tái nhợt.
97 “Nhu cậu yên tâm đi dù có phải đào sâu ba thước đất mình cũng không để cô ta bỏ trốn nữa”Chân Ni nắm chặt tay Mẫn Nhu, khi nhận ra bàn tay phải Mẫn Nhu cứng đơ gương mặt liền lo lắng quay đầu hướng về Thẩm Tấn Hàm, tìm kiếm một lời giải thích.
98 Hồng Lam bị cảnh vệ kéo đi, bà ta vừa nhìn thấy Lục Thiếu Phàm gương mặt đang lo lắng bỗng trở nên vui mừng như vớ được cành cây, ra sức đẩy hai cảnh vệ đang cố gắng kéo bà ta ra khỏi phòng.
99 Cộc cộc. . ”“Vào đi”Cửa phòng làm việc thị trưởng bị đẩy vào, thư kí một đồ công sở cung kính hướng về Lục Thiếu Phàm đang xử lí công vụ:“Thị trưởng, xe đi đến trại an dưỡng Kỳ Lân Sơn đã chuẩn bị xong, các lãnh đạo khác cũng đều chuẩn bị xuất phát”Lục Thiếu Phàm dừng bút, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt hờ hững nghe thư kí Triệu báo cáo lịch làm việc buổi chiều.
100 “Tấn Yên, tôi cần bản chuấn đoán bệnh của anh”Người thanh niên đang coi báo nghe vậy liền nhíu mày, ngước mắt nhìn vẻ trầm ngâm của Lục Thiếu Phàm, ngừng lại vài giây, nửa nheo nheo mắt lường biếng ngả lưng vào sau ghế“Thị trưởng Lục à, tôi vẫn muốn là Đảng Viên tuân thủ đúng luật pháp a”Thẩm Tấn Yên cười dài gấp tờ báo lại bỏ ngăn kéo, mười ngón tay duỗi ra để trên mặt bàn, các ngón tay đụng vào nhau theo nhịp, trước yêu cầu của Lục Thiếu Phàm không hề trả lời.