1 Trời đã xế chiều. Bóng tà dương đỏ rực nhuộm vào những áng mây phản chiếu xuống dòng sông Tần Hoài, khiến cho những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông ánh lên sắc đỏ nhức mắt.
2 Kim Phi Hùng đã bước ra tới cửa phòng, chàng nghe sau lưng vang lên tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của Bạch Lãnh Thu. Bước chân chàng chợt ngưng lại, nhưng không hề quay đầu ra sau, do dự một chút rồi đi mau về hướng mũi thuyền.
3 Kim Phi Hùng quay người bước ra, đang muốn phi thân lên bờ, đột nhiên thấy phía trên bờ người đứng đông nghẹt như một đàn kiến, mười mấy tên tráng hán mặc đồ quan nha, hai tay xô vẹt đám người đang đứng trên bờ ra làm hai bên.
4 Kim đầu đà Lưu Hành sau khi đứng vững lại rồi, nét mặt vẫn chưa hết kinh dị, bộ mặt đầy rỗ của hắn hiện ra thần sắc lạ lùng quái dị vô cùng. Giả như nửa bên mặt của hắn không có cảm giác tê rát như chạm phải lửa, thì hắn không thể tin rằng mình lại có thể bị một thiếu niên trẻ tuổi, phong thái tuấn tú phiêu dật tát cho một cái nặng nề như vậy.
5 Kim Phi Hùng nhìn thấy cảnh tượng Cố Tử Kỳ thay áo khó khăn như vậy, trong lòng chàng cực kỳ cảm khái, nghĩ thầm :- Có lẽ ta xuất thủ hơi quá tay nên khiến cho vết thương của y mới trầm trọng như thế, song y sẽ nhớ mãi nỗi đau lần này để thay đổi cách sống, sửa chữa lỗi lầm của bản thân, biết đâu đây lại là điều phúc cho y?Chàng thấy Cố Tử Kỳ dùng răng mở nắp lọ thuốc, bộ dạng có vẻ cực kỳ khổ sở, chàng thương hại, buông tiếng thở dài :- Ngươi làm như vậy khó lắm, hay là để ta giúp ngươi xoa thuốc lên vết thương.
6 Cố Tử Kỳ nhìn theo bóng hai người mất hút trong vầng sáng bàng bạc huyền ảo của bóng trăng, trong lòng bỗng nhẹ nhàng như vừa được trút khỏi gánh nặng ngàn cân đang đè nặng trên ngực.
7 Lão hòa thượng cố nén tiếng thở dài :- Mấy vị Lạt ma đó cực kỳ hung hăng, vạn nhất kiếm ra người này thì làm thế nào?Kim Phi Hùng lạnh lùng cười bảo :- Hết sức giản đơn, cho bọn hắn nhất tề siêu thăng về thế giới Tây phương cực lạc.
8 Vương Thiên Trạch hết sức kinh ngạc, lão hầu như bật dậy khỏi ghế, thấy khuôn mặt lạnh lùng của Kim Phi Hùng đang chú mục nhìn lão, trong lòng lão bất giác càng kinh hãi hơn.
9 Tử Quyên cười thầm trong bụng, thấy chàng hết sức lo lắng, nên bèn cất tiếng bảo chàng :- Nếu như Kim cô nương có lại đây, tiểu tỳ nhất định sẽ thông báo lại cho người.
10 Kim Phi Hùng không hề trách cứ Vương Thái Vân bởi vì chàng cũng đã từng trải qua cảm giác cực kỳ đau khổ này khi song thân chàng bị kẻ thù hãm hại, nên chàng cứ lẳng lặng bước ra bên ngoài đại sảnh, âm thầm trở về khách điếm.
11 Hàn Không Không cười nói :- Trên giang hồ có thuật dị dung, làm giả thành chân biến chân thành giả, chỉ dựa vào bức họa mà nhận người chưa chắc đã đúng.
12 Cổ Trường Khanh mỉm cười :- Đây cũng là một chuyện thật là khéo léo. Nói đoạn lão lập tức đứng dậy nói với chàng :- Ngu huynh phải trở về phân phó một vài sự việc, không tiện đàm luận với đệ lâu được, ngày mai chính là kỳ hẹn ước với Thiên Long tự, hiền đệ nên dưỡng thần luyện khí để chuẩn bị nghênh chiến với bọn chúng.
13 Vương Thái Vân bây giờ bất kể sống chết, nàng lặng im không nói. Trường kiếm trong tay cứ múa lên vun vút liên tục, xuất toàn độc chiêu làm cho Bích Trần đạo nhân lúng túng, cứ thối lui không kịp xuất chiêu phản kích.
14 Kim Phi Hùng ngẩng đầu nhìn lên thấy một thiếu phụ xinh đẹp, tuổi khoảng tam tuần, mặc đồ cung trang, khuôn mặt lạnh lùng đang nói chuyện với Kim Ngân Thi và Tô Ngọc Dung.
15 Hừ! Đồ quái vật!Mạnh Thị song hùng cực kỳ giận dữ, đưa mắt ra hiệu, đoạn cầm binh khí lăm lăm trong tay từ từ bước tới, giọng tức giận :- Bọn ta đã tốn công hao sức bức bách y bỏ chiếc hộp xuống, ngươi lại hạ độc thủ mong phỗng tay trên hả, đâu có chuyện dễ dàng như vậy.
16 Tiểu Gia Cát Dương Vân nói :- “Ma cô hiến thọ đồ” chỉ rõ là nơi đây mà, không hề sai đâu. Dương Phong phe phẩy thiết phiến trong tay, lòng nóng như lửa đốt, lẩm bẩm nói một mình :- Hãy đợi Dương Ngọc Phượng đến rồi hãy tính sau.
17 Kim Ngân Thi bĩu môi, giọng giận dỗi :- Ca ca đã uống một hơi hết sạch một bình “Thiên trì tuyết liên tử” mà còn chưa đủ hay sao, lại còn tham lam quá vậy.
18 Ngọn Lư Sơn phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc cao chót vót như muốn đụng tới chín tầng mây, vách núi sừng sững đẹp không sao tả xiết, nhưng cũng vô cùng hiểm trở.
19 Kim Phi Hùng bất giác chấn động tâm thần, phải cố gắng lắm mới trấn tĩnh được, miệng lắp bắp :- Ồ! Thật vậy sao. Nét mặt Lục phu nhân cực kỳ buồn bã, đôi mắt đẫm lệ, không hề lưu tâm đến thần thái khác lạ của Kim Phi Hùng, nên cứ tiếp tục nói :- Nghe nói “Huyền môn vũ thư” lạc vào trong Bích Vân tự ở thành Kim Lăng, do thế mà phu quân ta đã hóa trang thành đạo sĩ đến đó.
20 Lạp Thủ Ngọc Quan Âm Dương Ngọc Phượng nghe thấy lời Thực Nhân Ma Tôn nói lại thấy Kim Phi Hùng có thần sắc hơi khác lạ, vội lao tới la lên thất thanh :- Kim thiếu hiệp, Kim thiếu hiệp.