1 Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái lưu manh tên là Lã Thiên Ân. Trước khi kể tiếp, tôi muốn các bạn biết rằng đây không phải là một câu chuyện cổ tích. Nó một trăm phần trăm là câu chuyện hiện đại ở thế kỷ hai mốt.
2 Vị luật sư nổi tiếng và cũng là cố vấn luật pháp của công ty Lã Thị ngồi trên ghế tay cầm một tờ giấy A4. Trong tờ giấy ấy, có chữ ký và con dấu của ba Ân - Bản di chúc.
3 Sương mù ôm ấp vầng dương, ánh sáng hồng đào mông lung kì ảo báo hiệu ngày đến. Nơi đường chỉ ngăn cách trời và đất, quả cầu lửa đang kiêu hãnh nhô lên.
4 Hai năm sau. Một buổi sáng đẹp trời! Từ khung cửa sổ, cô gái đưa đôi mắt nhìn bầu trời đầy nắng ấm. Ánh mặt trời chiếu vào làm gương mặt trắng trẻo kia ửng hồng đầy sức sống.
5 Bản thân Ân và cả hai người bạn cùng nhà đều có một thời gian tập ình thói quen ăn một mình dù họ không thích việc đó. Từ khi sống chung một nhà, chẳng ai nói ai nhưng cả ba thường đợi nhau cùng ăn, cái thói quen một mình cũng dần bị xóa đi.
6 Một buổi sáng uể oải luôn là hệ quả của một đêm mất ngủ. Ân ngồi dậy vươn người, cố giũ sạch cảm giác rã rời đang bám ghì lấy cô nhưng xem ra nó giống như một con đỉa đói.
7 Một sự tra tấn hoàn hảo khi những gì mình không muốn thấy lại luôn xuất hiện trước mắt như trêu ngươi. Bước vào nhà ăn, điều đầu tiên đập vào mắt Ân là ở một chiếc bàn không hề khuất, Kiệt đang ngồi giữa một đám nữ sinh.
8 Ân nằm úp trên giường, tay lật qua lật lại trang sách đang đọc dở nhưng đầu óc chẳng thể tập trung hoàn toàn. Bên ngoài trời đã tạnh mưa nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt lạnh lẽo.
9 Ân vừa nhận được cuộc gọi từ một khách hàng mới. Qua điện thoại, vị khách này muốn gặp cô để trao đổi trực tiếp đồng thời cho cô xem hình để nhận mặt con nợ.
10 Nét mặt Thiện có phần đông cứng. Mất một lúc mới định thần trở lại, cậu vội vã đỡ Ân ngồi dựa vào người mình. Sắc mặt Ân lúc này đã trở nên tái xanh, trán rịn mồ hôi, những sợi tóc bị ướt dính lại trên trán.
11 Cô nhi viện ngày hôm nay có khách, Ân đoán chắc điều đó vì trong sân có một chiếc ô tô lạ. Không chỉ có chiếc ô tô là lạ, không khí bên trong cũng hết sức kì lạ.
12 Đà Lạt về đêm sương giăng kín hướng nhìn. Mọi thứ đều mờ ảo, đục ngầu trong ánh đèn vàng le lói. Cái lạnh buông xuống hờ hững, con đường cũng theo đó mà heo hút.
13 Một tuần không phải là một khoảng thời gian dài nhưng nó cũng ít nhiều đủ để một con người phần nào bình tâm trở lại. Sự thù hận trong Thiện, cảm giác bị xúc phạm.
14 Nữ sinh trường Lộ Thiên có một lòng kiên trì đáng nể phục, chỉ tiếc nó không được dùng đúng chỗ. Hằng ngày, đám nữ sinh đứng đợi Ân trên đường về lớp một cách “rất đúng hẹn” chỉ để lườm nguýt, xỉa xói.
15 Đương nhiên Ân không hay biết gì về suy nghĩ của Nghĩa. Cô xăm xăm bước đi, Thiện ở ngay bên cạnh. Cả hai không ai nói với ai lời nào. “Cảm ơn… đã giúp tôi!” – Khi cả hai người vào lớp, Thiện mở lời khó khăn.
16 Một buổi sáng se lạnh và không có nắng, bầu trời ẩm ướt trực chờ sập xuống đầu người. Gió thổi như muốn cuốn bay mọi thứ cho thỏa cơn cuồng nộ. Bão về, đàn chim cũng không muốn rời khỏi tổ huống gì cất tiếng hót.
17 Có thể nói, tốc độ là kẻ thù của stress. Khi ra đến cổng cô nhi viện, Ân còn không hiểu vì sao bình thường Thiện đi ôtô mà nay lại một mình lái môtô đến đứng đợi cô bên ngoài.
18 Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng, đám trẻ trong cô nhi viện buồn bã nhìn ra ngoài bầu trời xám xịt. Trời có bão, chúng không thể ra ngoài chơi như dự định.
19 Bình minh vỡ vụn thành trăm ngàn giọt nắng chảy xuống mặt đất. Cây cối ướt sũng sương đêm lấp lánh lên trong ánh vàng. Gió dịu dàng mang mùi thơm của cây hoa sứ mới nở trong sân trường hòa vào không trung.
20 Chiếc ô tô đen bóng với nội thất sang trọng chầm chậm chạy trên con đường đã chập choạng tối. Ngồi trong xe, Thiện vừa nhìn hai bên đường vừa huýt sáo.