Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 76

Chương trước: Chương 75



Nhưng .nhưng chỉ có thể 2 ngày thôi anh nhé

Chỉ hai ngày thôi. Em chỉ cho phép anh mềm yếu torng hai ngày

Rồi em sẽ giúp anh đối diện với sự thật. Rồi em sẽ khiến anh không còn ẩn torng bóng tối

Vì thời gian không còn nhiều nữa thời gian không cho phép anh chạy trốn sự thật

Hãy tin em

Hãy mau nắm lấy cơ hội trứơc khi quá muộn, trứơc khi anh biệt rằng, mình đã sai >

Nổi lòng nặng trịch trong tim Phương, nhìn Tuấn mà đau tất ruột,

Bứơc vào trường đi sâu vô, sau lại né tránh, thập thò đầu ra, nhìn thấy hình bóng của con và Tuấn

Chật ! Nhưng em cũng có bờ vai cho anh ngã >

Một lúc sau, nhỏ cũng dần dần quay đầu, đi vào lớp .giường đây, Phương không còn là cô bé bồng bột nữa.

Phải, tuy lòng lo cho Tuấn nhưng, khi đặc chân vào không khí tu bổ trí óc này. Con người khác lại nổi lên trong Phương.

Trong tâm chỉ có học, không chứa bất kì cảm giác nào có thể làm nhòa kiến thức kia.

Vì sao ?

Vì nhỏ đã kiếm đựơc mục đích !

Ngộ ra lẽ đời, Phương mới biết mình nông cạn, tuy không hòan hảo, nhưng rồi nhỏ sẽ làm tốt thôi,

Nội tâm truyền sức mạnh cho tên này, con tim vẫn luôn tạo hơi ấm, sẵng sàng ùa đến mỗi khi Tuấn khụy người gục ngã đi. Chính vì thế nhỏ phải mạnh mẽ phải mạnh mẽ trứơc đã

Đưa Chấn Vũ đến trường, Tuấn quả nhiên trở về thẳng công ty

Quay lại với hàng đóng công việc tràn ngập do thời gian ngừng đi. Chà ! ích ra giờ thì tên này cũng tìm ra cái cớ để lãng quên việc đó

Đâm đầu vào bầu không khí đầy mùi con số liệu, đầy hơi của khỏang mùi giấy Tuấn cố chạy trốn khỏi quyết định

Tha thứ ?

Gặp ?

Bên cạnh ?

Là giây phút cuối cùng sao ?

Thời gian quá đột ngột, làm ột con người vốn trực thuộc, quyết đóan như Tuấn đây mà cũng phải e dè , tìm cách lanh lánh

Tuyết đến thẳng công ty, thay vì dành chút thời gian đưa Nhất Long đến lớp, ấy thế nhưng ông Khải một mực muốn mình đưa đi.

Suy nghĩ một lúc, cô cũng quyết định để ông đưa cháu đến trừong.

Vì thật lòng Tuyết hơi lo, cứ sợ cái cảnh kinh hòang ấy lại xảy ra, chẳng phải đã định ngày rồi sao

Qủa nhiên không sai, Hai ông cháu đi đựơc nữa đọan, tất thì bắt gập bà xuôi gia

“ Nhất Long của bà, hôm nay bà đưa con đến trừơng nhé ”

Bất ngờ khi thấy bà Châu, thiên thần lễ phép -

“ NHẤT LONG CHÀO BÀ ”

“ Ngoan ”

Cười hiền, tay không ngừng vỗ đầu Nhất Long, ông Khải nữa ngờ, cứ sợ bà lại bế cháu yêu của ông, nên tay cứ nắm khưng khưng bàn tay bé nhỏ ấy

Nhìn cái mặt ông xuôi gia, bà Châu thấy rõ mồng một tâm ông .nên ngứơc mặt mà nói -

“ Này, ông đừng có đề phòng tôi như thế, tôi cũng không muốn phải vào nhà đá như ông. Hôm nay thứ ba nên tôi muốn đựơc Nhất Long đến trừơng thôi.

Dù sao cũng là ngày của tôi mà .”

Gìơ thì, cái đề phòng trong ngường ông quả thật không cao nữa ông đáp lại -

“ Đựơc rồi, Tuyết đã phân chia, tôi cũng làm đúng luật, cho nên chiều bà xuôi gia qua đón Nhất Long, tôi thì ngày tới .”

Chà, nói chuyện có sẽ hạ quả hơn nhiều nhỉ, không còn nhe răng, cắn xé nhau nữa. Thấp thóang cả hai ngừơi lại nói về chuyện ngày xưa.

Ấy, người mở miệng là bà Châu đấy chứ, vì ông Khải nào nỡ khơi dậy nổi đau

Đưa thiên thần đến trường, cả hai lại đến một nơi mang đầy không khí của cây, của gió .ông Khải ngồi chóng tay vào đầu gối, người hơi khom cong cong.

Bà thì nhìn trời nhìn mây

Thật ! thời gian trôi nhanh đến vậy sao thấp thóang cũng ngận ấy năm rồi .

Những đứa con cũng dần dần lớn ,v à rồi trở thành những chàng trai, cô gái hiện nay.

Chớp mắt, mọi chuyện cũng chẳng thể ngờ, lỗi lầm, sự vô tình, cái gây lầm lẫn lại trở thành cái móc của cuộc đời của những đứa con.

Thù hận mang đến tình yêu. Tình yeu hóa giải thù hận.

Bà Châu lặng lẽ nói ra những việc cố giấu đi tận trong con tim đầy vết thương ấy.

Bà cũng khẳng định rằng, bà không trách ông. Vì thật ông Khải àno có là cái lí do gây ra bi kịch ngày đó đâu.

Miệng ông không ngừng nhận phần lỗi về mình, thế nhưng lại đựơc đáp trả bà những sự thật từ phía bà Châu.

Cả hai con người đang bước sang độ tuổi đối mặt với tương lại của con, họ trò chuyện, họ phân tích, họ cùng nhau ngẫm ngẫm cho dòng đời của các con, ngâm cho tương lai của chúng. Người lớn, thật đôi lúc rất chặng lòng đầy lo âu.

Thở dài khi mọi chuyện từ quá khứ đến hiện tại ông Khải chẳng biết cái gì sẽ diễn ra.

Bà Châu cũng không thể biết đựơc, liệu Phong có giữ nổi hạnh phúc ? liệu đứa con này có trơ thành một người chồng mẫu mực không ? Liệu bà có thể nói với ab3n thân

“ Hãy an tâm, rồi bọn trẻ sẽ ổn thôi”

Không bật cha mẹ nào biết đựơc, điều họ có thể làm là che chở cho đến khi nào họ còn có thể thở và chúc phúc cho đến khi tắc liệm cái khí trong người đi.

Quân chỉ làm vào ban đêm, ban ngày lại nằm không như thế

Lăn qua lăng lại anh chẳng biết làm gì

Nhớ lời Phương .-

[ “ Anh nói thế chẳng khác gì là do bản thân anh, quề dốn anh nói thật cho em biết đi, tại sao lại không chịu kiếm cái công ty nào đàng hòan rồi làm đúng với vị trí của anh” ]

Nghĩ một chút -

“ Chật, không lẽ phải quay về cái nghề đó sao ?”

“ Thật mình hcỉ muốn hành tẩu giang hồ ( Sax x ), chơi chưa đã, lại phải về làm việc .”

“ HƠI HƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII”

Nằm mà than với thở vẻ mặt buồn vì không có gì làm cảu Quân trông tếu đến không thể ngờ.

Thế nhưng, quả thận, anh đang rất chán .thời gian nguyên ngày làm gì, chả lẽ ngủ, ngủ và ngủ à !

Mung lung một hồi, nếu đo so công việc với cái cảm gáic kinh khủng này, thà anh đi kiếm việc còn hơn

Thế là Quân đứng dậy, bắt tay vào việc mua đơn, rồi viết, rồi đi gởi cho các công ty, thậm chí cả Tập đòan.

Nếu nói trong nghề, anh thật lạ một người rất giỏi, tự kiêu cũng không kém

Một lần, và cả bản thân anh biết chắc, hầu hết sau khi xem hồ sơ của anh, chắc rằng công ty hay tập đòan nào cũng đều gọi lại, yêu cầu lấy hẹn mà phỏng vần.

Vậy àm anh còn một lượt gởi đi rất nhiều nơi, sau lại như đi chợ mua banh, bắt đầu ngồi xúông, rồi anh sẽ đưa mắt nhìn mộg lựơt đơn gửi hồi âm của các nơi anh đã đến tìm.

Chọn cứ như chọn mua banh không bằng ấy, tính cách quái lạ .kiêu ngạo đúng hơn.

Nhưng để xem anh sẽ làm nơi nào nhé. Thậm chí một lúc anh làm cả hai nơi, vì là kiến trúc sư tự do, nên điều kiện không bao giờ ép buột anh chỉ đựơc phép chấp nhận công trình của riêng một nơi trong lúc kí hợp đồng.

Anh có thể thỏa mãn tùy chọn, vì mức ưu tiên của anh rất à

Thế là giờ đây Quân bắt tay vào kế họach này, nhằm giết đi những thời gian nhàm chán.

Tại Anh

Trời đã lấp ló dạy

Khẽ cái nắng ban mai gọi, khiến cho Phong chợt thức giấc đi xoay người sang nhìn vào người con gái nằm cạnh mình

Mùi hương thơm nồng torng mái tóc nó, cứ động lại lên cánh tay hắn vì súôt cả đêm qua, chẳng phải nó đã tựa vào lòng Phong mà ngủ sao

Nhẹ nhàng chạm tay vào từng chi tiết trên mặt Nghi, hắn cười ấu yếm, siết tay vào, để nó nhít sâu hơn vào trong cơ thể mình để dễ dàng ôm lấy nó.

Nhướng đầu, Phong hôn vào làn môi mềm mại kia, tay lươn lướt, càh nhẹ vào làn da trắng mịm qua bờ vai mỏng như sương của nó

Rồi có lẽ một ngày mệt đã và đang chờ đợi cả nó và hắn đây

Chật ! thế nhưng

Bất giác nhận ra điều đó, khi nghe đụơc, thấy đựơc nhịp thở của Nghi vẫn chưa đều.

Điều này chứng tỏ, người nó đã mềm như bún tươi Chả là súôt đêm qua, hắn không ngừng hành hạ nó.

Cơn buồn ngủ kéo đến, ấy thế mà Phong cứ mãi vang lên câu

“ Không dừng đựơc ”

Khiến cho nó muốn nủg cũng chẳng yên thân quằng quại vào nhau suốt gần 2 giờ sáng

Cộng thêm, sức lực thì bị Phong vắc triệt để cơ thể Nghi , thấp thóang hiện đầy vết hun, đỏ mườn muợn trên làn da.

Nơi đâu cũng có

Ôi sao yêu Nghi nhiều như thế. đến nổi cả lê chân nhấc lên, nó cũng không đủ sức, thế rồi mà giờ đây.

Cô em nhà ta nhắm tịch đôi mắt lại, ngủ say trong vòng tay, lòng ngực ấm áp của hắn.

Chấm dứt kết quả biểu quyết trong đầu mình, khẽ Phong cười âu yếm nhìn Nghi, rồi lại hạ thân, vòng cả cánh tay bên kia, ôm vào cơ thể mềm mại đó .

Cùng chìm vào giấc ngủ với Nghi mà không, nói chính xác là ngắm Nghi ngủ vì hắn có thói quen, đã dậy rồi thì khó lòng mà ngủ lại.

Thế nên, ngắm được một lúc, từ “ Chạm” lại nổi lên

Cuối cùng nhịn không được, bàn tay thấp thong va chạm vài nơi có thể chạm của nó, những nơi có thể thỏa mãn sự ham muốn của Phong.

Tuy nhiên hắn rất nhẹ nhàng thật nhẹ để tránh làm cô vợ bé bỏng của mình tỉnh giấc.

Đấy gọi là âu yếm thận trọng đấy !

Đến tối ( à tối bên Quân ấy, chả phải bên nó đâu .)

Không có gì đặc biệc, vẫn như mọi hôm, anh đến chỗ làm

Hôm nay lúc đầu có vẻ cũng đông, nhưng về sau, số khách cũng có thưa thớt dần, làm ăn là như vậy, cũng chẳng lấy gì ngạc nhiên

CẠCH

Bất ngờ cánh cửa mở, thế là lại có khách bứơc vô

Thế nhưng, một lần nữa Quân hơi kinh ngạc vì, người này lạ lẫm chi, thì chính là Chi chứ ai

Hình ảnh quen thuộc, à ý là bên cạnh luôn luôn có đám vệ sĩ đi theo.

Chợt nhận ra, hôm nay bên cạnh cô lại xuất hiện một chằng trai khác.

Vẫn với cái tuớng đấy tiền, cái mặt đầy dnah.

Lại thêm một tên công tử

Vẫng với cái vẻ lạnh lung, hơi khí quyền lực ấy tóat ra từ người Chi.

Bước ngang qua Quân , mà không thèm dời lấy mắt dù chỉ một lần

Chật !

Không nói cũng biết, anh phải đem thứ mà chàng trai kia yêu cầu

Chẳng ngọai lên, thứ rượu đắc tiền ấy đã trụ trên tay Quân rồi, số anh sao cứ chạm vào cô gái này, cả cái quán bra, đâu chỉ mình anh, nhưng với câu nhờ của anh đồng nghiệp thì sao có thể từ chối.

Nói thật Quân chả thích đụng mặt Chi tí nào .vì sao .?

Vì những vịêc đã xảy ra

Vì bản tình của cô ?

Vì cái cách lạnh lùng, khó chịu ấy .?

Hay là vì nụ hôn ?

CỘC CỘC CỘC

Người vệ sĩ mở cửa cho Quân bứơc vào, lại là căn phòng tốn cả bộn tiền. Sao cái đám đàn ông này lại mù quán thế, chẳng lẽ họ không biết đựơc cái tính kieu ngạo của cô ta sao, sao lại cứ đâm đầu vào ( Anh ơi, chuyện người ta, sao anh quan tâm thế ).

Chóang với hình ảnh trứơc mắt, cô đang môi liền môi với anh chàng lạ mặt này .

Ấy thế nhưng nụ hôn vẫn lạnh như băng, guơng mặt anh chàng kia, nhìn thì biết đang say vào cái mùi hương ngọt ngào của Chi, thế nhưng cô thì không như vậy .

Hôn cái kiểu gì mà người nhắm mắt, người thì cứ mở con ngươi ra mà xoáy vào gương mặt đang áp môi vào môi mình.

Phải .Chi chẳng khác gì cổ máy .hôn mà cứ như con rô bốt vậy. Như một tảng bằng .như một cái bóng không động đậy .

Nhanh chân ra khỏi đây thôi, Quân chẳng muốn nhìn thêm cái cảnh ấy chút nào lòng nữa phát bực, nữa lại tự cười.

Chẳng liên quan gì tới mình cả ? >

Dứt ý nghĩ, anh nhanh chóng đặc thứ cần để lên bàn, rồi với đôi tay thoăng thoắt, mau mà cho cái đóng nứơc đo đỏ đó vào ly, rồi xoay người bỏ ra khỏi căn phòng ấy.

Cái nơi mà có dòng không khí thật đáng ghét kia

Anh không hiểu vì sao bản thân lại có cảm giác như vậy thật sự thật sự anh không hiểu.

Bên ngòai làm, vẫn đi tới đi lui, vẫn đặc hết lọai nuớc này đến lại rượu lọai bia khác cho khách.

Thấp thóang chả hiểu, đôi mắt anh lại cứ lướt ngang qua phía căn phòng, nơi có vài người vệ sĩ mặc áo đen đứng canh ngòai cửa,

Trong căn phòng .hai người đó đang làm những gì ? >

Không kiểm soát đựơc tinh thần, vô thức, đầu anh hiện lên câu hỏi ấy

Rồi lại tự thầm mằng, thầm trách bản thân lo chuyện bao đồng

Anh cố tim nhiều việc khác để làm, thậm chí cố không đứng gần nơi có thể dễ dàng 9dưa tầm mắt ngó vào căn phòng ấy.

Nhưng chẳng đựơc bao lâu .

À nói chính xác là gần đựơc 10 phút tất tốc, trong căn phòng ấy, những người vệ sĩ bên ngòai đột ngột xoay người bứơc vào trong .

Cảnh tượng sao lại quen đến thế anh chàng đó , không, phải nói là anh chàng thứ hai, lại bị dám người Chi lôi ra

Miệng không ngừng chưi~ mắng cô

Quân trợn mắt khi thấy cảnh tựơng đó, tất cả những người trong bra cũng vậy, ai cũng thu đôi mắt hướng về gã xấu số.

Lần này là một nưgời khác vào để dọn dẹp, chứ không phải anh nữa, đứng thừ người cạnh quầy bra .vì đang rãnh rỗi .-

“ Chật, không biết tình trạng này có còn tiếp diễn không?”

CHợt anh đồng nghiệp trong phía quầy lên tiếng, Quân có xoay đầu lại nhìn anh ta, nhưng hcỉ thóang mỉm cười , chẳng nói lấy một câu

Đôi mắt ôi thôi, đôi mắt giờ đây cứ dán chặt vào cánh cửa đó anh đang mong gì .?

Mong đựơc thấy Chi bứơc ra sao

Khỏang gần 1 tiếng rưỡi, cúôi cùng cô cũng nhấc đôi chân ngọc ngà ra khỏi căn phòng ấy.

Vẻ mặt lạnh tanh, không hồn, tuy có sắc nhưng lại cứ như một lòai hoa có khí độc. Khiến cho ai cũng có chảm giác sợ cô,

Họ bỏ đi, cô và những người vệ sĩ, tiện tay, một trong những người mặt áo đen đó đã để lại quầy tính tiền, một cọc giấy

Thở dài khi Chi đã khuất bóng, lòng Quân đôi khi hàng vạn câu hỏi hiện lên. Anh thật anh nữa không muốn dính, nhưng nữa lại muốn dính vào Chi.

( Trời , vậy rút cụôc là muốn hay không muốn dính, nói cho rõ ràng làm ơn !)

Bản thân anh cũng không bíêt anh đang muốn gì, chỉ đơn giản nhìn cô gái từng bị anh cưỡng hôn, nay lại kề môi với người đàn ông khác, lại còn những hai người. chợt anh cảm thấy tưn tức lên. Cảm thấy rất rất là khó chịu

Tại nhà trọ của Phương,

Chấn Vũ đã say vào giấc ngủ, giờ thì chỉ còn Tuấn và nhỏ thôi.

Tên này vẫn như thuở nào, vẫn mặn nồng ôm lấy cơ thể nhỏ .Nhẹ nhàng, nằm trong lòng ngực Tuấn. Phương biết giờ đây tên này rất nặng lòng

“ Tuấn ”

“ Hủm.?”

Bàn tya đang , vo lấy làn da mềm mại trên bờ vai của Phương

“ Em quyết định rồi, mình về nhà anh nhé ”

Bất giác nghe nhỏ nói vậy, Tuấn không tin vài tai mình, cứ nghĩ phải lâu lắm nhỏ mới chấp nhận lời đề nghị Ngồi thẳng dậy, hai tay vịnh vào vài Phương, đôi mắt không dấu nổi phần kinh ngạc -

“ Em em nói thật chứ ? ”

Gật nhẹ đầu, mỉm cười với Tuấn, bàn tay thon thon khẽ chạm vào lòng ngực tên này, rồi nhỏ ngã người dần dần đi, tựa vào luồng hơi ấm đó

“ Uhm, em sẽ cùng con về , về sống bên cạnh anh .”

Cảm động, lòng lại nhẹ bớt đựơc lo âu, Tuấn mừng mà tay ôm chầm lấy cả người Phương, siết thật chặt

Cười hiền, nụ cười mang đậy sự yêu thương, hai tay nhỏ cũng ôm lấy lòng ngực của Tuấn lại

Chà ! xem ra ngày mai thiên thần chính thức về lại tổ ấm rồi. Thế nhưng, con đường Phương đi chỉ là đọan mở đầu , làm sao để khiến Tuấn đối diệ với cái sự thật tàn nhẫn kia chật chính bản thân Phương không biết , liệu có đảm đương nổi không.

Liệu có gỡ rối đựơc những kí ức đau buồn trong lòng Tuấn.

Tại ngôi nhà có cánh cổng màu trắng

“ Anh có gì để nói không”

Gịong Tuyết có vẻ hờn mát, tay lại đang cầm cuốn tạp chí nứơc ngòai , dán lìm lịm đôi mắt vô bức ảnh .

“ Em sao vậy, anh có giấu em chuyện gì đâu ”

Giọng vui vì đựơc nghe tiếng cô, nhưng lại thấm đầy tò mò gì nghe câu hỏi khó hiểu ấy.

Chịu hết nổi gõ gõ vào bức ảnh trong cuốn tạp chí .

BỘP .BỘP BỘP

“ Thế tay anh đang ôm cô người mẫu xinh đẹp khi không phải là chuyện đáng nói à ”

Thấp thóang Long ngu bỏ xứ, khi không lại cuối đầu nhìn vào cánh tay mình, xem mình có đang ôm ai không

Giờ chỉ mới rơi vào giấc trưa, anh lại mới từ phòng tắm bước ra, vì cả ngày phải tập phải giao tiếp, phải thử trang phục, và rồi còn phải đứng suốt mấy tiếng trước cái ống kinh chết tiệt kia nữa.

Chỉ vào buổi sáng thôi mà ngừng ấy công việc đổ dồn vào người anh.

Giờ mới thấy đựơc sống lại thế nhưng nghe Tuyết hỏi mà mặt Long méo đi .-

“ Anh có ôm ai đâu em lại gnhĩ linh tinh ”

RẦM

Tức giận Tuyết đập bàn, nổi nóng -

“ Thế anh giải thích sao về bức ảnh trong cuon tạp chí hả ”

Đớ người vì phải dồn óc suy nghĩ xem mình có phạm lỗi nào không .chợt thóang nhớ -

“ Này, chẳng lẽ em nói mấy tấm ảnh anh chụp cho AS à ”

“ Vậy anh nghĩ em đang nói chuyện gì ”

Gịong vẫn còn đầy tưng tức

Trời , ! khổ thân

“ Tuyết ! đó là chụp ảnh mà, tất nhiên tư thế anh phải như vậy rồi, ”

“ Tư thế cái con khỉ, đựơc ôm thân hình mảnh mai ấy chắc anh sướng lắm chứ gì ”

Sax x ghen thấy rõ

Khóe miệng Long cười , vì cảm nhận đựơc cô đang ghen .Nhưgn cố nín cười, sợ Tuyết sẽ càng nổi điên .

“ Được đựơc, anh hứa lần sau không ôm mấy cô đó nữa .”

Bất giác nghĩ lại -

“ Mà có phải anh chủ động đâu, từ mấy cô ấy tay bám vào người anh àm ”

Châu àmi -

“ Mấy cô?”

“ Ý ý anh không pha ”

“ ANH ĐI CHẾT ĐI, ĐI MÀ ÔM MẤY CÔ ĐÓ, ĐỪNG CÓ LẾCH VỀ ĐÂY NỬA EM ĐẬP CHO QUÈ GIÒ ĐẤY .ĐỒ ĐÁNG GHÉT ”

RẤM

Cú dập diện thoại bàn một cách dã man, D9ầu dây eb6n kia, Long như chết cứng với hành động bất ngờ đó.

Trời ạ ! đó là nghề nghiệp của anh, chứ có phải anh muốn ôm mấy cô gái mắt xanh, tóc vàng, mủi đỏ đâu

Dở khóc dở cười với Tuyết, miệng thì hứa rất dễ, nhưng nếu chụp ảnh mà chẳng tạo động tác thì chắc chị quản lì sẽ gõ đến lung đấu anh luôn.

Bấm máy, gọi lại cho cô, nhưng chẵng nghe động tịnh gì cả, thôi rồi Tuyết giận anh mất rồi.

“ TRỜI ƠI, ĐIÊN MẤT THÔI ”

Bó tay với cái tình cảnht rớ true của mình, từ giờ trở đi, Long phải thận trọng hơn, nếu có phải ép buột ôm trong chụp hình, chắc chắn anh sẽ cố mà cách khe hở , tránh chạm vào làn da của các cô cái đó 1 đến 2 cm .hoặc nhìu nhất khi có thể.

Vộ nhắn tin vào cố máy cô .

Ngồi trên giường, nhìn cuốn tạp chí mà muốn xé tan nán ra cho hả dạ chợt

TÍT TÍT TÍT

Lòng nóng như lửa, Tuyết cầm chiếc điện thoại lên

[ Đừng giận anh, anh yêu em không hết, làm sao dám bén xén với mấy cô gái kia.

Hơn nữa, họ chẳng ai bằng em cả .anh ko có bất kì cảm giác nào ngòai tính chất hợp tác cả.

Anh chỉ yêu mỗi em, đừng giận anh, Tuyết.

Lần sao nhất định anh sẽ không chạm vào người mấy cô gái đó nữa. Em tin anh đi, anh không dám có lần thứ hai đâu.

Bắt máy có đựơc không

Mấy ngày không có thời gian để gọi em, nay có nhưng em lại không chịu bật máy

Anh nhớ em, anh nhớ em đến chết đựơc. Anh muốn đựơc ngeh giọng em, Tuyết, đừng giận nữa mà , anh sẽ ngoan ngõan không cãi lại lời em anh sẽ thận trọng trong công việc. anh sẽ không dụng vào mấy cô đó nữa.

Yêu em, nên bắt máy có đựơc không

Tuyết Tuyết .Tuyết ]

Cứ thế mà, một lần cô nhận liên lục tin nhắn đó, Long không ngừng xin cô, nửa còn hờn, nữa lại muốn cười ha hả ra, khi đọc những dòng tin trẻ con đó ( Bà chị đây cũng khác gì anh Long , đâu !)

Không thể nhịn đựơc, tiếng cừơi khúc khíhc bật ra khỏi miệng cô. Thật cô nhớ anh lắm, giận thì giận nhưng yêu vẫn yêu.

Thế rồi, cuối cùng cũng không nỡ hờn mát Long

Tiếng điện thoại cầm tay đang ngụ trong lòng bàn tay Tuyết chợt run lên

Ây da chị nhà ta mềm lòng rồi

BỤP

“ Em chịu nghe máy rồi !

Đừng giận anh mà Tuyết, tội nghiệp anh ”

“ Đừng nghĩ em bắt máy là xong chuyện”

“ Dạ ”

“ Không đựơc đứng gần mấy cô gái đó ”

“ Đựơc đựợc ”

“ Cũng không được trò chuyện”

“ Dạ vâng”

“ Hết giờ làm lập tất kiếm chỗ mà chui, cấm liếc mắt đưa tình ”

“ Anh nào dám ”

“ Cho dù chụp hình cũng không cho đụng vào người ”

( Sax x)

“ Đựơc luôn, anh sẽ đứng như kh1uc gỗ, và cố né khi bị chạm vào người ”

Mỉm cười, à không cuời ha hả vì chợt Tuyết nhận ra mình đang ghen, lại còn trẻ con đến thế phút chốc, cô không muốn hờn mát Long nữa giọng mềm nhũng đi

“ Em nhớ anh”

Nghe mà Long bay phấn phới đầu dây bên khi

Thế rồi anh chị nàh ta, không biết đã tán gẫn trong suốt bao lâu .mà nay chỉ thấy, chỉ cảm nhận đựơc, cái điện thoại cảu Tuyết nóng hổi vì nhiệt từ lòng bàn tay cô.

Chà, có lẽ đã bị chủ nhân cầm rất lâu đây

Trưa bên Anh

“ Ưhm .uhm ”

Cựa quậy người, giờ thì cô chúa của Phong đã tỉnh rồi, hắn cũng đã nằm đến tê cả sống lưng. Nhưng lại không dám lên tiếng, cũng chẳng dám di chuyển, chỉ sợ đánh thức cô vợ yêu dấu của mình thôi. Nhẹ nàhng, giọng trầm ấp khi thấy đôi mi dần dần hé mở của Nghi .-

“ Em dậy rồi sao ?”

Chưa hòan hồn, nó vẫn còn mơ màng lắm, vì vì thật nó rất mệt , tòan thân rã rời đi

Nhõng nhẽo đôi chút với Phong

Gần nữa tiếng sau nó mới hòan tòan biết thế nào là thức dậy.

Tà hỏa khi xoay đầu nhìn đồng hồ trên bệ thành giừơng

“ À .SAO ANH KHÔNG KÊU EM DẬY TRỄ TRỄ HỌP MẤT RỒI ”

Giật mình, nó nhưng sắp ra trận vậy, bất nờg nồgi dậy, nhưng lại bị cơn đau bênh dưới hành hạ, tất thì mặt nhắn tít tìn tịt đi

Cừơi ấm Phong đưa tay ghì nó xúông giường lại -

“ Kệ họ, đã trễ thì làm đựơc gì, bây giờ cụôc họp cũng đã diễn ra, thôi thì đợi nó kết thút, mình sang công ty đó cũng đựơc”

“ Nhưng ”

“ Em đừng lo, anh đã có kết họach, và lí do sẵn rồi .em mệt thì cứ gnủ tiếp đi ”

Nghiêng đầu, nằm tựa trên ngừơi Phong, nó thỏ thẻn -

“ Em em hông buồn ngủ em muốn đi tắm cơ ”

Ôi nghe bà xã nói thế, hắn liền ngồi dậy, tay lòn vào thân thể không mãnh vai~ của nó nhất bổng lên .

“ Vậy thì anh sẽ tắm cho em ”

Xấu hổ, vỗ bạch bạch vào ngực Phong -

“ ẤY, EM BẢO ANH BẾ VÀO, CÓ BẢO ANH TẮM CHUNG ĐÂU KHÔNG CHỊU KÍ QUÁ .EM KHÔNG GIỠN ĐÂU ”

Hôn nhẹ vào trán Nghi .-

“ Ngoan nào”

Dùng dằn sao đựơc khi nó chẳng có lấy một lực kháng cự Phong Thế là Nghi đành ngoan ngõan mặc hắn múôn làm gì thì làm

Chốc chốc, âm thanh la chí chóe từ căn phòng tấm vang ra

Chật lại đến giờ chụp ảnh ở studio rồi.

Long bước ra khỏi phòng thay đồ,

“ Em chịu khó, hôm nay sẽ hơi mệt đấy, vì họ đã lên rất nhiều mẫu mới thành ra ”

“ Đựơc rồi chị yên tâm. Em cũng sớm biết hôm nay dày dặc hình mà ”

Nói thế xong, tứt thì Long buớc gần khung màn trắng ấy

Hết độ này đến bộ kia Hết kiểu àny đến kiểu khác

Tay bấm ảnh cứ nhấn liên tục.

Nửa tiếng sau

Chết men, tránh cũng khó mà tránh được, đến giờ chụp đôi rồi.

Cô gái người tây, với là da banh mật ong, thân hình đậm chất những nét đựờng cong, khóac váo người chiếc quần jean đáy ngắn, nên dể dàng để hở một khỏan ở vòng bà.

Chiếc áo thun cách điệu, đầy thời trang, ngắn cũng cỡ chỉ vừa chạy qua áo chip thôi.

Làm nguyên một vòng eo quyến rũ kia, hiện chình ình trứơc mắt anh.

Long chả có cảm giác gì, vì việc này quá quen thuộc, thế nhưng mới trưa vừa dứt điện thọai với Tuyết. Nay anh bắt đầu đổ mồi hôi khi biết rằng, chắc chắn sấp ảnh này sẽ lọt vào cuốn tạp trí thời trang.

Cô gái ấy bắt đầu nghe tiếng thong báo sắn sang chụp, liền dần dần bàn tay chạm vào cánh tay đầy cơ bắp của Long

Tất thì chưa chạm tới anh đã

???

Rút cuộc Long phải đối phó thế nào đây. Làm người mẫu mà lại không có tinh thần hợp tác với bạn chụp thì sao nhỉ.

Lại nữa sợ Tuyết trong thấy qua những bức ảnh này,nên bất giác nguyên bản “ Cấm đụng vào người mấy cô tóc vàng, mắt xanh mỏ đỏ”

Hiện chình ình ra đầu anh

Liệu Long có làm tốt nhiện vụ đã hứa với cô người yêu trẻ con .!

CHÁP 78

Gặp !

Bàn tay gợi cảm đó chưa chạm tới da, Long đã lập tức né người , ngồi hỏm xuống đất .

“ HẾT HỒN tưởng dính ”

Chị quản lí mở to mắt ra khi thấy hành động quái lạ của anh. Cả cô người mẫu cũng vậy

Bất giác nhận ra mình hơi quái quái, anh ngữa mặt lên, cười khờ .

Mọi người trong studio này , ai ai cũng nhìn anh.

Long đứng dậy, giả điên như không có chuyện gì, chợt .cô gái tây đó lại đưa tay, định vòng vào cánh tay anh.

Phản xạ, anh dơ cao lên . Cô định ôm vùng ngực anh, anh liền lùi hai bứơc.

Định chỉ áp tay vào vai, thì Long lại nhảy khẩn, mà chạy ra khỏi khuông màn trắng luôn.

Vẻ mặt ngố khó đỡ của Long, chính anh cũng đang cảm thấy mình như bị khùng

Chị quản lí thấy thế, lập tức đi gần đến chỗ anh .giọng nữa phần lo nữa phần kinh ngạc .-

“ Này, cậu sao vậy, không khỏe chỗ nào à ”

Thực tình mà trả lời -

“ Rất không khỏe là đằng khác”

Méo mặt khi nghe anh nói vậy, chị quản lí tò mò lấn tới mà buôn miệng hỏi Long -

“ Đau chỗ nào, ”

Vừa nói, vừa đảo mắt nhìn lên nhìn xúông tòan người anh, xem có nới nào chấn thương.

Bất giác, Long hỏi chị -

“ CHị này, có cách nào chụp ảnh mà không đụng vào người nhau không”

Lần này không ngố, mà mặt ngu khó đỡ của chị khi nghe câu hỏi quái lạ của Long.-

“ Ý cậu là sao ”

“ Là không đụng vào cơ thể nhau ấy ”

Gương mặt cầu cứu của Long, khiến chị quản lí muốn cười phì vỗ vào vai anh -

“ Thiệt tình, cậu lại bày trò gì đây, trứơc giờ vẫn chụp vậy mà, sao hôm nay lại nổi hứng khác ”

Đau khổ , Long quay lại khung màn, đôi mắt mang đầy vẻ tò mò của chị quản lí nhìn theo bóng anh.

Đến nơi, cô người mẫu nữa cười, nữa lại có hơi thắc mắc, vì sao hôm nay trông anh rất là lạ .

“ Are you ready ? ”

Nghe hỏi mà anh giật bắn người, ngước đầu nhìn cô gái, thì bắt gặp cô đang cười với mình định mở miệng trả lời -

[ “ Cấm nói chuyện .cấm liếc mắt đưa tình ”]

Nguyên câu văn của Tuyết lập lại trong đầu anh. Nhanh như cắt Long lấy tay che mắt mình lại, miệng cũng không trả lời dùng hành động thay lời nói

Long gật gật cái đầu, mà mặt thì giấu kính sau lòng bàn tay to lớn của mình.

Nhìn cử chỉ của anh mà cô người mẫu, thấp thóang cười mỉm, cái hành động này vô tình gây cảm hứng dễ thương cho cô gái này

Tất thì cô nhìn thợ chụp ảnh, hiểu ý, tay người đàn ông đó bắt đầu nâng máy lên.

Long thì cứ tưởng cô gái vẫn nhìn mình, nên không chịu buôn lòng bàn tay xuống, với cái tướng mà phụ nữ sếp hàng nhảy lầu vì anh, chiếc aó thun cổ rộng, hơn nữa lại xách nách, hợp gu với quần jean bụi .trông anh ngầu làm sao

Tướng cao đồ sộ, đầu hơi khom vì phải úp mặt vào tay, bất chợt, cô gái đó khụy chân xuống. hai tay lòn vào bên dưới áo anh, duốt mườn mượt mảnh da rắn chắc ấy. khéo rê áo lên trên, nhẹ đặc môi mình vào cơ bụng sáu múi của anh.

Đôi mắt nắm nghiềm lại

TẠCH TẠCH “ Á ”

Gịât bắn người vì hành động bất ngờ của cô người mẫu, anh tá hỏa, bỏ tay ra, và trừng mắt nhìn cái cử chỉ quá thân mật ấy

Thà chạm tay, chạm chân, chứ cái ảnh này mà đăng lên , chắc Tuyết từ anh mất.

Nhanh cấp tốc, hai tay Long tháo vòng tay cô gái ấy ra khỏi người, rồi lùi dừng lại, thế nhưng chân đạp trúng sợi dây dẫy đến các máy móc của thợ ảnh, mất đà, vấp ngược, anh ngã ra sau

BỊCH

Nằm thẳng trên mặt đất, nhưng thật, anh lại rớt trúng chỗ chưa bước ra khỏi khung màn trắng.

Cô gái tây, thóang bất ngờ, thế nhưng lại cứ nghĩ anh tạo kiểu, nên đâm lao theo, cô trường , bò lên người anh, lớp áo thun của anh bị cô kéo lên đến hở cả vùng ngực vạm vỡ, da liền da. Cái vòng eo sao mà bóc lữa thế, lại chà xác vào vùng bụng anh, .

Hai chân cô kẹp chặt một chân của anh

Cái chóang vì ngã bất ngờ, anh nhăn mặt, chưa hòan hồn, bất giác, cảm thấy mái tóc từ đâu cứ xã, rơi lất phất vào mặt anh.

Bất giác mở mắt dậy, anh như chết đứng đi khi giật mình

Đôi môi cô gái chạm thẳng vào môi anh, áp cả thân nằm lên người Long, vốn là người mẫu chuyên nghiệp, nên dù có làm rối áo anh, cô vẫn biết cách khiến cho cái mạc áo hiện ngay nền ống kính.

Bộ ngực lí tưởng, cứ đè , ép xuống ngực anh.

Hai tay Long vì phải chóng bên dứơi nền đất, đâm ra mất thế, không tài nào đẫy cô gái đó ra đựơc

TẠCH TẠCH,,,,,, TẠCH

Tiếng máy bấm liên tục, kèm vào đó là

“ Good good ”

Vừa nói, ông thợ nhiếp ảnh, không ngừng mở miệng khen.

Khi ông buôn máy, tất có nghĩa xong rồi.

Mặt mài Long đông đá, tái xanh lại. Chết chết lần này anh chết thật rồi chết là cái chắc

Chỉ còn một , hai ngày nữa, là tất cả những bức ảnh này sẽ nằm trọn trong cuốn tạp chí kia.

Người như bị ai cướp mất hồn, đớ luôn cả cơ thể ANh ngồi như tượng đá.

Chị quản lí bứơc lại gần khi xong phần chụp đôi, tay đem theo cả chai nước.

“ Cậu làm tốt lắm, nào nghĩ vài phút, lát nữa thay đồ, chúng ra tiếp tục, rồi phải qua bên kia để tập dợt nữa ”

Lúc này Long còn tâm trí nghe câu nào đâu.

Chết chắc rồi .nổ banh chành não ra .

Long quay người, gụp đầu xúông đất, tay đấm đấm vào mặt nền

Vẻ khổ sở hiện lên thấy rõ -

“ tẠI SAO LẠI NHƯ VẬY LẦN NÀY TIÊU MẤT ”

“ Tiêu cái gì ”

Ngây ngô, chị quản lí hỏi Long, nhưng anh không trả lời cứ như bị ma nhập mà lảm nhảm một mình.

Ấy ôm thôi thì cũng bị Tuyết mắng xối xả, nếu cô mà thấy những bức ảnh này, thật anh không biết hậu quả sẽ như thế nào nửa

Thôi .! Giờ cũng đã muộn, thay đổi đựơc chi anh Long ạ !

CHỉ còn cách chờ phản ứng của Tuyết thôi.

Lạy trời điện thọai không bị ném dập nát. Hi vọng là thế !

Sau khi thỏa mãn cuộc dạo chơi trong bồn tắm, nay nó và Phong đã có mặt ở công ty đối tác, ChẢ biết hắn diện lí do gì, mà họ lại vui vẻ chấp nhận.

Giờ đây cả hai đang bàn thỏa, nó với cái vai trò thư kí, ngồi ngoan ngõan gõ lại tất cả những gì dã diễn ra giữa hai bên, cộng thêm, thu thập tài liệu, và chép ra làm mấy bản, tiện để dành , sau àny có mà tham khaỏ thêm

Tạm thời, công việc có vẻ ổn thảo, tuy nhiên vẫn phải chờ kết luận từ phía bên này, rồi mới chính thức thư mẫu

Giờ đây, nó và Phong , đang cùng nhau tay trong tay dạo quanh trung tâm của thành phố.

Vừa đi vừa cười, vừa nghiêng đầu áp vai, vừa nhẹ nhàng hôn lên mái tóc chốc chốc lại phát ra tiếng cười khúc khích

Đi một lúc cũng vào trung tâm mua sắm rồi Phong lại có dịp nhìn thấy một Lưu Nhã Nghi dễ thương, tung tăng như đứa trẻ. Phải, mắt nó sáng rực lên khi thấy những mó tin ling, lại là con gái tất nhiên nhiêu nữ trang rồi

ChẠy vòng quanh như cháu lên ba vậy

“ PHONG, ANH XEM NÀY, CÁI NÀY DỄ THƯƠNG QUÁ ”

Cầm chận hoa thủy tinh bé chỉ vỏn vẹn trong bàn tay rồi lại xoay qua, nhìn thấy bông hoa lắc lắc bằng năng lượng mặt trời .

“ Á Á CÁI NÀY NỮA .ANH XEM NGỘ QUÁ HÀ ”

Xoa mái tóc Nghi, Phong cười âu yếm

“ Vậy ta lấy cái đó nào, cả cái này nữa ”

Miệng nó, tay đã cầm những món đáng yêu lên rồi

Hết dạo đến ăn

Cả hai vào tiệm, ngồi vào bàn chờ .

Phong cần menu lên, đảo quanh một vòng, nó ngồi đối diện, tay cũng nâng lên giống hắn bất chợt

Xem tiếp: Chương 77


Bạn đã đọc thử chưa?

Vợ Tổng Tài Bá Đạo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50



Băng Nhóm Học Đường

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 43


Lời yêu chỉ nói cùng em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19


Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50