Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 63

Chương trước: Chương 62



Chương 63

La Lợi tự tử.

Tôi không biết được tình hình cụ thể như thế nào. Tôi chỉ biết rằng nếu như cô ấy không vừa nhận nuôi một con mèo, thế thì bây giờ, tôi đã không được thăm cô ấy ở trong phòng bệnh nữa rồi.

Trên giường bệnh, sắc mặt của cô tái nhợt đi, cánh tay đang truyền nước ấy gầy đến nỗi có thể bóp một cái là vỡ vụn, còn cánh tay kia, là một vết thương cắt chéo khủng khiếp dài khoảng hơn mười centimet, cho dù bị khâu lại rồi, nhìn vết thương đó vẫn lớn, vẫn rất đáng sợ, nhìn vết thương đó mà tôi run hết cả người lên. Làm sao mà cô ấy có thể làm được? Cô ấy làm như thế nào? Cô ấy là một người sợ đau như thế, là một người yêu thích cái đẹp như thế.

“Thật sự không hiểu nổi tại sao mấy cô gái khi tự tử cứ phải cắt cổ tay, như vậy không đẹp chút nào hết.”

“Đã tự tử rồi thì còn lo đẹp với chẳng không đẹp.”

“Đương nhiên rồi, phụ nữ, được sinh ra là để làm đẹp, cho dù chết cũng phải chết một cách đẹp đẽ, ngày nào mà tao tự tử, tao bảo đảm sẽ không cắt cổ tay của mình.”

“Mày cứ hay nói tầm bậy tầm bạ.”

“Mày cứ đợi đấy!”.

Tao đợi rồi đấy, tao đợi rồi đấy, La Lợi! Mày để tao đợi như thế này đây hả?

“Mày là đồ lừa đảo, mày là đồ lừa đảo, mày là đồ lừa đảo!”.

Tôi không biết là tôi đang lẩm nhẩm cái gì, sau đó tôi nghĩ rằng, suy nghĩ trong khoảng thời gian gần đây của tôi rất hỗn loạn. Hỗn loạn đến nỗi tôi không biết rõ được rốt cuộc là tôi nên suy nghĩ điều gì, chỉ có từng cảnh tượng, từng cảnh tượng một cứ lướt qua trong đầu tôi.

“Cái tên này của mày thật sự chẳng giống gì với con người của mày cả nhỉ!”. Đây là câu nói khi tôi gặp cô ấy lần đầu tiên, lúc ấy tôi cảm thấy cô gái này chẳng thành thật chút nào cả.

“Mày ăn ít lại một chút.” Đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng nhau ăn cơm, ngẫu nhiên gặp nhau ở căn tin, lúc đó tôi chỉ cảm thấy cái con người này quá nhiều chuyện.

“Mày có phải là con gái không hả?”. Đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng đi dạo phố với nhau, bởi vì là hoạt động tập thể của ký túc xá, nên cho dù có không thích cũng phải tham gia, lúc nghe câu nói đó suýt nữa tức giận bỏ đi.

“Hoàng Phiêu Phiêu, bài tập kia mày làm chưa, cho tao mượn chép cái coi!”.

“Hoàng Phiêu Phiêu, mày giúp tao chiếm một chỗ ở phòng thực tập đó nhé!”.

“Hoàng Phiêu Phiêu, khi thi hai bọn mình nhớ bổ sung cho nhau nha.”

...

Lúc ấy thật sự là rất phiền phức với cô ấy, luôn cảm thấy con người này cứ kiểu gì ấy, tại sao cứ làm như vẻ thân quen nhau lắm rồi, quan hệ giữa tôi và cô không hề tốt lắm phải không? Nhưng cho dù trong lòng có không vui như thế nào đi chăng nữa, nhưng mà bởi vì ở chung một ký túc xá, bởi vì chưa đến nỗi căng thẳng lắm, những việc này tôi cũng đã làm một cách khiên cưỡng, sau đó, vào ngày thi hôm ấy, cô ấy không những chép bài thi của tôi, còn giật luôn tờ giấy làm bài của tôi - có nghĩa là nhân lúc thầy giáo không để ý, cô ấy chộp luôn tờ giấy làm bài của tôi, làm cho tôi sợ đến nỗi tim muốn nhảy luôn ra ngoài, mãi cho đến khi thầy giáo đi lướt qua đây lần nữa, da đầu của tôi vẫn đang còn tê dại. Sau đó thì cực kỳ thảm hại, cả hai chúng tôi đều bị thầy giáo tóm cổ.

“Thầy ơi, thầy đừng trách bạn ấy, là em cứ cố lấy qua đấy ạ!”.

Khi đứng đối diện với thầy giáo coi thi, cô ấy thừa nhận toàn bộ việc làm của mình, còn lúc đó tôi chỉ biết ngẩn ngơ đứng đó đến ngây ngốc. Đúng thế, quả thật là cô ấy cứ giật bài làm qua, quả đúng là lỗi của cô ấy, nhưng cô ấy nhận hết trách nhiệm về mình như thế, làm cho tôi cảm thấy cứ có cảm giác tội lỗi.

Sau đó nữa, tôi rụt rè đến tìm cô ấy, muốn nói gì đó, nhưng lại không mở miệng ra được.

“Nhìn cái tướng ngốc nghếch của mày kìa, sao thế, cảm thấy ngại ngùng hả, í, mày cũng dễ bị bắt nạt quá ha. Thôi được rồi, nếu cảm thấy ngại thì mời tao đi ăn cơm đi, đừng có lừa gạt tao tới căn tin của trường nhé, tao muốn ăn món bánh kem mùi trà của hãng Goldlion.”

Chúng tôi cùng đi ăn bánh kem mùi trà, sau đó, cứ thế rồi chẳng hiểu vì sao lại trở thành bạn của nhau. Cô ấy luôn ép tôi làm những việc mà tôi không thích, ví dụ như kéo tôi vào cửa hàng, tìm quần áo thích hợp với tôi bắt tôi mặc; ví dụ như kéo tôi cùng đi xem biểu diễn ca nhạc của một ca sĩ nào đó, mỗi một tấm vé vào cửa là một trăm tệ, người ta nghe thì như đắm như say, còn tôi nghe làm sao mà trong lòng cứ run rẩy hết cả lên. Đương nhiên, cũng không hoàn toàn là những việc như vậy. Ví dụ khi một chàng trai nào đó muốn theo đuổi cô ấy, người ta sẽ luôn đút lót cho tôi, hoặc là mỗi lần cô ấy từ nhà đến, mang theo cái gì cũng chuẩn bị cho tôi phần riêng.

Tôi béo, nhìn bề ngoài lại có vẻ như khô khan cứng nhắc, mặc dù ở trong trường đại học không bao giờ xuất hiện những trò chơi kiểu vứt cặp sách, dán kẹo cao su lên ghế ngồi như ở tiểu học và trung học cơ sở, nhưng lâu lâu cũng bị ức hiếp, mà vào những lúc đó, La Lợi luôn luôn đứng trước hứng đạn cho tôi.

“Người ngốc như mày bị một mình tao bắt nạt là được rồi, không thể để người khác bắt nạt nữa, mày chịu không nổi đâu.” Đây là nguyên văn của cô ấy, lúc ấy tôi không tỏ thái độ gì cả, nhưng trong lòng đã gào thét lên như hàng trăm con ngựa cỏ đang phi rồi.

Chúng tôi cùng nhau đi qua bốn năm đại học như thế. Trong bốn năm đó, đương nhiên là tôi không có bạn trai, cô ấy cũng từ chối tất cả những anh chàng theo đuổi cô, mặc dù còn có cả anh Hai, nhưng cũng có một vài tin đồn về tôi, lúc ấy chúng tôi nghe rồi cũng chỉ cười mà thôi.

“Tiếc quá hà tiếc quá hà, chị đây là một người đàn ông thì nhất định sẽ cưới mày.”

Ngày đó cô ấy nâng cằm của tôi lên trêu đùa, tôi liếc xéo cô ấy một cái: “Muốn lấy thì cũng phải để cho tao lấy nghe có vẻ tốt hơn, tao có vẻ chắc khỏe hơn mày.”

“Mày nuôi tao nổi không?”.

Tôi trầm mặc, không chịu để thua, nói lại: “Thế mày nuôi nổi tao không?”.

“Xùy, ày hai cái bánh bao là đuổi mày đi được ấy mà, dễ nuôi bỏ xừ.”

...

Mà sau đó, quả nhiên cô ấy nuôi tôi như vậy thật, đương nhiên, không chỉ có hai cái bánh bao thôi không. Lúc đó chúng tôi đều có việc làm, cô ấy vẫn còn ở cùng với gia đình, còn tôi thì thuê một căn phòng ở bên ngoài để ở, thế là cứ mỗi hai ba ngày cô ấy liền chạy đến chỗ tôi một lần, nói là không chịu nổi sự càm ràm của gia đình, thực ra là lại đưa tôi đi ăn cơm, mà lúc ấy, trứng gà, mì sợi, thậm chí là hành tỏi gừng trong phòng tôi đều do cô ấy mang từ nhà đến cả.

“Ái chà, bố mẹ tao không ăn nhiều đến thế đâu, để đó rồi cũng hỏng à.”

“Tết nhất đến nơi nên được người ta tặng, không có ai ăn cả.”

“Tao ăn cái này dị ứng, mày ăn hộ tao đi.”

“Mày nhìn quả táo này nè, sao hình dạng kì cục vậy, tao nhìn là thấy khó chịu, ày đó!”.

“Nè, công ty tao phát phiếu giảm giá đó, tao chẳng thèm đi đâu, mấy thứ này ăn một hai lạng mà béo lên cả ký, chỉ có người phụ nữ nhưng không phải là phụ nữ như mày mới thích thôi.”

...

Sau đó tôi vẫn thường hay nghĩ rằng, nếu như không có cô ấy, không có anh Hai, tôi sẽ như thế nào? Đương nhiên là không phải sống không nổi, nhưng mà chắc chắn là tôi sẽ càng không biết phải làm thế nào, càng cảm thấy mông lung mất phương hướng. Lúc ấy tôi vừa chân ướt chân ráo từ trong nhà trường bước ra ngoài xã hội, so với bây giờ càng không biết gì về sự đời nữa, không biết bị va đập đến dập đầu chảy máu như thế nào nữa. Đương nhiên, có lẽ là tôi sẽ bị kích thích mà quyết chí vươn lên, nhưng mà tôi thật sự thích bản thân tôi bây giờ, thật sự thích quãng thời gian đó.

Có người nói tình bạn giữa đàn bà con gái với nhau sẽ không được lâu bền, có người nói rằng tình bạn giữa con gái với nhau không chịu nổi thử thách, nhưng mà tôi và cô ấy, đã không chỉ đơn thuần là tình bạn, mà chúng tôi là chị em một nhà. Có một thứ là thời gian đã gắn kết hai chúng tôi lại với nhau, cho dù chúng tôi có xảy ra mâu thuẫn gì, cho dù chúng tôi có va chạm với nhau, chung qui cũng là máu chảy ruột mềm cả thôi.

Mặc dù anh Hai không muốn, nhưng mà việc này thực sự là quá nghiêm trọng, cho nên không giấu được bố mẹ của La Lợi. Bố mẹ của La Lợi hoàn toàn không ngờ rằng sẽ xảy ra chuyện như thế, hai ông bà cứ giống như là bị sét đánh ấy. Bố La Lợi là một người cao to như thế, khi ở cơ quan không có việc gì thường sẽ đi đánh bóng rổ với mấy thanh niên, bỗng nhiên lên cơn đau tim. Còn dì Lưu nhìn yếu đuối thế, nhưng mà chịu đựng được nỗi đau, chỉ có điều nước mắt cứ như mưa.

“Phiêu Phiêu, rốt cuộc là có chuyện gì hả cháu, rốt cuộc là có chuyện gì, cháu chơi thân với La Lợi như thế, cháu có biết tại sao La Lợi lại làm vậy không? Cái con bé này rốt cuộc là không vừa lòng cái gì thế không biết, nó sắp chết đến nơi rồi, mà những người làm bố mẹ như dì đây còn không biết!”.

Tôi không biết phải trả lời như thế nào nữa. Mặc dù tôi vẫn không biết tình hình cụ thể về việc tự tử của La Lợi, nhưng mà chắc chắn là có liên quan đến Joseph, mặc dù cô ấy ngoài miệng cứ nói rằng không yêu Joseph, mặc dù nói bản thân mình bây giờ chỉ vì tiền mà thôi, mặc dù nói bản thân mình không thể thoát ra khỏi cuộc sống hiện tại, nhưng mà thật sự có đúng là như vậy không?

Có thể thực sự là cô ấy vì tiền, có thể thực sự là cô ấy không thể thoát ra khỏi cuộc sống bây giờ, nhưng mà Joseph là người đàn ông mà cô mong chờ đã lâu, cho dù sau khi cô tiếp xúc với người đàn ông này cô phát hiện ra anh ta hoàn toàn không như thế, cứ cho người đàn ông này là một cọng cỏ độc, nhưng mỗi ngày đều tiếp xúc, hằng ngày đều gặp mặt, làm sao có thể nói không yêu là không yêu được?

Giống như tôi và Lưu Thụy Căn, khi tôi yêu anh, rõ ràng biết anh là một người khác hẳn trước đó, nhưng mà không phải tôi vẫn cứ trượt ngã vào đấy, vẫn đau khổ, vẫn khốn đốn đấy ư? Nghĩ đến những điều này, tôi càng cảm thấy hối hận đến nỗi đau hết cả tim gan.

Tại sao tôi lại có thể ngốc như thế? Tại sao tôi có thể tin vào lời của cô ấy? Tại sao trước khi đi tôi lại gọi điện thoại nói về việc đó cho cô ấy? Sau khi đi, tại sao tôi có thể không nghe điện thoại, máy di động hết pin tại sao không chịu đi sạc?

Trước khi tự tử, nhất định cô ấy sẽ nhớ đến tôi, nhất định là muốn nói chuyện với tôi đấy, nếu như lúc ấy tôi nghe điện thoại của cô, nếu như lúc ấy tôi phát giác ra điều gì bất thường, tôi nhất định sẽ ngăn cô ấy lại!

“Không sao đâu, không sao đâu mà dì, La Lợi nhất định sẽ khỏe lại, nhất định sẽ khỏe lại thôi.” Tôi ôm lấy dì Lưu, liên tục nói như thế, để an ủi dì, cũng là để an ủi bản thân mình. Nhưng mà, mặc dù tôi nói như vậy rồi, đêm hôm đó La Lợi vẫn có một khoảng thời gian rơi vào tình trạng khẩn cấp, tôi nhìn những người bác sĩ kia bận rộn đi ra đi vào, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ - giết cái tên Joseph đó! Giết tên đó đền mạng cho cô ấy!

“Không sao đâu.” Anh Hai kéo tay tôi.

Tôi gật đầu, không nói năng gì, mãi cho đến rất lâu sau đó, tôi mới ý thức được là anh Hai cứ nắm lấy tay tôi suốt, tôi vô cùng cảm động, sự căm thù trong lòng tôi cũng vơi đi nhiều. Sau đó anh Hai nói cho tôi biết rằng, lúc đó nhìn mặt tôi đằng đằng sát khí, anh thật sự sợ rằng tôi sẽ gây ra chuyện ngốc nghếch nào đó.

Cứ như thế qua nửa ngày sau, cuối cùng La Lợi cũng tỉnh lại, khi cô ấy mở mắt ra, tôi suýt nữa thì ngất luôn.

“La Lợi, La Lợi...”

Tôi quỳ bên cạnh giường cô ấy, nắm lấy ngón tay của cô gọi cô từng lần một. Mấy chục tiếng đồng hồ rồi, dì Lưu đã bị chúng tôi ép đi nghỉ ngơi, mặc dù dì khó có thể mà ngủ được, nhưng sau khi biết La Lợi đã thoát khỏi cơn nguy kịch, dì mới chịu rời khỏi đó, bà biết được rằng vào lúc này đây bà không được suy sụp. Cho nên, vào lúc này chỉ có tôi và anh Hai. Tôi làm cách nào cũng không thể ngủ được.

La Lợi có chút mơ màng nhìn tôi, tôi nhếch môi lên muốn cười với cô ấy, nhưng mà nước mắt cứ thế là lăn ra: “Không sao nữa rồi, đều chẳng có việc gì nữa rồi, qua hết rồi.”

“Phiêu Phiêu...”

Giọng nói của cô ấy có chút nghi hoặc, tôi vội vàng gật đầu: “Tao đây, tao đây này!”.

“Mày phải lấy anh Hai...” Cô ấy nói với vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng để nói: “Lấy anh Hai đi, trò chơi của mấy người đó, chúng ta... chúng ta chơi... chúng ta chơi không lại...”

Tôi sững sờ nhìn cô ấy, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt kiên định. Đột nhiên, tôi có một cảm giác xót xa không thể nào nói nên lời. La Lợi, La Lợi mà luôn tin tưởng vào tình yêu, La Lợi mà có thể tự tử vì tình yêu đó, sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên nói với tôi, là câu này.

Tôi không thể nào hình dung được cảm giác của tôi lúc đó, tôi chỉ biết gật đầu thật mạnh, gần như là gào khóc lên: “Tao sẽ lấy, tao sẽ lấy...”

Loading...

Xem tiếp: Chương 64

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Hãy Hôn Em Nếu Anh Có Thể

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 19



Trọng Sinh Để Quên Anh

Thể loại: Trọng Sinh, Ngôn Tình

Số chương: 35