421 Lâm Bắc Phàm rốt cục đã đi đến cửa ra vào tầng một, thở hổn hển liên tục, vừa rồi thi triển pháp lực liên tục, đừng nói là Tiểu Kim, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời, cả người giống như là quả bóng hết hơi vậy, không chổ nào là không đau, ngay cả ánh sáng vàng trên người Tiểu Kim cũng mờ dần, nằm một đống bên trong túi quần, ngay cả cử động cũng lười.
422 Từ phía sau Lâm Bắc Phàm chạy ào đến hơn mười cảnh sát, nhanh chóng khống chế những kẻ cướp còn chưa mất mạng, từ thân thủ và kỹ thuật bắn súng của họ, sợ rằng đều là những người nổi bật bên trong sở cảnh sát của Long Thiên Hữu, xem ra bọn họ đã muốn đánh bắt ngờ từ cửa sau, một hơi bắt hết những tên cướp này, không ngờ Lâm Bắc Phàm lại đánh bậy đánh bạ, giúp cho bọn họ bớt được nhiều việc.
423 Cả đám người Lâm Bắc Phàm run lên, thằng khốn nào vậy? Tự nhiên là gọi như vậy? Bọn họ nhìn theo hướng giọng nói, đã thấy người thanh niên trong đại sảnh tầng một đang đi về hướng mình, chỉ nhìn cách ăn mặc của đối phương thôi cũng biết thân phận của đối phương không tầm thường rồi, đáng tiếc là không biết đối phương tên gì.
424 Lâm Bắc Phàm và Trương Minh Thắng hai người còn chưa thấy qua thằng đàn ông nào khóc thê thảm như vậy, tuy rằng đối phương có cảm giác giả bộ, nhưng mà thấy một thằng đàn ông khóc lóc như vậy, trong lòng cũng cảm thấy không được tự nhiên.
425 Lâm Bắc Phàm nói ra những lời này, làm cho những người ở đây đều trừng to mắt nhìn hắn. Muốn tạo ra một cao thủ võ lâm chỉ trong mấy tháng, cái này sợ rằng còn khó hơn lên trời nữa,dù sao thì võ công cao cường cũng có liên quan ít nhiều đến tố chất thân thể của một người, có quan hệ mật thiết đến phương pháp tu luyện, nếu như trong mấy tháng mà có thể biến thành một tuyệt đỉnh cao thủ, vậy chẳng phải là mọi người đều có thể trở thành cao thủ sao?Nam Cung Vi há to cái miệng nhỏ nhắn ra, giống như nhìn thấy quỷ vậy, mắt nhìn chăm chú Lâm Bắc Phàm không chớp lấy một cái : "Anh.
426 Lâm Bắc Phàm phát hiện ra mình đúng là rãnh rỗi không có gì làm, tự nhiên nhận một tên không biết trời cao đất rộng, hơn nữa thân thể cực kỳ kém cỏi làm đồ đệ, bây giờ còn phải suy nghĩ về chuyện tu luyện của hắn, không phải là ăn no rồi không có gì làm sao? Xem ra mình thật sự là một người tốt, không thể nhìn người khác chịu tội rồi.
427 Tư Đồ Lượng nhìn thấy Lâm Bắc Phàm và hai mươi lăm người phía sau hắn, trong lòng có một chút bất ngờ, cả người run lên, giống như là một con dê đối mặt với hai mươi lăm con dê vậy, thoạt nhìn có vẻ vô cùng thương cảm.
428 Lâm Bắc Phàm ngồi trên ghế salon trong phòng an ninh, nhìn nhìn Tiểu Kim ăn liên tục, nghiến răng liên tục, hai tay cũng sắp thành trảo rồi. Hắn phát hiện ra mình đã cho Tiểu Kim quá nhiều ưu đãi, mới một ngày thôi đã phải tốn hơn hai trăm ngàn, nếu mà quy ra tiền, thì cũng là mười năm tiền lương của mình, ngay từ đầu hắn còn tưởng rằng Tiểu Kim ăn không nhiều như vậy, nhưng mà ai ngờ đối phương ăn liên tục mười lăm tiếng đồng hồ, ngay cả đi toilet cũng không đi.
429 Lâm Bắc Phàm và cô bé này chỉ còn cách khoảng ba mét, nhưng mà hắn lại có cảm giác rằng mình rất có khả năng không tránh khỏi một kiếp này, bị nàng túm lại chặt ra thành mười tám mảnh, sau đó ném ra cho chó ăn, khóe miệng hắn run lên, tròng mắt đảo liên tục, nghĩ biện pháp giải quyết phiền toái lớn này.
430 Lâm Bắc Phàm nhìn cái điện thoại vỡ nát trên mặt đất, hai mắt bỗng nhiên trở nên đỏ bừng, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Nam Cung Vi, nói từng chữ : "Cô-làm-hư-điện-thoại-của-tôi!""Anh.
431 Liên tục ba ngày, Lâm Bắc Phàm liên tục "lơ đãng" nhìn thấy hai người Tư Đồ Thụy Tuyết và Nam Cung Vi theo dõi mình, làm ra vẻ không tìm thấy Tư Đồ Lượng là không bỏ cuộc, điều này khiến cho hắn rất phiền lòng, nếu như đổi lại là bình thường, thì cũng không có gì cả, nhưng mà đến tối về đến nhà, làm chuyện đó với Liễu Vi, cũng cảm thấy có hai cặp mắt đang theo dõi ngoài cửa sổ, khiến cho hắn vừa nổi tình thú lên cũng bị dập tắt.
432 Lâm Bắc Phàm cô ý làm ra vẻ say ngất ngưỡng, nằm một đống trên ghế, còn ngáy ầm cả lên, nghe giống như là tiếng sét vậy, làm Nam Cung Vi và Tư Đồ Thụy Tuyết đều giận đến nổi hộc máu.
433 Nam Cung Vi và Tư Đồ Thụy Tuyết lén lút mở danh bạ điện thoại của Lâm Bắc Phàm ra, nhưng mà, Tư Đồ Thụy Tuyết nhanh chóng kêu lên một tiếng : A, chị Vi Vi, trong danh bạ của tên khốn này có nhiều số điện thoại của con gái quá, chị xem, Nhạc Huyện? Đây là tiểu yêu tinh nào vậy? Còn Lộ Lộ nữa, Quả Quả, Tĩnh Vi, Nghiên Kỳ, Tình Nhi, Tĩnh Hàm, Vi nhi, Tiểu Yêu, Băng Nhi, trời đất ơi, hắn có phải đàn ông không vậy? Lợi hại quá đi? không sợ bị làm đến chết hả? Em nghe nói chổ đó của đàn ông yếu lắm mà?"Ặc.
434 Nam Cung Vi và Tư Đồ Thụy Tuyết nhìn nhìn tòa nhà rực rỡ trước mắt, sao cũng không có cảm giác Tư Đồ Lượng đang ở đây cả. Ánh mắt của hai nàng đều nhìn về hướng Trương Minh Thắng, nghi hoặc hỏi : "Tư Đồ Lượng ở đây?""Đúng vậy, cái này là lão đại nói cho tôi biết, chổ càng không có khả năng giấu người, thì lại càng có thể giấu người, cái này gọi là chuyện càng không có khả năng thì càng có thể phát sinh!"Trương Minh Thắng vỗ ngực, làm ra vẻ hiểu biết sâu rộng nói, trên mặt còn có một sự đắc ý nho nhỏ, tựa hồ như đã làm ra một chuyện vĩ đại gì đó.
435 Tư Đồ Thụy Tuyết nhìn những người đàn ông trung niên này, giận dữ nói : "Các ông làm gì vậy? Tránh ra cho tôi!"Một người trung niên sắc mặt hồng hào, mặc đồ tây giày da dùng ánh mắt mê đắm đánh giá vẻ đẹp của nàng, khen không dứt miệng : "Cô nàng này quả thật không tồi, tôi nguyện ý bỏ ra ba mươi ngàn, bao nàng trong tối nay!"Một người mặt chữ quốc ( là chữ này nè 国 ) nhất thời cười lên : "Giám đốc Hồ, ông có phải là đang giỡn không? Ba mươi ngàn mà muốn bao cô gái này? Tôi ra một trăm ngàn, bao hai nàng này một buổi tối, tôi muốn thử mùi 3P thế nào!"Những người khác đều chửi ầm lên, mắng thằng cha mặt chữ quốc này không ngớt, một người mà muốn giành cả hai ẻm, quả thật là không coi bọn họ ra gì, còn có mấy người muốn ra tay, cho ông ta một bài học nhớ đời.
436 Trương Minh Thắng cũng biết mình đùa hơi quá, vội vàng hô to về hướng của đám người trung niên : "Các người đừng đánh nữa, dừng tay lại cho tôi, có nghe hay không? Sát, các người bị điếc hết rồi à? Ngay cả lời nói của tôi cũng không nghe sao?"Những người trung niên ở đây đang cùng vởi vệ sĩ của mình tiến hành chém giết hai cô gái, làm gì rãnh rỗi để ý đến lời nói của Trương Minh Thắng chứ? Ngay cả liếc cũng không ai thèm liếc hắn, ông đầu hói kia kêu lên : "Thằng mập kia, mày ít lộn xộn lại đi, có nghe hay không? Hai con nhỏ này là tao bao, thân thể của mày như vậy mà đòi tranh? Khẳng định là không được, râu mép còn chưa mọc nữa, cũng bày đặt tán gái với người khác? Về nhà bú sữa mẹ đi.
437 Trương Minh Thắng nghe thấy hắn hỏi như vậy, lập tức cười đáp : "Tư Đồ Lượng à? Hắn bây giờ đang rất tốt, mỗi bữa đều ăn hai chén cơm lớn, thân thể vô cùng cường tráng, quả thật là giống như đã lột xác vậy, thoãi mái đến nổi ngày nào cũng nói nhảm!"( Thật ra thì.
438 Bên ngoài Bờ Biển Vàng đã loạn thành một đống rồi, Y Đằng Thanh Tử và Tiểu Điền Anh Tử đã không còn vẻ đoan trang ưu nhã bình thường, ngược lại còn có vài phần chật vật không chịu nổi, quần áo trên người cũng có nhiều chổ rách, khuôn mặt thì tiều tụy, thở hồng hộc liên tục, bây giờ đang bị mấy người mặc đồ đen bịt mặt bao vây, tình thế vô cùng nguy cấp.
439 Kỳ thực Lâm Bắc Phàm cũng không muốn giúp hai cô gái là Tiểu Điền Anh Từ và Y Đẳng Thanh Tử. vì nói cho cùng thì mình cũng chẳng có dây dưa rể má gì nhiều với họ cả.
440 Hai người Y Đằng Thanh Tử và Tiểu Điền Anh Tử nghe xong câu nói này, thì sắc mặt đều trắng bệch ra. không nói được câu gì nữa. Nếu lần này Lâm Bắc Phàm mà không giúp bọn họ.