Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 77

Chương trước: Chương 76



Bên ngòai mảnh kiến

“ Anh xem này, hình như đằng kia có bán mặt đá thủy tinh đó ”

Nghiêng đầu vào vai người con trai đi eb6n cạnh, nở nụ cười hạnh phúc, vẻ mặt ngập tràng tình yêu .

“ Vậy sao, ta đến xem thử nhé ”

“ Uhm ”

Buớc ngay qua căn tiệm mà nó và hắn ngồi ở bên trong.

Vì Phong ngồi quay lưng vào mảnh kính, nên nào thấy đựơc dòng người qua lại/

Thế nhưng Nghi, nó lại như chết đứng đi, khi thấy

Lúc nó ngước lên thì cặp đôi đó đã lướt qua rồi thế nhưng có lẽ gương mặt ấy không lẫn vào đâu được.

Đôi mắt nó trở nên kinh hòan, thế nhưng cái tên ấy chỉ nói lên trong tâm, chứ nó không phun ra khỏi miệng.

Bật chợt thấy Nghi đứng lên, hai tay chóng vào mặt bàn, gương mặt cũng có vẻ hỏang hốt, hắn liền hỏi .và xoay đầu ra sau ngay hướng àm đôi mắt nó đang nhìn .-

“ Sao vậy Nghi ?”

Khi hắn xoay đầu thì hai người đó đã đi qua rồi, nên không chúc mảy may hay biết nón đã thấy ai.

Chợt nó không biết con mắt nó có vấn đề, hay đây chính là sự thật. Tuy nhiên thừa biết, nếu Phong biết đựơc điều này chắc chắn sẽ nổi giận, rồi lại ảnh hưởng đến tinh thần của Phong, trong khi đây là chuyến công tác quan trọng.

Tất thì nó ốc dìm cái cảm giác hơi thóang sợ, và giấu vẻ kinh ngạc đi .nở nụ cười hiền nhìn Phong .thân cũng ngồi xuống -

“ Àh àh không, em chỉ nhìn nhầm, không có gì cả .”

“ THÔI TA GỌI MÓN NÀO ”

Tránh cho hắn hỏi đó là ai, nó liền cầm menu gọi như đúng với cái cách ăn kinh khủng của nó.

Thế nhưng, thật sự Nghi nuốt chẳng nổi, thấp thóang lại nhớ về những gì mình vừa trông thấy, chớp mắt lại bắt gặp ánh mắt tò mò của Phong.

Liền nhanh như cắt cuối đầu xúông, nuốt lia lịa đóng đồ ăn vào mồn

Đó có thật là Linh không, hay do mình tưởng tựơng, hay là do mình nhìn lầm .>

Đầu nó rối nùi, chợt những hình ảnh quá khứ, những đau khổ phải trải, cứ dần dần hiện ra trứơc mắt nó

Để tránh không làm hắn nghi ngờ, nó cố dẹp hết mọi chuyện qua một bên, mà trở lại vẻ vui tươi , hăng hái ban đầu.

Hành động khó hiểu của nó, nghĩ cứ tuởng qua mắt đựơc Phong, nhưgn thật ra hắn đã chú ý vẻ mặt từ lúc nó thất thần rồi

May thay, hắn không tài nào biết đựơc , nó đã thấy cái gì, chỉ đơn giản có chút thắc mắc thôi.

Lúc sao , nó cố vui vẻ trở lại, nên Phong cũng thôi thắc mắc mà nắm chặt bàn tay Nghi, tiếp tục đi dạo khắp nơi.

Sáng hôm sau

“ MẸ HỌC NGOAN NHÉ ”

Chấn Vũ đưa tay vẫy vẫy ra hiệu chào nhỏ, để nhỏ bứơc vô truờng. Trứơc khi đi, nhỏ ngồi nhẹ xúông, nhìn con âu yếm rồi nói -

“ Chấn Vũ, hôm nay chúng ta sẽ dọn đến nhà ba con đấy”

Thiên thần ngây thơ, tay vẫn còn nằm trong tay của Tuấn, ngước đầu lên nhìn tên này hỏi -

“ Nhà ba?”

Cười ngập đầy tình thương vỗ đầu con, tên này -

“ Đúng vậy, hôm nay ba sẽ đưa con và mẹ về nhà con thích không ”

Trẻ con thì hiểu đựơc gì mấy tuy nhiên không biết sao, thiên thần có cảm giác vui vui .nên reo ri rít lên .-

“ HOAN HÔ, NHÀ BA NHÀ BA, ”

Đứng dậy, Phương nhìn Tuấn -

‘ Vậy em vào trúơc đây, nhưng ”

Sờ má nhỏ, khẽ nựng -

“ Đừng lo, anh sẽ chuyển đổ giúp em, chiều nay anh sẽ đến, đợi anh ngòai cổng nhè ”

Nghiêng đầu theo lòng bàn tay ấm của Tuấn, nhỏ hạnh phúc

“ ỪH”

Rồi tên này nhất bổng ngưỜI Chấn Vũ lên -

“ NÀO, CHÀO MẸ ĐI CON, CHÚNG TA ĐẾN TRƯỜNG ”

Cười đến tích mắt đi -

“ MẸ .CHẤN VŨ ĐI HỌC ”

Thế rồi , nhỏ cũng vẫy tay tạm biệt, sau lại bứơc vào trong, .bên ngòai cổng, Tuấn cũng đưa con đến trường

Lúc này đây . Tuấn đang thu xếp đồ đạc của Phương và con lại

Cứ tưởng sẽ không để tâm nữa, nhưng chớp nhóang lại nhớ đến cái người đàn ông nằm trên giường bệnh kia bất chợt, miệng nói trong vô thức -

“ Một ngày trôi qua rồi sao ”

Người cứ đờ ra, thật, giờ đây Tuấn đang nghĩ gì ánh mắt trông có vẻ mệt mỏi hơn, khuôn mặt cũng đậm nét buồn

Thật sự ngay chính bản thân tên này cũng không biết làm thế nào cho phải. cũng chẳng biết con tim mình muốn làm gì .

Nghỉ đến lại nặng đầu đi, chính vì thế mà Tuấn luôn tìm cách trốn chạy nó cái cảm giác đáng ghét .thật đáng ghét

Bất ngờ đang dọn đồ , bên ngòai

Quân thấy cửa mở nên anh búơc vô, gương mặt ngạc nhiên khi thấy Tuấn đang sếp tất cả mọi thứ cho vào chiếc thùng giấy kia. Nhà thì trở nên trống lỗng.

Anh không khỏi ngạc nhiên, miệng phun lời ra .-

“ SAO VẬY CẬU ĐANG LÀM GÌ THẾ ”

Thóang giật mình vì tiếng phát ra đàng sau, tên này quay đầu lại thấy anh .-

“ À, hôm nay Phương và Chấn Vũ sẽ dọn về nhà ”

Nói rất bình tĩnh, nhưng cũng có phần vô tâm , vì tâm lúc này của Tuấn bị ai cướp mất rồi

Méo mặt , ngố ra -

“ HỞ? về nhà về nhà là về đâu ”

Bưng lên

“ Về nhà tôi chứ về nhà nào nữa ”

Vẻ mặt hơi quái quái của Quân , làm Tuấn cũng mắc cười .vỗ vai anh -

“ Cảm ơn anh thời gian vừa qua đã giúp đỡ Phương và Chấn Vũ ”

Vừa dứt lời, lập tất Tuấn trở nên ngạc nhiên khi thấy Quân lùi lại, ôm tay vào cộ nhà vẻ mặt như đang thấy cái gì kinh dị lắm vậy .

“ Này, cậu hôm nay uống lộn thuốc à sao nói năng lễ phép thế ”

Chân bắc đầu bê cái thùng đó và bứơc đi -

“ Chật, tôi nói thật chứ có đùa đâu, mà anh lại làm vẻ mặt như thế ”

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của tên naỳ, anh cũng dần trấn tỉnh, trở nên nghiêm nghị.

“ Thế cậu đã dẫn con bé về nhà chưa .”

Hỏi ngược lại Tuấn.

Lần này đến lượt tên này ngu .-

“ Hả ? nhà nào ?”

BỘP

Vỗ không mạnh. Cũng chẳng nhẹ vào đầu tên này, anh tỏ ra không hài lòng lắm -

“ Cái thằng này tất nhiên là nhà con bé rồi, chẳng lẽ cậu không để ý Phương rất muốn về nhà nhưng lại không đủ can đảm sao .”

Bất giác , tên này khựng người lại. Qủa thật, Tuấn đã từng nghĩ qua, thế nhưng vì bất ngờ chuyện của người đàn ông đó ập đến, làm cho Tuấn quên cả việc này đi

Vài phút sao, khi lấy lại đựơc suy nghĩ Tuấn nói -

“ Có nghĩ qua, nhưng lại quên mất”

Trả lời bằng vẻ mặt rất ư là tự nhiên, làm cho Quân cũng sợ mà đầu hàng với Tuấn, anh chào thua tên này

“ Trời ạ ! có vậy àm cậu cũng quên mau mau tìm cơ hội dẫn con bé về nhà đi, sẵn, tôi nghĩ cậu cũng phải ra mắt họ, như thế mới đường đường làm cha Chấn Vũ chứ. Và đó cũng là lẽ đương nhiên cậu phải làm .”

Giớ thì Tuấn mới biết mình đã quên mất việc quan trọng, cũng may là Quân nhắc, nếu không chắc vì chuyện phiền não mà dẫm đạp luôn cả cái nghĩa vụ của mình

“ Uhm tôi biết rồi, cám ơn anh đã nhắc nhở ”

XỌAT

Nhanh như cắt, anh đưa tay lên gờ trán tên này, sau lại đem so với trán mình -

“ Cậu đâu có bệnh ?”

Quân khá sốc với thái độ khác thường của Tuấn, vì lúc nào gặp nhau không đầu võ mồn không phải là Đại Anh Tuấn và Phùgn Minh Quân. Thê nhưng hôm nay lạ quá .thóang anh có vẻ quan tâm -

“ Cậu có chuyện gì sao ?”

Vốn che giấu sự phiền muộn của mình, nên tất nhiên là Tuấn phải chối -

“ Không, chỉ là có một số việc không thông ”

“ Việc gì ”

Hỏi tới

Chợt chân mài Tuấn châu lại,

Phút chốc, tật ngứa miệng nổi lên -

Thấy guơng mặt không múôn nói của tên này, thôi anh cũng chả thèm đế ý làm chi

“ Cậu không nói cũng đựơc ”

Sực nhớ -

“ À, này , cho tôi địa chỉ đi, phòng lúc nhớ Chấn Vũ, tôi cũng muốn ghé cho biết nàh cậu ”

Vài ba câu với Quân, rồi Tuấn cũng đem đồ đạc đến khu chung cư, nơi ngập đầy kỉ niệm giữa nhỏ và tên này.

Từ lúc gặp lại Phương, từ lúc quyết định sẽ không buôn nhỏ, Tuấn đã cho người đập vách ngăn của căn phòng .nối liền cả hai căn vào nhau

Làm cho không gian trở nên thóang rộng, mát mẻ

Còn những căn hộ bên dưới, lẫn bên trên .

Tuấn nữa định chấp nhận cho thuê, nữa lại không muốn .Ban đầu định dẫn nhỏ và Chấn Vũ về nhà chính của mình. Thế nhưng nơi đây lại cho Tuấn cảm giác quen thuộc hơn chính ngôi nhà to đùng, mà lạnh lẽo , cô đơn.

Đến chiều

“ ÁH ÁH ”

Vừa mới thả Chấn Vũ xuống, tất thì thiên thần hét tóan lên, một căn qua thật tuyệt tuyệt hơn hết là trên bàn có một cái bánh gatô bự thực bự. Bắt đựơc vàng Chấn Vũ reo hò, mà quên thào cả giày ra, chạy thật nhanh vào cái bàn đó nơi cái cái banh gatô .

Nhìn con vui , nhảy khưng khửng mà Tuấn phải cười phì, Phương thì không khỏi nạgc nhiên -

‘ Căn căn phòng ”

“ Uhm anh đã gộp lại thành một, em thấy sao ”

Nhẹ nàhng ôm vào eo Phương, Tuấn nghiêng đầu hôn vào gáy nhỏ Mỗi khi bên canh Phương.

Không hiểu sao tên này cãm thấy rất dễ chịu, mọi phiền não, cũng đều giảm bớt đi. Chính vì thế mà đôi lúc, Tuấn mượn sự ấm áp này để chon giấu một điều gì đó.

Nhỏ phút chốc, quên nhưng lo âu, thay vào đó là hạnh phúc, xoay ngược lại, ôm chầm vào cổ tên này ôm thật chặt .-

“ Cám ơn anh cám ơn anh nhiều lắm ”

Vuốt mái tơ mềm như tơ giọng trầm ấm .-

“ Khờ ạ ! giữa chúng ta cần phải nói từ cám ơn sao .”

Bất giác nhỏ rơi núơc mắt ra vì hành động của Tuấn

Tối kéo ập về .

“ Em có muốn về nhà ba mẹ không”

Nghe đến những từ như thế, chợt tim nhỏ đứng lại, họng cứng như cây .Một lúc thật thâu, thấy Phương không trả lời, Tuấn khẽ kéo tay, co lên, để nhỏ nhít sát vào mình hơn tay cũng chầm chậm chạm vào mái tóc trên trán nhỏ

Chẳng thể hiểu đựơc, khi không thức nhỏ bộc tiếng ra -

“ Thế còn anh”

Chật ! hai cái tên này, rút cuộc đều biến thành kẻ chạy trốn .

Tuấn không nói

Nhỏ cũng chẳng nâng câu .

Một lúc sau -

“ Anh không phải tượng sắt, anh cũng không phải rễ cây. Dù cho con tim từng băng giá, nhưng vì em, nó đã tan mất rồi. Anh không chạy , anh cảm thấy anh không trốn ông ấy .

Anh chĩ không thể tìm ra quyết định tìm ra giải pháp.

Phải, anh thật không thể tha thứ cho ông ta. Nhưng anh biết , cho dù thế nào anh cũng không thể phủ nhận , người đàn ông ấy từng là cha mình.

Nhìn ông ta nằm như thế, anh vừa thỏa, lại vừa căm

Chính anh cũng không biết mình đang nghĩ gì, anh không biết phải làm sao .chấp nhận, hay nên xem nó chỉ là một giất mộng.

Anh ”

“ Không đựơc.”

Bất ngờ nhỏ cắt ngang, tay kia đưa lên, chạm vào ngực Tuấn, ôm thật khẽ vào

“ Không đựơc, anh không đựơc phép xem đó là giấc mơ ”

Gương mặt như sắp khóc đi vì nhỏ biết thật Tuấn rất muốn khóc, nhưng lại không múôn trở nên yếu đuối, không muốn để nhỏ thấy tên này yếu đuồi lần nữa .

“ Thời gian càng lúc càng đi nhanh, nó không bao giờ chờ mình .anh không thể xem nó là giấc mơ .

Nếu như thế, anh đang giết chính bản thân mình đấy

Anh không phải không có kết quả, mà vì chính anh đã biết nên anh lại càng sợ phải đối diện

Đừng sợ .đừng cho rằng như thế là sai vì anh vì anh không còn nhiều thời gian nữa

Anh sẽ không đuổi kịp nó anh phải nắm bắt nó lại .

Hãy hãy đến bên ông. Dù quá khứ có tàn nhẫn như thế nào, thế nhưng giờ thì có ích chi, Chẳng phải chúng ta đang sống vì hiện tại sao.

Anh hãy cho ba một cơ hội hãy cho chính bản thân mình có đựơc không ”

Ngẩn đầu lên nhìn Tuấn, với gương mặt thóang đã đỏ ửng vì nhào nứơc mắt ra

Tên này không khóc, chỉ hoe hoe đôi mắt khi nghe những lời từ miệng Phương.

Thật vẫn còn kịp sao ?

Thật vẫn còn cơ hội à .?

Vẫn còn có thể nắm lấy bàn tay tàn nhẫn ấy sao ?

Thật chứ .?

Vòng tay, ôm cả người Phương vào lòng, đến nổi khiến cho nhỏ có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, mạnh đến nổi truyền hết hơi ấm sang người Phương.

“ Anh anh .v.ẫn còn kịp s.ao P.hương ”

Gịong nói nhỏ, bé như một đứa trẻ hối hận .

Úp đầu vào lòng ngực tên này, tiếng “ Vâng” vang ấm cả căn phòng đây

Tuy không biết liệu sáng mai bản thân mình có đổi ý không, nhưng Tuấn tin vào Phương. Tin vào người con gái này. Và tin vào cảm giác của mình nữa.

“ Ngày mai anh sẽ đến gặp ông ”

Vừa nghe nói thế, tất thì nhỏ ngóc đầu dậy liền, gương mặt không giấu nổi cái mừng cái vui .

Tuy biết những chuyện trứơc đây cuả ông Cường thất quá sai, quá tàn nhẫn.

Nhưng biết thì sao chứ cha vẫn là cha mà .

Dù có hận ông, nhưng Tuấn vẫn không thể ghét bỏ. Vì mỗi người trong đời, chỉ có một lần đựơc mang giọt máu của cha, vào một kiếp để gọi lên cái từ ấy thôi

Cười hơi hơi híp mắt, ngã trên lòng ngực săn chắt kia

Ấy nàng ta nói chàng hay quá mà quên mất mình cũng có cha có mẹ .

Sau khi đã dần dần thông à .! chưa thể gọi là thông suốt mấy, Nhưng xem ra cũng kiếm đựơc lối đi rồi.

Bây giờ thì tới lượt cô vợ đây.

Thật Tuấn khẽ cười phì, hạnh phúc vì nhỏ lo lắng ình, nhưng lại hơi buồn cười khi thấy, sao tự nhiên Phuơng im ru vậy

Trong màn đêm, chợt giọng nói Tuấn vang lên -

“ Em định giả chết mà nằm như thế à ”

Lấp bấp -

“ À a à em chưa chuẩn bị tinh thần, chắc chắn em sẽ quay về khấu đầu nhận tội, nhưng em chưa chuẩn bị kĩ càng nên ”

“ Nên em cứ mãi trốn trui trốn nhũi thế này à ”

Bị Tên này cắt ngang, nhỏ nín thinh chả biết phải nói gì

“ Không lẽ, em muốn bứơc đi trong thánh đường mà không có ông bên cạnh sao, cả bà ấy nữa ”

Đớ mặt ra, ngố không tả, lại ngóc đầu lên nhìn tên này, há hốc mồm miệng mỏ ra -

“ HẢ? CƯỚI .”

Khẽ nhìn Phương cừơi ấm áp .-

“ Em không muốn lấy anh sao ?”

Xấu hổ, úp mặt xuống lòng ngực tên này nhỏ nóng hừng hựt vì chả biết nói gì để khiến cái nguợng này trôi đi.

Thóang sau, Tuấn nói tiếp

“ Ngày mai , chiều mai anh sẽ dẫn em về nhà ”

“ Ấy .sao lại nagỳ mai, gấp qu ”

“ Sụyt !”

Lấy tay chạm nhẹ vào môi nhỏ -

“ Anh không trốn chạy, em cũng phải đối diện ngoan nào anh vẫn luôn bên cạnh em mà ”

Ban đầu thì nghiêm , thế nhưng sau từ “ đối diện” ấy, Tuấn khẽ kéo Phương vào người mình ôm chầm đi .

Nhỏ tuy hơi sơ, nhưng lại bị cái cảm giác ấm áp của tên này khiến cho yên tâm vô thức mà chìm sâu vào giấc ngủ vì bây giờ cũng đã khuya lắm rồi.

Phương ngủ trong rất bình yên, nhưng Tuấn lại không tài nào chớp mắt

Ánh mắt cứ mở lên .đâm chiêu suy nghĩ nghĩ về người đàn ông đó.

Phải Tuấn thức trắng cả đêm cả đêm đấy !

Hôm nay không ngọai lệ lịch sử lại tái hiện trong cái quán bra kia

Lại là người đàn ông thứ ba bị Chi hôn, rồi tốn xéo ra ngòai.

Mà hình như cơn thịnh nộ trong người Quân , gần như nó đã đến cực độ. Hỏi anh nguyên nhân vì sao, Quân lắc đầu bảo không biết, chỉ bíêt nếu cứ đứng nhìn cái kiểu àny chắc anh sẽ điên mất thôi.

Thà cô ôm , cô ấp mấy tên này ở nơi khác đi, sao cứ thích vào đây , rồi lại thể hiện nó trứơc mặt anh.

Không cần biết vô tình hay cố tình, tóm lại anh nhịn hết nổi mỗi ngày một tên hết thảy là ba lần .

Nụ hôn sao lại có thể tự tiện trao cho người mình không yêu ( ủa ? anh cũng hôn cả tá cô àm còn gì .)

Điên tiết lên, thế nhưng Quân không làm gì đựơc, vì quả thật đám vệ sĩ trân bò của Chi tòan thứ hạng nặng, cùng lắm anh hạ đựơc hai tên, Thế nhưng ở đây có những 4 tên, mà chưa kể bên ngòai quán còn cả đóng nữa.

Riết cái quán bra này nhìn không khác gì xào huyệt của xã hội đen.

Chi vẫn cứ thế, hô rồi lại đá về thì liết cũng không nhìn cũng chẳng có, xem Quân như vô hình vậy.

Ấy thế mắc cái giống gì, lại gọi người phục vụ là anh người khác chết à

Hôm qua thì không, nhưng hôm nay hứng lại yêu cầu .

Xong ca và cũng vào lúc đó, Chi đã về gần đựơc 1 tiếng mấy .chợt anh chàng làm chung cùng Quân, vừa dọn vừa nói -

“ Qủa nhiên ! không hiểu sao cô gái đó lại làm như vậy nhỉ ?

Mà nghe đâu là con gái của Tập Đoàn IKEA, chật !

Thứ dứ đây ”

Lỗ tai Quân banh tè bè ra mà hứng cái mớ tin thóat ra từ miệng chàng trai ấy.

Trên đựờng về, đầu anh cứ muốn vỡ ra. Rút cuộc Chi đang biến thành cái gì đây bất giác

Vô thức, rồi cũng thất tỉnh, anh cũng không hiểu vì sao lại cứ lo lo cho cô nàng chảnh chọe, hống hách, lạnh lùng này.

Yêu thì không rồi chính bản thân anh có thể khẳng định, anh không yêu Chi.

Thế nhưng lại không tài nào kiếm ra nguyên nhân vì sao anh tức

Về đến nhà ghé ngang hộp thư .hơi bất ngờ, nhưng cũng gần nằm trong dự tính

.BỊCH

Quăng xấp thư đó lên bàn. Quân mệt rã người, nên đi tắm là thượng sách

15 Phút sau

Ngồi thụp người, đối diện cái bàn thấp, đầu vẫn còn ướt , tay đưa lên lau xòa xòa mái tóc

Tay kia thì chạm vào những bìa thư, cầm lên, xem lại thảy sang một bên

“ Chà ! cũng nhiều nhỉ !”

Xem lươn lướt qua, thì phát giác, có một bìa thư mang kí hiệu và dòng chữ của tập đòan IKEA .

[ “Mà nghe đâu là con gái của Tập Đoàn IKEA, ”]

Bỗng câu nói lúc nãy hiện lại trong đầu Quân .

Đột nhiên nhớ gương mặt Chi, lại phát ghét, anh thẳng tay thảy cái bìa thư đó sang một bên

Rồi dán mắt vào những bao thư khác

Chừng 30 phút sau

Con mắt cứ lâu lâu lại liếc nhìn cái đóng ném không thương tiết ấy .

Chật ! Vậy rút cuộc anh chọn mấy cái đây ! rồi liệu IKEA co lọt vô không !

Chọn lẹ dùm một cái, mệt quá !

Hôm nay cũng vậy

Vừa ngã màu trời, thì nó và Phong lại đến công ty đối tác

Bất chợt, họ muốn xem tư liệu về các mẫu. Ấy thế nhưng cả Phong và nó đều nghĩ, hôm nay họ sẽ bàn vào điều kiện, và mặc hàng .

Qúa sớm để tiến đến xem mẫu

Nên nó chẳng mau theo

Phong định quay về lấy, thì -

“ Anh ở đây với ngài HON , em sẽ về lấy ”

Phong , thật không yên tâm cho nó đi một mình thế nhưng hắn lại cấp trên, phải ngồi đây, trực tiếp đàm thọai, lẫn xã giao với chủ tịch phía đối tác

Tuy đắng đo, nhưng đã bị nhịp chân nhanh như gió của nó làm mờ não

“ Ngài HON, thật tình xin lỗi, tôi sẽ mang tư liệu đến đây mong ngài thông cảm cho ” ( Chú ý, ngôn ngữ nó đang nói là tiếng anh)

Nó nhanh miệng mói,, khẽ cũng nở nụ cười hiền theo

Người đàn ông với mái tóc vàng nhạt .-

“ OH , KHÔNG SAO, CHÍNH TÔI MỚI LÀM PHIỀN CÁC VỊ, VÌ NGẪU HỨNG, NÊN TÔI HƠI QUA KHI ĐƯA RA YÊU CẦU NÀY ”

“ Không sao, tuy là có bất ngờ, nhưng lại là tin tốt, nhưng ông HON, ngài không định xem qua mặc hàng theo đơn vị, và điều kiện à ”

“ Chuyện đó tôi cũng có nghĩ .nhưng xem mẫu sẽ thông suốt hơn ”

Nói đựơc vài ba câu, rồi Nghi cũng chào ông đối tác .lại kịp thu ánh mắt của Phong -

Chật, chợt nó cảm thấy hơi mắc cười .sao Phong chăm nó như em bé thế, chỉ đi lấy tư liệu, chứ có phải đi tận nơi nào xa thật xa đâu.

Vừa bứơc đi, nó vừa cười tủm tỉm, nữa mừng vì có vẻ ông HON này rất nhã nhặn, là đối tác niềm nỡ, tích cực .

Quay về khách sạn, tay nó đang cầm xấp tư liệu đây

Giờ thì đang chờ cho than máy xúông đến tần tiếp tân .

XỌAT

.CỘC .CỘC CỘC

Nó bứơc ra khỏi than máy cũng may là nơi này gần công ty , nên cũng không tốn bao nhiêu thời gian cho lắm

Đi trên đường .còn chừng 5 phút thì đến nơi Bất chợt chân nó khựng lại.

Ánh mắt đảo theo cái bóng quen quen ấy

Chợt chẳng hiểu sao, đầu nó điều khiển, hay là do con tim

Nó tất thì chạy theo cái bóng ấy

Gần đến khu trung tâm bày bán các lọai vải

Chợt

“ SAN LINH !!”

Chuyện gì sẽ xảy ra .liệu nguời nó đuổi theo có đúng là San Linh

Còn Phong, nó có quay lại hay hòan tòan không quay lại lúc đó hắn như thế nào đây .

Quân sẽ chọn và IKEA sẽ nằm trong đầu anh chứ.

Còn Tuấn và Phương đối mặt với bậc phụ mẫu , điều gì sẽ diễn ra .

Tuyết phản ứng như thế nào khi thấy những bức ảnh trời đánh đó .liệu Long có bị cô vắc làm hai không.

Ai ya nhiều quá mà quên mất thiên thần Nhất Long. Dạo này thiên thần thế nào nhỉ

Loading...

Xem tiếp: Chương 78

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Hổ Môi

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 5


Chạng vạng

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 23


Tranh Đấu Gia Tộc

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 21


Sad Love Story

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 30