1 Mặt trời lên cao, những áng mây như bông tung tăng trên bầu trời, làm tâm tình con người trống trải theo thời tiếtQuý Dục Hàn nhàn nhã nhìn ra cửa sổ, thời thiết thật tốt, rất thích hợp để bay.
2 Lay động ----- toàn bộ thế giới đều lay động, xoay tròn, co rút, đè ép, run rẩy. . . Lắc lư kịch liệt trong bóng tối, làm thân thể con người chấn động, ý chí bị phá hủy, mà vẻ tối tăm vẫn vô biên vô hạn.
3 Bầu trời tháng 10 yên tĩnh mà an tường, Quý Dục Hàn ngẩng đầu nhìn bầu trời cảng Victoria, anh rất thích nhìn bầu trời. Cuộc đời thật sự có kỳ tích xuất hiện! Xuất hiện trên người anh làm anh không thể thốt lên được lời nào, quá kinh người! Anh đã thản nhiên tiếp nhận rồi.
4 Ngoài cửa số bóng đêm đã bao trùm vạn vật, giống như một lượng mực lớn hắt vào chân trời, không thấy một chút anh sáng nhỏ nhoi. Diệp Ý Thiến ngồi ở phòng làm việc, vẻ mặt khẩn trương nghe các Phòng báo cáo.
5 Ngoài cửa sổ, bóng đêm vẫn bao trùm vạn vật, anh đèn vẫn sáng như ngọc. Đây là ban đêm của HongKong, ban ngày sáng ngời, ban đêm lại như vực sâu thăm thẳm.
6 Phi Hạ là khách sạn nhà hàng kiểu Âu, đối điện nhà hàng là bể bơi thật lớn, xung quanh bể bơi là hàng cọ nhân tạo, tuy rằng đã vào thu, nhưng nhìn rất giống phong canh nhiệt đới.
7 "Không cần nói!". Đột nhiên Ý Thiến đứng lên. "Tôi muốn đi kiểm tra các Phòng bộ của Khách sạn, xem buổi tối có ai lười biếng không. ""Ừhm" Quý Dục Hàn cũng ổn định lại tâm tình đang rung động của mình, cho dù bây giờ anh khát vọng ôm cô nhiều như thế nào, nhưng cô vẫn chưa tha thứ cho anh, anh không thể nóng vội được.
8 "Thật không?". Trong thang máy chỉ còn lại một màu đen tối, lúc Diệp Ý Thiến hoảng loạn thì nghe được âm thanh như vậy. Nước mắt chảy như mưa, không ngừng rơi xuống.
9 Máy bay dừng lại ở sân bay Khải Đức, Quý Dục Hàn nhịn không được bước vội xuống máy bay. Trong tay anh là chiếc nhẫn vất vả mới mua được. Khi anh về Đài Bắc mới biết được bạn anh đã giúp anh mua được nhưng không phải là chiếc nhẫn mà anh cần.
10 Quý Dục Hàn thở phào một hơi, cuối cùng ông lão cũng không còn nguy hiểm, bệnh viện đã liên lạc với người nhà của ông. Cô gái nắm tay anh, tỏ vẻ cám ơn lần nữa, anh cảm thấy mình chờ đợi một đêm cũng không lãng phí.
11 Đúng vậy! Anh trở lại hai mươi năm trước là vì cô, anh trở về vì muốn cấu xin cô tha thứ, hơn nữa còn thay đổi vận mệnh của họ!Anh biết mình muốn trở về hiện tại cũng không được, hơn nữa nếu đã đến đây, sẽ không về! Anh có được một cơ hội nữa, anh muốn sống bên cô, đây là mục đích anh trở về đây!Ôm chặt cô vào lòng, anh biết mình sẽ không buông rat nữa, mặc kệ chuyện gì xảy ra thì đó chính là thử thách cho tình yêu của họ, dù có gian nan, chỉ cần cô yêu anh, anh sẽ không sợ bất cứ điều gì, sẽ không buông tay cô!Anh đã từng buông tay cô, để rồi hối hận hai mươi lăm năm, anh sẽ không phạm sai lầm nữa!"Ý Thiến, em nghe anh nói.
12 "Cậu nói cái gì?" Lúc anh nghe thám tử tư nói, mặt mày Quý Dục Hàn xanh lét nhìn Lô Phi- bạn của anh. "Chuyện này rất quan trọng, nên mới xâm nhập vào bên trong điều tra".
13 "Em. . . không nên tin lời hắn, vừa rồi bọn anh. . . . hắn ta đang gạt em, hắn. . . . " Ngôn ĐÔng Huân nheo hai mắt, nôn nóng. Quý DỤc Hàn đứng tại chỗ, lẳng lặng nhìn Diệp Ý Thiến.