Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Lâm Cô Nương Thành Tù Ký Chương 30

Chương trước: Chương 29



Lâm Sơ cũng cho là như vậy.

Ma thuật thần kỳ nhất trên thế giới này chính là thời gian, không thể dừng lại cũng không thể quay lại, hiệu quả thường thường làm cho người ta khiếp sợ, trên gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết phủ đầy nếp nhăn, vóc người yểu điệu chuyển thành sưng vù, động đất sóng thần phá hủy dấu chân, nhà cao tầng được xây lên từ trên nền đất bằng phẳng, người yêu thay lòng rời đi, đứa bé bướng bỉnh trưởng thành, muôn ngàn hình trạng kỳ quặc trên thế giới khiến đơn thuần biến thành lõi đời.

Lâm Sơ xới cơm vào chén, ngơ ngác nghe cha Lâm nói: "Cho nên lần này Hướng Dương trở về, hẳn là sẽ không đi nữa đâu, dù sao ba mẹ cậu ta cũng đã lớn tuổi, có con trai sống ở bên cạnh vẫn tốt hơn."

Mẹ Lâm không biến sắc nhìn sang Lâm Sơ, nói: "Hướng Dương người này, trước kia trung thực, tôi đều vẫn xem cậu ta như em trai, nếu không phải cậu ta để ý ba mẹ cậu ta gọi ông nội bà nội, tôi đã bảo cậu ta gọi tôi là chị rồi!" Bà gắp một miếng thịt, lại nói: "Nhưng mà lần này lại có thể gây ra chuyện lớn như ly hôn, người cũng phải bôn ba bên ngoài, ép buộc mù quáng!"

Cha Lâm cười một tiếng: "Đừng lấy tuổi tác người ta ra thảo luận, cũng sắp 36 tuổi rồi, mà dáng dấp lại giống như mới ba mươi tuổi đầu, buổi trưa tôi mới vừa gặp cậu ta ở trên đường rồi, thật sự không thay đổi chút nào!" Ông lại thở dài: "Ba mẹ cậu ta lại lo nghĩ thay cậu ta, vội vàng muốn cho cậu ta đi xem mắt, giới thiệu một cô gái. Tôi thấy gần đây bà đang tìm đối tượng cho Đao Đao, không biết có cô gái nào có thể giới thiệu cho cậu ta hay không?"

Mẹ Lâm suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Có thì cũng có, trong đơn vị của Mỹ Trân có vài cô gái tốt, chỉ là Hướng Dương cậu ta là kết hôn lần thứ hai, dù cho điều kiện có khá hơn nữa cũng không nhất định sẽ có người để ý tới cậu ta, lại nói điều kiện của cậu ta cũng không tốt hơn người khác chỗ nào!"

"Vậy cũng không nhất định!" Cha Lâm nói: "Vóc dáng như thế, lại là một hải quy, công việc ở nước ngoài cũng tốt, trước đó cũng đã mua được nhà ở nước ngoài rồi, phòng ở mới bây giờ của lão Hướng bọn họ chính là Hướng Dương tự trả tiền mua, hơn 100 vạn đấy! Với điều kiện này, thế nào cũng sẽ có người nhìn tới!"

Mẹ Lâm lại muốn phản bác, Lâm Sơ thấy tình hình này, không nhịn được mà chen miệng: "Cha, anh ta thật sự ly hôn rồi?"

Cha Lâm "A" một tiếng: "Thật, nguyên nhân cụ thể thì không được nghe nói, dù sao thì cũng thật sự ly hôn rồi!"

Lâm Sơ sững sờ trong chốc lát, trong lòng không hiểu thở dài.

Năm đó Hướng Dương với vợ anh ta là bạn học cùng trường, hai người là trai tài gái sắc, tình yêu giữa nam sinh khoa học tự nhiên cùng với nữ sinh ngành kỹ thuật làm người khác ghen chết, sau khi cưới lại cùng nhau ra nước ngoài làm việc, song song nhận chức ở top công ty đứng đầu. Những năm trước đây còn nghe nói Hướng Dương muốn nhị lão cũng ra nước ngoài, chỉ là tuổi tác của cha Hướng và mẹ Hướng đã cao, cũng không biết tiếng Anh, hoàn toàn không muốn giày vò thêm, chỉ có ngày lễ ngày tết mới ra nước ngoài thăm người thân, thuận tiện du lịch khắp nơi. Vợ chồng Hướng Dương bề bộn nhiều việc, trong lúc đó cũng chỉ về nước hai lần, một lần là lúc Lâm Sơ đi du lịch tốt nghiệp sau khi kết thúc kì thi tốt nghiệp trung học, một lần khác là lúc Lâm Sơ đang học đại học năm thứ hai cả nhà vội về ngoại tỉnh chịu tang, cả hai lần đều không gặp mặt, nhưng cũng nghe các bạn hàng xóm nói bọn họ muốn có bao nhiêu ân ái thì có bấy nhiêu ân ái.

Cẩn thận tính ra, đã qua bảy tám năm, ai biết được kết cục cuối cùng lại là như vậy, ma thuật thời gian thường thường máu lạnh vô tình.

Đầu kia Trầm Trọng Tuân tâm thần có chút không tập trung, vẫn luôn nhìn màn hình máy vi tính ngẩn người, thỉnh thoảng lại bấm đốt ngón tay tính số tuổi chênh lệch giữa Lâm Sơ và người nọ.

Năm nay Lâm Sơ hai mươi ba tuổi, người nọ thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi, chênh lệch tuyệt đối lớn hơn bảy, cũng không phải loại hình Lâm Sơ thích, Trầm Trọng Tuân thoáng an tâm.

Nhưng lại không khỏi tự chủ liếc nhìn tấm ảnh cũ trong tay, Trầm Trọng Tuân quơ quơ trang giấy có lịch sử đã lâu này, trong đầu bắt đầu vẽ lại cảnh tượng những tháng năm ấy, Lâm Sơ tuổi trẻ hăng hái, trong những năm tháng thuần khiết nhất, bên cạnh có hình bóng một vị khác phái này làm bạn, trái lo phải nghĩ, cho dù thế nào anh cũng không nhịn nổi, anh muốn toàn bộ của Lâm Sơ, trong phần "Toàn bộ" kia, tuyệt đối không thể bao gồm phần hồi ức tốt đẹp của Lâm Sơ và người nọ.

Hiện tại anh chỉ hy vọng người nọ nhanh biến mất một chút, anh không hy vọng lần sau mở cửa lại gặp được anh ta, chỉ là nguyện vọng này tan vỡ rồi.

Sáng hôm sau, Trầm Trọng Tuân đợi đến mười giờ đúng thì bấm điện thoại gọi cho Lâm Sơ, hỏi hôm nay mấy giờ cô trở về, ai ngờ Lâm Sơ lại trả lời: "Khách tới nhà, tôi không đi được, đến lúc đó tự tôi trở về thôi, anh đừng chờ tôi nữa!"

Trầm Trọng Tuân nhíu nhíu mày: "Vậy em tiếp khách xong lại gọi điện thoại cho tôi, tôi đưa em về, cùng nhau ăn cơm tối."

Lâm Sơ vẫn cự tuyệt: "Cơm tối tôi sẽ ăn ở nhà luôn không nói nữa nhé, ba tôi gọi tôi rồi!"

Cô vội vã cúp điện thoại, Trầm Trọng Tuân không kịp đáp lại nữa, nghe âm thanh “Tút tút” liên tục ở đầu kia, anh mất mác khó tả, có cảm giác lo lắng.

Lâm Sơ để điện thoại di động sang một bên, lần nữa trở về phòng khách, cha Lâm nói: "Gọi con cả nửa ngày, gọi điện thoại với ai thế, mau đi bưng trái cây đi!"

Lâm Sơ đáp một tiếng, nhanh chóng tới phòng bếp cắt dưa hấu, lúc bưng ra lại nghe cha Lâm nói: "Dì của con vừa nghe nói con sẽ qua đây, đã vội vội vàng vàng chạy đi mua thức ăn, con nói con tới thì cứ tới đi, còn mua nhiều đồ như vậy làm gì!"

Trên sàn nhà bên cạnh sofa đặt bốn túi quà, tất cả đều được gắn nhãn mác nước ngoài, Hướng Dương bảy năm không gặp hôm nay đã thoát khỏi bộ dáng thanh niên rực rỡ như ánh mặt trời, bên dưới cặp mắt kính quy củ là đôi mắt trầm tĩnh không gợn sóng. Hướng Dương cười đáp: "Những thứ này đều là con trực tiếp mang từ Canada tới, không đắt, muốn để cho mọi người nếm thử những thứ mới mẻ!" Anh ta liếc mắt

Loading...

Xem tiếp: Chương 31

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ngược chiều kim đồng hồ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 14


Ba! Con Có Thai Với Anh Ấy Rồi!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Chích Thị Nhất Tràng Du Hí

Thể loại: Đam Mỹ, Ngôn Tình

Số chương: 12


Hồ Đích Lao Lung

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 10