Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 60

Chương trước: Chương 59



Chương 60

Lúc nãy chìm đắm trong những suy nghĩ của mình nên vẫn chưa có cảm giác gì, lúc này đây hồi tưởng lại, cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. Người đàn ông này, rõ ràng lúc nãy còn thân mật gọi tôi là cưng, mà giây phút này đây, lại có thể nhìn tôi như thế!

Anh ta rốt cuộc xem tôi là cái gì?

“Phiêu Phiêu, em cảm thấy anh có thể mưu đồ cái gì từ em cơ chứ?”.

Hình như anh cảm thấy có chút bất lực rồi thở dài, tôi nhìn anh, sau đó cúi đầu, cười lên, có lẽ là vì tôi cười quá ấm áp, anh nói: “Đúng thế, có thể anh không thể khẳng định là anh yêu em, nhưng ít nhất, anh có thể khẳng định là anh thật lòng.”

“Thật lòng lợi dụng em à?”. Khuôn mặt anh trở nên sống sượng, tôi cười nói: “Lúc nãy em nghĩ ra một khả năng, anh thử nghe em nói xem xem đúng hay không nhé? Anh muốn trả thù Jannet hoặc Joseph suốt, nhưng mà anh thiếu một cái cớ hợp tình hợp lý để tiếp cận họ... Không, thực ra là anh cũng có, nhưng mà anh cần một cơ hội tốt hơn, mà vào lúc ấy anh phát hiện ra La Lợi. Sở dĩ anh đồng ý đi gặp La Lợi không phải là bởi vì anh muốn xem mắt, mà là bởi vì anh phát hiện ra cô ấy và Jannet rất giống nhau.”

Tôi không đợi anh trả lời, tự mình điều chỉnh lại mạch suy nghĩ rồi nói tiếp: “Từ lâu anh đã để ý Joseph, anh biết rằng anh ta không hề chung thủy với Jannet, mà anh, cũng có khả năng nghĩ ra được khi La Lợi xuất hiện trước mặt Joseph sẽ có kết quả như thế nào. Nhưng mà anh không ngờ rằng, người đi xem mắt với anh là em. Có điều việc này cũng không quan trọng lắm, bởi vì em có thể đi gặp anh, ít nhất cũng nói lên được rằng em và La Lợi có quen nhau, anh chỉ cần đánh lừa em rồi thể nào cũng được gặp La Lợi, hơn nữa là có được cách thức gặp nhau một cách tự nhiên. Mà sau đó tình hình cũng phát triển theo những gì mà anh tưởng tượng, thậm chí tự bản thân La Lợi đã làm quen được với Joseph. Cho nên vào lúc này đây anh chỉ còn gặp phải một vấn đề khó khăn, đó chính là làm sao để em biết được thân phận của anh. Đương nhiên anh có thể tự mình nói cho em biết, nhưng mà như thế thứ nhất là khó tránh khỏi việc không phù hợp với hình tượng mà anh đã tạo dựng trước đây, cho nên anh cần một cơ hội tự nhiên hơn, cơ hội này không hề khó tìm, không có Lý Trí thì cũng sẽ có người khác thôi, phải không anh?”.

Lưu Thụy Căn có chút kinh ngạc nhìn tôi, một lúc sau mới nói: “Phiêu Phiêu, anh biết em thích vẽ truyện tranh, nhưng không biết là em lại còn có thể viết kịch bản truyện như thế.”

“Em cũng hy vọng câu chuyện này không đúng, nhưng mà...” Bỗng nhiên tôi không nói tiếp được nữa, có vật gì đó cứ chặn cổ họng tôi lại. Nhưng mà Lưu Thụy Căn ơi là Lưu Thụy Căn, rất có khả năng đây là một câu chuyện có cốt truyện gần giống với sự thật nhất đó anh. Ánh mắt của tôi dần trở nên mơ hồ, nước mắt tự nhiên chảy ra. Lần trước tôi khóc là vì Lưu Thụy Căn, lần đó tôi cảm thấy trời đất thay đổi luôn cả màu sắc, lần này vẫn lại là vì anh, nhưng mà tôi đã không biết làm thế nào để hình dung cảm giác của mình nữa.

“Phiêu Phiêu...”

“Lưu Thụy Căn!”. Tôi bỗng nhiên cao giọng, mọi người hai bên đều nhìn tôi, nhưng vào lúc này đây tôi đã chẳng thèm để ý gì nữa, “Em xin anh, xin anh đừng có lừa gạt em nữa, cho dù anh lừa gạt được em, nhưng mà em không thể nào có thể lừa gạt bản thân mình nữa. Thực ra anh căn bản không cần phải đi xem mắt, thực ra anh có thể tìm thấy được rất nhiều người không ham tiền, cho dù người ta yêu tiền của anh, vào lúc này đây anh sẽ không bị người ta từ bỏ đâu, thực ra anh, thực ra...”

Tôi ngừng lại, chỉ cảm thấy trái tim mình đau đến nỗi không thể nào chịu đựng nổi nữa, cuối cùng tôi cũng biết thế nào là đau giống dao cứa, cuối cùng tôi cũng biết được rằng thế nào là đau đến nỗi muốn chết quách đi cho xong. Nhưng mà cho dù như thế, tôi vẫn cố gắng cắn răng nói: “Thực ra anh vẫn còn yêu cô ấy, vẫn còn yêu Jannet.”

“Không hề.”

Anh phản bác lại ngay lập tức, mà sau khi nói ra câu nói này, hai chúng tôi đều im bặt. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau, lần này, tôi nhìn thấy sự khủng hoảng trong mắt anh. Tôi không kìm được bật cười, hình ảnh người đàn ông này trước mặt tôi lúc nào cũng rất mạnh mẽ mà. Lúc nào cũng điềm tĩnh như không, giải quyết công việc lúc nào cũng rất thành thục, lúc nào cũng tự tin, cho dù lần đầu tiên dẫn tôi đến căn nhà cũ đầy rác, có chút tạm bợ kia, cũng không hề có chút ngại ngùng nào.

Thế mà bây giờ, anh lại sợ hãi, chỉ vì Jannet.

Tiếng cười của tôi mỗi lúc một lớn hơn, ngay từ ban đầu tôi đã biết rằng, trong trái tim anh, người yêu cũ của anh mãi mãi là một đóa hoa hồng trắng, ngày đó tôi còn cảm thấy đau lòng, tôi còn thấy xót xa cho sự si tình của anh, cho sự đau khổ của anh. Tôi không biết tôi yêu anh không hề suy nghĩ như thế này có liên quan gì đến điều đó không. Phụ nữ thường sống theo cảm tính, luôn cảm thấy anh có thể yêu một người không hề suy nghĩ như thế, thì cũng có khả năng yêu một cách không hề suy nghĩ với người tiếp theo. Nhưng mà bây giờ tôi đã biết rồi, tình yêu như thế này, thực sự làm hao tổn tình cảm, sức lực của người ta. Khoan hãy nhắc đến chuyện anh yêu say đắm tám năm, tôi và anh đây này, mới chỉ có tám tháng thôi...

Tôi không thể nào nói rằng tôi sẽ không yêu bất kỳ người nào nữa, nhưng mà tôi rất khó có thể đi yêu người khác giống như đã từng yêu anh.

“Phiêu Phiêu, hôm nay chúng ta đều có chút không bình tĩnh, anh đưa em về nhà trước, hai ngày sau, đợi chúng ta bình tĩnh lại, rồi nói tiếp được không?”.

“Được.”

Anh nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh, cuối cùng, chúng tôi không nói gì nữa, cùng đứng dậy khỏi chỗ đó. Xe chậm chạp chuyển bánh trong dòng xe qua lại trên đường, bên ngoài đủ các kiểu đèn neon trang trí, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ rằng, đây có lẽ là lần cuối cùng tôi ngồi xe của anh, điều kì lạ là, vào lúc này đây tôi không hề cảm thấy khó chịu, chỉ có chút hoảng hốt mà thôi.

Lúc này đang là giờ cao điểm, tới mỗi ngã tư, xe đều phải dừng lại. Mà mỗi lần như thế, chúng tôi đều có thể nhìn thấy ngoài cửa xe nhiều thanh niên với thần sắc tươi tỉnh, từng cặp từng đôi tình nhân, các cô gái kéo tay các chàng trai, các chàng trai ôm lấy eo của các cô gái, một cái kem ốc quế mỗi người ăn một miếng, cũng có người chỉ chỉ trỏ trỏ vào xe của chúng tôi. Tôi biết họ đang nói gì, bởi vì trước đây, tôi nhìn thấy những chiếc xe này cũng rất ngưỡng mộ, nhất là những khi mệt, những khi trời lạnh mà không gọi được xe hơi, tôi luôn nghĩ rằng, có thể lái một chiếc xe như thế này thì tốt biết bao nhiêu.

Nhưng mà bây giờ, tôi lại ngưỡng mộ họ.

Nghĩ đến đây, tôi lại cười, không ngờ được rằng, Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây cũng có ngày có thể giả vờ được như thế này.

“Về nghỉ ngơi đi cho khỏe, đừng suy nghĩ nhiều quá, thật sự có một vài sự hiểu lầm giữa hai chúng mình.”

Xe chạy đến nơi tôi ở lúc nào không hay biết, lúc Lưu Thụy Căn giúp tôi mở cửa xe đã nói như vậy, tôi gật gật đầu.

“Phiêu Phiêu, em phải tin tưởng anh, anh thật lòng muốn cưới em.”

Tôi tiếp tục gật đầu.

“Em, thôi được rồi... Em lên nghỉ ngơi đi.”

Tôi mỉm cười gật đầu, mỉm cười bước lên nhà, vào phòng của tôi, tôi liền đặt lưng xuống giường ngay, nhưng mà tôi lại không biết rốt cuộc là mình đã ngủ được giấc nào hay chưa. Mà ngay ngày hôm sau, tôi liền tìm chị Vu xin nghỉ việc, chị Vu hoàn toàn không có sự chuẩn bị về việc tôi xin nghỉ việc, nhìn tôi một lúc lâu: “Phiêu Phiêu, em phải biết rằng trốn tránh không thể nào giải quyết được vấn đề.”

“Xin lỗi sếp!”.

“Bây giờ em nghỉ việc rồi sẽ đi đâu? Những đồ đạc kia của em có chỗ để không?”.

Tôi cúi đầu không nói gì.

Chị Vu thở dài một cái: “Thôi được rồi, cho em nghỉ bảy ngày phép, sau bảy ngày, chúng ta sẽ tính tiếp.”

Tôi cảm thấy bảy ngày không đủ, nhưng mà vào lúc này đây tôi chẳng có sức lực nào mà tranh cãi với chị Vu nữa. Không biết là rốt cuộc những điều tôi đoán có đúng không, nhưng tôi thật sự không có đủ dũng khí để đi xác nhận, tôi thu dọn đồ đạc của tôi với một tốc độ nhanh nhất, buổi chiều ngày hôm đó đã có mặt ở bến xe đường dài.

Tôi chưa nghĩ ra là sẽ đi đâu, chỉ mua một vé của xe sắp chạy, mãi cho đến khi xe chạy ra khỏi thành phố, tôi mới dần dần định thần lại, sau đó, liền nhớ ngay đến La Lợi. Tôi suy nghĩ một lúc rồi vẫn gọi điện thoại cho La Lợi, có lẽ tất cả những thứ này đều do tôi suy đoán ra, nhưng mà cũng phải để cho cô ấy đề phòng.

“Tao biết rồi.”

Nghe tôi nói những việc đó xong, La Lợi lại cực kỳ bình tĩnh, tôi “À” lên một tiếng, cô ấy lại nói: “Mày yên tâm đi, tao chẳng sao đâu. Hai người họ có tiền đấu đá với nhau, nhiều nhất thì cũng lấy tao ra làm công cụ thôi. Từ trước đến nay chỉ nghe rằng tội phạm giết người bị bắn chết, chứ có bao giờ nghe thấy bắn khẩu súng của tội phạm giết người đâu?”.

Tôi cảm thấy có chút kỳ cục khi nghe những lời nói này, nhưng mà nhất thời không nghĩ ra được rốt cuộc là kỳ lạ ở chỗ nào, sau khi lại “À” một tiếng, tôi nói tiếp: “Thế mày cẩn thận một chút nhé!”.

“Mày cũng thế nhé... Phiêu Phiêu...”

“Hả?”.

“Xin lỗi mày.”

Tôi ngẩn người ra một lúc mới có phản ứng lại: “Mày nói gì thế, quan hệ giữa hai chúng ta có cần phải nói những câu này không?”.

“Ừ. Bảo trọng.”

Ở đầu dây bên kia của cô ấy truyền đến một câu như vậy, sau đó tắt điện thoại. Tôi nhìn điện thoại ngẩn ra một lúc, sau đó, nhắm mắt lại. Trong đầu của tôi giờ đã trở thành một mớ hỗn độn, tôi ra sức không nghĩ về Lưu Thụy Căn, nhưng mà anh ấy cứ hiện ra trong đầu óc tôi. Tôi cố gắng hết sức để không nghĩ về những việc xảy ra gần đây, nhưng lại không khống chế nổi bản thân.

Tôi cảm thấy mình vừa có một giấc mơ, ban đầu giấc mơ này cũng rất bình thường, rất phổ biến, sau đó là truyền kỳ lộng lẫy, mà đến cuối cùng, lại trở nên hoang đường. Tôi dựa người vào cửa sổ, mặc kệ cho xe khách lắc lư, máy điện thoại trong túi không ngừng rung lên, tôi cũng chẳng có ý định lấy ra xem nữa.

Mãi cho đến khi xe dừng hẳn, tất cả mọi người đều xuống xe, tôi mới tỉnh người lại, sau đó phát hiện ra rằng, tôi đã bước lên chiếc xe khách về quê mình lúc nào không hay biết.

“Đây chính là bản năng của con người sao?”.

Tôi cười nhạo về suy nghĩ đó, khoác túi lên vai đi ra khỏi bến xe. Chắc là phải hai ba năm tôi chưa về quê rồi, nhưng mà quê hương cũng chẳng có thay đổi gì lớn cả, bên ngoài bến xe vẫn là những cảnh đổ nát như vậy, đường xá vẫn không tốt hơn là mấy, chỉ có nhiều xe hơi xịn ở trên đường hơn mà thôi.

Tôi không biết đi về đâu, ở đây tôi cũng có nhà, nhưng mà cũng xem như là không có, suy nghĩ một lúc, tôi cứ đi theo con đường lớn trước mắt. Tôi đi mãi cho đến khi vào trung tâm thành phố mới dừng lại, tại đây, cuối cùng tôi cũng đã phát hiện ra sự thay đổi - ở đây có thêm hai siêu thị mà trước đây không có.

Tôi ngồi nghỉ một lúc ở một trong hai siêu thị đó, sau đó lại bắt đầu đi, lần này tôi đến khu phía Tây, ở đây sự thay đổi càng rõ ràng hơn một chút, nhiều nhà cửa mọc lên. Tôi cứ như thế, từ bến xe về đến trung tâm thành phố, rồi lại qua khu phố phía Tây, giống như hoài niệm, nhung nhớ nên đi khắp thành phố một vòng, giống như tôi đang tìm kiếm lại kỉ niệm của quá khứ, thực ra, tôi không biết là phải làm gì nữa.

Tôi mơ màng tìm một khách sạn bình dân, nằm ròng rã suốt hai ngày không biết trời biết đất là gì trong căn phòng giá đặc biệt, hai ngày hôm đó tôi cách ly với thế giới bên ngoài, ngoài việc đi ăn một bữa ăn sáng miễn phí ra tôi chẳng làm gì cả. Điện thoại mới đầu còn đổ chuông, sau đó chắc là hết pin nên cũng chẳng còn nghe thấy âm thanh nào nữa.

Phòng đặc biệt không khác lắm với phòng bình thường, chỉ là không có cửa sổ, tôi bật đèn, để cảm thấy mỗi giây mỗi phút đều vẫn như thế. Mãi cho đến ngày thứ ba, tiền tôi để ở quầy tiếp tân hết rồi, lúc này tôi mới có ý thức, bò dậy đi tìm ví tiền.

“Chị cho em hỏi chị còn ở tiếp phải không ạ?”.

“Ừ.”

“Thế chị cho em hỏi chị định ở thêm mấy ngày ạ?”.

Còn ở thêm mấy ngày nhỉ? Tôi cảm thấy tôi phải ở hẳn tại đây luôn, bây giờ đầu óc tôi nặng trịch, cả người nhức mỏi, tay chân rã rời, ngoài việc nằm ở đây tôi còn có thể đi đâu cơ chứ, nhưng mà, tôi ở lại thì có làm được gì đâu?

“Hai ngày đi.”

Cuối cùng, tôi nói như vậy, sau đó quẹt thẻ. Khi trở về, tôi bị hình ảnh trong thang máy dọa cho hết hồn, đó là tôi đấy ư? Khuôn mặt sưng lên, thần sắc tiều tụy, cho dù ngày xưa khi tôi béo đến nỗi bị người ta khinh bỉ, cũng không đến nỗi như thế này!

Tôi nhìn mình trong gương, chỉ cảm thấy kinh ngạc.

Loading...

Xem tiếp: Chương 61

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Giáo Chủ Và Kẻ Điên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 32


Khép Mi

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 40



Đi Cùng Nhau Nhé! Bà Cô

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 29


Dạy dỗ tiểu mẹ mễ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12