Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Luận Giáo Hoàng Tìm Chết Sử Chương 55

Chương trước: Chương 54



Arnold dễ dàng nhận ra tâm tình suy sụp cùng tự trách của anh, hắn từ phía sau, thò tay kéo người vào trong lòng. Khóe mắt khẽ liếc qua cái xác nổi bồng bềnh trên mặt nước, băng lãnh thấu xương.

“Anh, không phải là lỗi của anh.” Hắn nhẹ nhàng nói bên tai Lucia.

Lucia ngửa người ra sau, tựa vào lồng ngực ấm áp kiên cố của Arnold, từ tiếp xúc thân thể mà hấp thu độ ấm trên người hắn. Cậu gật đầu, rầu rĩ giải thích: “Ta không cho rằng đó là lỗi của ta, ta chỉ đơn thuần thấy khó chịu mà thôi.”

Arnold càng ôm chặt người hơn, không nói gì.

Hai người cứ lẳng lặng ôm nhau một hồi. Lucia đứng thẳng người lại, cuối cùng, nhìn thoáng qua gương mặt trắng bệch của Martin, xoay người kéo Arnold ra khỏi thủy lao. Martin cùng những người đã chết ở Rostock, nhất định phải lấy mạng của cái tên pháp sư hắc ám kia để đền lại.

Nhoáng cái, nửa tháng đã trôi qua.

Ánh mặt trời thông qua cửa sổ năm màu, chiếu vào trong Thần Điện, phản chiếu thành những tia sáng đẹp mắt, nhưng lúc này, mọi người trong Thần Điện đều không có tâm tình để thưởng thức.

Trên đỉnh cao, Cassandra mỉm cười mang vương miện cùng dải lụa đặc trưng của Giáo Hoàng cho Lucia, cuối cùng, lấy cây pháp trượng tượng trưng cho quyền lực của Giáo Hoàng từ tay vị giáo chủ bên cạnh, thận trọng giao phó lên trên tay Lucia.

“Dưới sự chứng kiến của thần Quang Minh, Lucia Brenda trở thành Giáo Hoàng đời tiếp theo, dẫn dắt cách tín đồ thành kính đi tới quang minh!” Cassandra giơ tay Lucia lên, thanh âm trang trọng nói với thần cùng những người trong điện.

Tất cả những người đứng sừng sững trong thần điện đều quỳ một chân xuống, nắm tay đặt lên trước ngực, cao giọng hướng về phía Lucia, hô: “Lucia bệ hạ.”

Lucia nhìn một mảnh người đông nghìn nghịt bên dưới, chỉ cảm thấy gánh nặng trên vai càng thêm nặng hơn. Những người này, không, toàn bộ thành thị này đều đã biến thành trách nhiệm của cậu, là sứ mệnh mà cậu phải thừa nhận. Tầm mắt xuyên qua đám người, đối mắt với Arnold cũng đang đứng ở dưới, Lucia cong khóe miệng lên, cười thản nhiên, ít ra cậu cũng không phải chỉ có một mình một người.

Trong nửa tháng này, tung tích của Ma tộc đã trải rộng khắp toàn bộ đại lục, khủng hoảng cũng đã nhanh chóng làn tràn khắp dân chúng bình thường. Lần này, nghi thức lên ngôi của Lucia đơn giản mà khẩn cấp như vậy cũng có liên quan đến tình thế nghiêm trọng hiện giờ.

Sau khi Cassandra dỡ gánh nặng Giáo Hoàng xuống, cả người đều có vẻ thoải mái hơn nhiều, hiện tại, mỗi ngày sinh hoạt trong Giáo Đình của ông giống như là đang dưỡng lão, chơi cờ, uống trà, tuy không còn pháp lực, nhưng cũng du dương tự đắc. Ciaz cũng không kém, định cư luôn ở Giáo Đình, chuyện Kleist cũng xử lý thông qua thư từ. Cả hai người đều ăn ý không đề cập tới chuyện rời đi, cũng không nói gì về quan hệ giữa hai người, nhưng bầu không khí hài hòa ở chung của họ đều khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Trong thời kỳ chuẩn bị đặc biệt này, mỗi ngày chuyện Lucia phải xử lý đều có thể xếp thành một cái núi nhỏ, nếu không nhờ Arnold giúp chia sẻ hơn phân nữa, phỏng chừng cậu đã hối hận vì nhận cái chức Giáo Hoàng chết tiệt kia rồi.

Hôm nay, Lucia đang nằm nghiêng trên tháp đọc sách, Arnold ở một bên giúp cậu xử lý công vụ, không khí yên tĩnh mà tốt đẹp.

“Giáo Hoàng bệ hạ, quốc vương Xigal đến chào hỏi.”

Nghe người hầu ở ngoài cửa nói, Lucia buông quyển sách trên tay xuống, không khỏi nhớ tới tin tức truyền đến lúc trước.

Quốc vương tiền nhiệm của đế quốc Xigal chết vì bệnh, đại hoàng tử, ngũ hoàng tử và thất hoàng tử đều là những người đứng đầu được chọn cho vị trí ngôi vua, trong đó, đại hoàng tử nắm một phần ba quân quyền, hơn nữa, lục hoàng tử và bát hoàng tử đều lựa chọn đứng ở phía sau anh ta; ngũ hoàng tử bình thường điệu thấp nhất, lần này lại có thể trở thành người cạnh tranh được ngôi vua, là vì bản thân anh là Ma Đạo Sư cùng với ba công tước lớn của gia tộc Fidel đều duy trì anh, còn về phần thất hoàng tử Alvis, y là đứa con được lão quốc vương Benson sủng ái nhất, trên tay cũng nắm giữ một phần ba quân quyền, hơn nữa, y còn có được đội ám vệ hoàng tộc.

Bởi vì Alvis có lực uy hiếp khá lớn, cho nên đại hoàng tử, ngũ hoàng tử đầu quyết định, tạm thời trước mắt trừ bỏ Alvis rồi nói sau. Lúc bắt đầu, đúng là đã khiến Alvis gặp khó khăn rất lớn, nhưng không lâu sau đó, đại hoàng tử gặp chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng điều tra ra là do Ma tộc gây nên. Đại hoàng tử vừa chết, chỉ còn một mình ngũ hoàng tử chiến đấu hăng hái, đương nhiên không thể nào địch lại Alvis, cuối cùng bị phong cho một danh Công Tước, bị đuổi đến nơi xa xôi làm lãnh địa.

Hiện giờ, quốc vương Xigal chính là Alvis, hơn nữa, y còn lên ngôi trước hai ngày so với Lucia trở thành Giáo Hoàng.

“Mời quốc vương đến phòng tiếp khách, một lát nữa ta sẽ tới.” Lucia phân phó người hầu chờ ở ngoài cửa.

Đợi người ở bên ngoài đi rồi, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy, chỉnh chỉnh lại quần áo hỗn độn trên người một chút, thấy Arnold cũng cùng đứng dậy, cậu vội vàng chặn lại nói: “Ngươi không cần đi, một mình ta đi chiêu đãi là được rồi.” Nói đùa, Arnold mà đi, ai sẽ giúp cậu xử lý mấy cái công vụ đáng ghét ở trên bàn a.

Arnold biết tâm tư nhỏ của Lucia, cười nói: “Gần đây anh cũng mệt rồi, công vụ cuối tuần này để ta xử lý đi.”

“Đi nhanh đi, đừng để người ta chờ lâu.” Lucia cũng hiểu Arnold khẳng định phát tác lòng dạ hẹp hòi, không yên lòng để cậu và Alvis đơn độc ở chung.

Đến Thiên Điện, quả nhiên thấy Alvis đang ngồi chờ trên sofa.

“Alvis.” Tuy hiện tại, thân phận của hai người đã có thay đổi, nhưng Lucia vẫn thích gọi trực tiếp tên y, mà không phải cái danh quốc vương bệ hạ gì gì đó.

Alvis cũng không muốn để thân phận trở thành chướng ngại giữa hai người, y đứng lên, cười tủm tỉm, chào hỏi với Lucia, “Lucia, đã lâu không gặp.” Về phần Arnold ở phía sau Lucia, Alvis chỉ nhìn lướt qua rồi tự động lờ đi.

Bọn họ mới tách ra có nửa tháng mà thôi, loại giọng điệu cảm khái như đã tách ra rất nhiều năm là chuyện gì a. Lucia vụng trộm châm chọc ở trong lòng, trên mặt lại treo khuôn mặt tươi cười ôn hòa, đi đến gần Alvis, “Đã lâu không gặp, ngươi ngồi đi.”

Alvis nghe Lucia nói, nghe lời ngồi xuống, hơn nữa, dáng người biếng nhác, đôi mắt nâu không nháy cái nào, nhìn chằm chằm vào người đối diện y, Lucia.

“Ngươi vừa mới lên ngôi, việc cần xử lý hẳn là rất nhiều, sao lại đột nhiên đến đây?” Lucia nghi hoặc nhìn Alvis, hỏi. Nghĩ đến một đống công việc đã xếp thành núi của mình gần đây, Lucia cảm thấy Alvis hẳn cũng đang ở trong loại tình huống này, sao còn chạy đến Giáo Đình nữa, chẳng lẽ y không sợ cái ghế ngôi vua của y không vững chắc sao.

Alvis nghiêng người về phía trước, ai oán nhìn Lucia, giọng điệu thương tâm, nói: “Sao thế, người đẹp Lucia không chào đón ta sao?”

Biết Alvis chỉ nói đùa, Lucia cười mà không nói, chỉ ôn hòa nhìn y.

Muốn diễn trò cũng phải có người phối hợp. Alvis thấy bộ dạng không có hành động nào của Lucia, tiếc nuối thu hồi vẻ mặt ai oán lại, thanh âm trầm thấp nhưng đầy tình ý nói: “Nếu ta nói, ta nhớ ngươi thì sao?”

Lucia hơi trừng lớn đôi mắt ra, kinh ngạc nhìn Alvis, ý đồ muốn nhìn ra dấu vết nói đùa từ trên mặt y. Arnold ngồi bên cạnh Lucia đã sớm biết tâm tư của Alvis từ lâu rồi, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Alvis, hiện giờ, hắn có chút hối hận vì lúc trước cố kỵ tâm tình của anh cùng với Kiếm Thánh bên người Alvis mà không xuống tay giết chết y, không biết có cách nào ra tay ngay tại Giáo Đình mà có thể không để anh phát hiện hay không, trong lòng suy nghĩ một trăm phương pháp giết Alvis, ánh mắt Arnold nhìn Alvis càng thêm nguy hiểm.

Lucia sau khi kinh ngạc qua đi, chuyện đầu tiên cậu làm là nghiêng đầu nhìn Arnold.

“Anh, làm sao?” Arnold bị động tĩnh trên tay mà hồi hồn, nghiêng đầu nhìn Lucia.

Làm sao? Hẳn là ngươi làm sao vậy mới đúng chứ, ăn dấm chua có cần dùng ánh mắt hung ác như vậy không a! Lucia vừa bị ánh mắt hắc hóa hư hư thực thực của Arnold làm cho hoảng sợ, liền phản ứng lại, vội vàng dùng tay ra sức nhéo trên tay Arnold một phen.

Lucia trừng mắt nhìn Arnold một cái, trong ánh mắt, ý cảnh cáo vô cùng rõ ràng.

Arnold đem tay của Lucia đặt vào trong lòng bàn tay rộng rãi của hắn, cầm chặt lại. Ánh mắt hắn thuận theo nhìn Lucia, tận lực tỏ vẻ mình vô hại.

Hiện giờ Alvis còn ở đây, Lucia sẽ không nói chuyện với Arnold, dù sao, y cũng đang nhìn cậu.

Trong lòng chua xót, Alvis nhìn hai người đối diện ân ái không coi ai ra gì, đặc biệt khi nhìn thấy vẻ mặt sinh động tự nhiên mà Lucia dành cho Arnold, tâm y càng rầu rĩ đau hơn.

Khi ở trước mặt y, cho dù y có dùng hết biện pháp, dùng đủ loại đùa giỡn không cần mặt mũi, cũng chỉ có thể khiến cậu ngẫu nhiên lộ ra một hai cái biểu tình không giống bình thường, lúc đó, y còn đắc chí giống như đã chiếm được bảo bối, cảm giác mà cậu đối với y là đặc biệt, lúc này, y mới biết thì ra đặc biệt chân chính là ngươi không cần làm cái gì cả, mà vẫn có thể có được toàn bộ chân thật của cậu.

Alvis giống như cả người mất hết sức sống, gian nan cong khóe môi lên, tạo thành một cái tươi cười bỉ ổi, giọng điệu thoải mái, mở miệng: “Người đẹp Lucia sẽ không cho là thật đi. Ta chỉ nói đùa thôi.” Phảng phất như y thật sự chỉ đùa dai, khiến người ta không nhìn ra có chỗ nào khác thường.

“Xem ra kỹ năng diễn của ta rất không tệ, ngay cả các ngươi cũng thiếu chút nữa đã bị lừa.” Ngả người dựa vào lưng ghế sofa ở phía sau, Alvis nhếch một chân lên, sờ cằm mình, nói: “Hơn nữa, các ngươi cũng đã ở chung, ta cũng sẽ không làm người chen chân, kia không hợp với phẩm vị của ta.”

Lucia nhìn bộ dạng mông thối của Alvis liền nổi giận, người này là trời sinh đến khắc cậu đi, hơn nữa, cái loại vui đùa này có thể tùy tiện đùa sao?

Nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Lucia, Alvis thu lại vẻ không đứng đắn, phất phất tay nói: “Được rồi, ta đến thực là vì có chuyện đứng đắn.”

“Chuyện lúc trước của Grita, ngươi có nghe nói qua rồi đi?” Thanh âm Alvis khó có được nghiêm túc, hỏi.

Lucia không rõ lắm gật gật đầu, không hiểu sao lại đột nhiên xả đến chuyện Grita.

“Sau khi Grita gặp chuyện không may, ta từng có đi tìm ngươi, nhưng lúc đó ngươi đã về Giáo Đình, cho nên vẫn không có cơ hội nói cho ngươi.” Alvis lấy một chén nước từ cái bàn nhỏ bên cạnh, uống một ngụm rồi mới tiếp tục chậm rãi nói: “Grita bị người ta hạ đằng.”

Đằng, là một loài thực vật quỷ dị sống ở nơi hắc ám trên cực Bắc, nó không có lực công kích, nhưng mầm của nó lại khiến người ta nghe mà sợ mất mật. Một khi có người ăn phải mầm đằng, như vậy, nó sẽ lấy người đó làm chất dinh dưỡng, nhanh chóng đâm chồi sinh trưởng, khiến người kia từng chút từng chút một cảm nhận được cơ thể đau đớn nứt vỡ do đằng gây nên. Người ăn càng nhiều, tốc độ sinh trưởng của đằng trong cơ thể người đó càng nhanh, càng xum xuê.

Tuy đã biết tin Grita chết, nhưng lúc ấy, Lucia đều dành hết tâm tư cho an nguy của Cassandra, cũng không hỏi thăm nhiều về tình huống của ả. Lúc này, đột nhiên nghe đến đằng, cho dù tâm tính của Lucia có cứng cỏi, thì cũng không thể không cảm thấy kinh hãi, hơn nữa đằng cũng không phải là đồ đặc trưng của Ma tộc, như vậy tin Grita bị Ma tộc hại lúc trước cần phải bàn bạc lại.

“Đã điều tra ra là ai hạ chưa?” Lucia cau mày hỏi.

Tuy rằng Lucia không có biểu hiện ra bên ngoài, nhưng Arnold biết chỉ sợ trong lòng anh đã lại bắt đầu hoài nghi hắn. Hắn khép nửa con mắt lại, đôi lông mi thật dài che đi tia tính kế trong mắt.

“Người xuống tay xóa dấu vết rất tốt, hoàn toàn không có bất kỳ manh mối gì.” Nói đến đây, ánh mắt Alvis như có thâm ý nhìn Arnold bên cạnh Lucia, “Muốn yên lặng ra tay không tiếng động như vậy, người đó rất có khả năng là pháp sư không gian hoặc là có quyển trục dịch chuyển không gian trân quý.”

Arnold nghe vậy không hề có phản ứng, phảng phất như người Alvis hoài nghi không phải là hắn. Trong lòng Lucia căng thẳng, giọng điệu khô khốc phụ họa: “Đúng là rất có khả năng,” sau đó, cậu không tự giác mở miệng: “Số lượng pháp sư không gian trên đại lục cũng không hề ít, nếu theo manh mối này mà tra thì rất khó khăn.”

Alvis nhìn Lucia theo bản năng biện hộ cho người kia, chỉ cảm thấy tươi cười trên khóe miệng sắp không duy trì nổi nữa rồi. Y còn chưa nói cái gì, mà Lucia đã khẩn cấp vì Arnold tẩy sạch quan hệ, thì ra người không thấy rõ vẫn là y. Nghĩ đến những quý tộc gần đây rất tích cực đẩy người về phía y, có lẽ cũng đã đến lúc y nên suy nghĩ đến chuyện cưới một cô vợ không khiến người ta chán ghét.

Lại mở miệng, trên mặt Alvis vẫn mang theo chua xót như trước, nhưng cũng cố gắng thử buông xuống, “Trừ Grita, ta tới là muốn thương lượng một chuyện khác với ngươi.” Vuốt ve cái nhẫn ngọc trắng trong tay, Alvis hơi hơi nhíu mày lại mở miệng nói: “Gần đây, hoạt động của Ma tộc ở Xigal thường xuyên hơn những nơi khác trên đại lục, đã phát sinh vấn đề về quy mô nhân khẩu, ngươi có được tin tức gì đáng tin cậy hay không.”

“Nửa tháng trước, một vị hồng y đại giáo chủ Ma Đạo Sư của Giáo Đình bị pháp sư hắc ám khống chế, gã nhắn cho ta một tin, chỉ có thời gian và địa điểm, một tháng sau, ở núi Hill.” Lucia suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn nói tin tức này cho Alvis. Theo lý thuyết, ở giữa Xigal và núi Hill còn có một cái Thánh thành, nếu Ma tộc có âm mưu gì, thì phải thường xuyên hoạt động ở núi Hill dưới lòng bàn chân của đế quốc Narmivier mới càng hợp lý hơn chứ.

Alvis nghe vậy, cũng nghĩ nát óc không ra, nhưng nhìn bộ dạng mặt đầy phiền não của Lucia, vẫn không khỏi nói: “Hiện giờ Ma tộc ở trong tối, chúng ta ở chỗ sáng, biện pháp tốt nhất chính là án binh bất động, tương kế tựu kế. Đến lúc đi núi Hill, hy vọng ngươi có thể mang theo ta, chuyện này có liên quan đến Xigal, ngươi không thể loại ta ra được.”

Lucia nhìn ánh mắt kiên trì của Alvis, biết mình không để y đi cũng vô dụng, chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.

Anh và Alvis không biết vì sao Ma tộc lại hoạt động thường xuyên ở Xigal, nhưng hắn lại cực kỳ rõ ràng. Lần này, mặt ngoài Ma tộc hoạt động là vì đấu tranh với nhân loại, nhưng trên thực tế là vì từng chút từng chút một gạt bỏ thế lực của hắn, mà thế lực của hắn ở Xigal không thể nghi ngờ là nhiều nhất. Nghĩ đến Lance, Arnold hừ lạnh một tiếng ở trong lòng, đôi mắt nheo lại, đáy mặt chợt lóe qua ý cười châm chọc.

Cách thời gian pháp sư hắc ám nói chỉ còn lại có chín tuần, Alvis truyền tin cho Xigal triệu tập mấy đội pháp sư và kiếm sĩ tinh anh, để bọn họ chạy tới đóng quân dưới núi Hill trước.

Bên này, Lucia cũng triệu tập một phần ba đội quân tinh nhuệ của Giáo Đình, lúc đó sẽ cùng cậu xuất phát. Lần này, Sandy và Jocelyn đều bị cậu bắt ở lại Thánh thành, để phòng ngừa tin tức lần này là kế điệu hổ ly sơn của Ma tộc, lưu lại bọn họ cùng phần lớn nhân viên có thể đảm bảo an toàn cho Thánh thành.

Bầu trời tháng sáu có màu lam nhạt, giống như một tấm tơ lụa sạch sẽ, điểm xuyết bằng viền màu vàng. Gió thổi vi vu, thổi lên mùi cây cỏ tươi mát, khiến tâm tình của người ta cũng trở nên thoải mái tùy tiện hơn.

Một ngày trước vừa có một trận mưa, sáng hôm bọn Lucia xuất phát cũng là lúc mưa vừa tạnh, trong không khí còn có thể ngửi thấy mùi tanh từ bùn đất. Bọn họ xuất phát cách ngày hẹn những năm ngày, đi đường chỉ cần tiêu phí nửa ngày, sau đó, hợp thành một đội với đội quân của Alvis, những ngày còn lại là để bọn họ thăm dò địa hình xung quanh, tiến hành một ít bố trí đơn giản.

Dãy núi Hill ở Đông Nam Bộ Thánh thành, là đường ranh giới giữa Thánh thành và đế quốc Narmivier, cao trung bình hơn hai ngàn mét, chiều ngang khoảng ba trăm mét, được sáu mươi bảy tòa núi nhỏ tạo thành, núi cao nhất có độ cao vượt qua bảy ngàn mét so với mặt nước biển, đến nay còn chưa có ai có thể leo lên chỗ cao như vậy, cho nên dãy núi Hill mới trở thành một trong những nơi thần bí nhất trên đại lục.

Lucia chờ ở thôn More phía bắc dãy núi Hill tiến hành nghỉ ngơi cùng chỉnh đốn lần cuối. Trong sáu mươi bảy ngọn núi, pháp sư hắc ám kia cũng không nói rõ, cho nên Lucia cũng không biết gã chỉ ngọn núi nào, nếu phân tán người đi thăm dò sẽ là một hành động không sáng suốt, cho nên bọn họ chỉ có thể ngốc tại chỗ, án binh bất động, hy vọng sẽ xuất hiện tin mới.

Kết quả, bọn họ đợi hơn một ngày trong thôn More, cũng không gặp chuyện lạ gì, càng đừng nói đến có tin tức gì mới.

Người trong thôn More rất ít, toàn bộ thôn trấn đều sống không tranh không đòi dưới chân núi, tạo nên một loại yên tĩnh mộc mạc tốt đẹp. Lucia cùng Arnold sóng vai đi dạo trên con đường nhỏ được làm bằng đá xanh, nhìn ngọn núi cao ngất cách đó không xa, trên đó, màu xanh um tươi tốt của cây cối đã che mất tầm mắt tìm kiếm của mọi người. Lúc này là thời gian chuẩn bị bữa trưa, cho nên người trong thôn đều đang nấu nướng, ống khói trên đỉnh từng nhà đều lượn lờ màu khói trắng, Lucia nhìn chằm chằm vào bầu sương khói mờ mịt tán đi kia, chỉ cảm thấy ánh sáng trên đầu chợt lóe.

“Arnold, ta đã biết chúng ta nên đến nơi nào rồi.” Lucia dắt tay Arnold trở về.

Cậu cũng không biết sao lại thế này, chỉ là có một loại trực giác nói cho cậu chính là chỗ đó. Dãy núi Hill có sáu mươi bảy ngọn núi, nhưng chỉ có một ngọn núi thường có sương mù lượn lờ, hơn nữa, lúc trước, Arnold cũng gặp được tiền bối thần bí ở ngay nơi đó. Là người đã đọc qua truyện gốc, Lucia biết Arnold cũng có huyết thống của Ma tộc, chắc chắn bị tiền bối kia cũng có quan hệ gì đó với Ma tộc. Vừa nghĩ đến đây, Lucia càng thêm khẳng định nơi mà pháp sư hắc ám chỉ chính là ngọn núi đặc biệt kia.

Sau khi trở về, cậu nói hết suy đoán của mình ra, đương nhiên có lượt bớt phần của Arnold, chỉ nói ngọn núi đó có chỗ đặc biệt. Tuy rằng không có căn cứ gì, nhưng Alvis vẫn lựa chọn tin tưởng Lucia, dù sao hiện tại cũng không có manh mối gì khác.

Lại đứng ở nơi từng có ký ức khắc sâu, nhất thời Lucia cũng có chút cảm khái. Mười mấy năm qua đi, ngọn núi này vẫn thủy chung đứng sừng sững ở trong này. Cây cối xanh um tươi tốt, sương mù bay phủ rừng cây, không sai một chút nào trong trí nhớ, cứ như thời gian được quay ngược lại, trở về lúc cậu còn niên thiếu lôi kéo bé Arnold đến nơi này.

Lucia ngẩng đầu nhìn ngọn núi nguy nga trước mặt, phảng phất thấy được hai người, một lớn một nhỏ, một đen một trắng dần dần đi vào bên trong mảnh màu lục kia. Cậu theo bản năng quay đầu nhìn Arnold bên cạnh, đúng lúc Arnold cũng quay đầu nhìn sang, tầm mắt hai người tiếp xúc với nhau, cả hai đều cong khóe môi lên cười, giống nhau phác thảo thành độ cong đẹp kinh người.

Alvis đứng ở bên kia, nhìn động tác của hai người, đã suy đoán ra phỏng chừng lúc trước Lucia đã không nói đầy đủ chuyện về ngọn núi này, ít nhất khẳng định cậu và Arnold đã từng trải qua chuyện gì đó ở đây, nhưng hiện tại y đã học xong một điều, có một số việc không thể cưỡng cầu, cho nên đối với chuyện giữa bọn họ, hiện giờ y chỉ sẽ cảm thấy tiếc nuối, nhưng đã dần dần không còn ghen ghét và đau lòng nữa.

Y rút thanh kiếm sắc bén bên eo ra, thân kiếm màu đen dưới ánh sáng chiếu xuống lóe ra ánh sáng lạnh, cầm kiếm, y đi trước, làm gương đi lên con đường lên ngọn núi không rõ kia, “Thừa dịp thời gian còn sớm, chúng ta mau vào đi thôi.”

Lucia lôi kéo Arnold chạy nhanh đuổi kịp Alvis ở phía trước, cười nói với y: “Để chúng tôi mở đường đi, ta đã từng đến nơi này một lần, tốt xấu gì cũng có chút kinh nghiệm.”

Alvis lui về phía sau một bước, để Lucia và Arnold đi lên trước y, “Vậy các ngươi đi trước đi.”

Phía sau bọn họ là đội quân đi theo lần này, chỉ có ba mươi người, trong đó có mười người là Alvis mang đến, hai mươi người còn lài đều là tinh anh trong đội Kỵ sĩ của Lucia. Ngọn núi này đã không có người đặt chân qua nhiều năm như vậy, nơi nơi đều là cỏ dại cây leo bụi cây, căn bản chẳng có cái gọi là đường, cả đội cũng chỉ có thể chậm rãi đi lên.
Loading...

Xem tiếp: Chương 56

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Phật Tội

Thể loại: Huyền Huyễn

Số chương: 50



Phù Dung Vương Phi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 134


Niệm Ân

Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 50