Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 25

Chương trước: Chương 24



Chương 25

Con ngươi của Lưu Thụy Căn rất đen, là màu đen thuần túy, trước đây chúng tôi đã từng thảo luận về vấn đề này, anh từng nói điều đó chứng tỏ anh mang huyết thống thuần chủng của người da vàng, mắt tôi hơi nâu, có nghĩa là người lai, mới đầu tôi không tin, trở về nhà tra cứu mới biết, người phương Đông chính gốc có da vàng tóc đen, hơn nữa lại là mắt một mí, điều này quyết định bởi huyết thống, cho nên trước đây trong tiểu thuyết, hình dung mắt của một người, đa phần là mắt phượng, mắt lá răm, mắt to tròn, hầu như từ trước đến nay chưa gặp tính từ nào miêu tả về mắt hai mí, mà trước đây, bức họa vẽ tượng Phật, cũng đa phần là mắt phượng...

Mẹ kiếp! Vào lúc này mà tôi còn nghĩ đến điển tích gì gì đó, tôi phải nhìn vào mắt anh, nhìn vào mắt anh chứ...

Nhưng mà thực sự tôi nhìn không ra, cái gì mà trước mắt tối sầm lại, cái gì mà đôi mắt mơ màng, cái gì mà ngọn lửa đỏ hừng hực cháy trong đôi mắt đen, tôi có nhìn thấy gì đâu, có nhìn thấy gì đâu.

Tôi đang suy nghĩ lung tung, môi anh lướt qua bên tai tôi: “Cô ngốc, nhắm mắt lại.”

Câu nói này thoảng qua bên tai tôi, làm tim tôi run lên, cơ thể tôi gần như mềm nhũn ra, sau đó, cảm nhận được một cách chân thực hơn đôi môi của anh.

Môi miệng quấn quýt, lưỡi anh còn đẩy sâu vào miệng tôi tìm tòi, tôi ngây người, có chút nghi hoặc, không biết phải làm như thế nào, cũng không biết nên làm như thế nào, thậm chí tôi còn chút do dự, đây chính là, hôn nhau ư?

Những quyển tiểu thuyết lãng mạn nói cho tôi biết, hôn nhau là một việc cực kỳ đẹp đẽ, đặc biệt là khi một người yêu sâu đậm một người kia, hôn nhau sẽ phóng điện ra, sẽ say chếnh choáng, sẽ bị xúc động. Đương nhiên là tôi chẳng bài trừ gì nụ hôn của Lưu Thụy Căn, nhưng mà hình như, hình như không nồng nhiệt như thế, mặc dù cơ thể hình như có một khát khao gì đó nhiều hơn, nhưng mà không phải là không kiềm chế được.

Vào giây phút này đây, tôi chợt nghĩ đến một vấn đề: “Tôi có thích anh thật không?”.

Ồ, tôi biết suy nghĩ này của tôi quá ư là chán ngắt, tiểu thuyết lãng mạn chỉ là tiểu thuyết mà tôi, nhưng mà mẹ kiếp! Quan niệm về tất cả tình yêu của chị đây đều học từ trong đó mà ra – cho nên, không nên đọc tiểu thuyết lãng mạn nhé!

“Nụ hôn đầu của tôi!”.

Không biết qua bao lâu, đầu óc tôi mới quay trở lại với việc này, Lưu Thụy Căn đang chăm chú nhìn tôi, nghe câu nói này, cười lên một tiếng.

Tôi thẹn quá hóa giận, đấm vào vai anh: “Anh cười cái gì mà cười!”.

Anh dựa vào bên tai tôi, chỉ cười, qua một lúc mới nói: “Làm thế nào bây giờ, nụ hôn đầu mất rồi.”

Giọng điệu có chút giễu cợt, tôi trừng mắt, nhưng mà không nói nên lời.

“Phiêu Phiêu, cảm ơn em...”

“Hả?”.

Tôi ngẩn ngơ, dưới ánh mắt nhìn của anh, cả người tôi cứ không tự nhiên thế nào ấy, nhìn ngang nhìn dọc, tìm chuyện gì để nói, “Anh đói rồi phải không, em đi nấu cơm cho anh.”

Tôi nói rồi luồn người qua dưới cánh tay anh để ra, động tác linh hoạt, chẳng phụ công tôi tập Yoga cả thời gian vừa qua.

Trước đây tôi luôn cảm thấy cơ thể là cơ thể, tình cảm là tình cảm, ví dụ những nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết lãng mạn có thể đợi nam chính ba bốn năm, thậm chí là hơn mười năm, có con rồi mà tình hình vẫn như cũ, còn bây giờ thì tôi biết rồi, thật sự là lừa bịp, lừa bịp.

Khi đã có sự va chạm cơ thể, thì sẽ tự nhiên mà nghĩ đến việc tiếp tục va chạm. Không phải là sự thiếu kiềm chế về mặt sinh lý gì gì đó, mà là muốn thân mật hơn một chút với người đó, ví dụ bạn sẽ muốn nhéo tai anh, muốn cắn môi của anh, muốn vẽ vời gì đó vào trong lòng bàn tay anh.

Đây không phải là vì cảm giác nồng cháy gì đó, không phải vì trong khi va chạm sẽ phát điện, mà là... muốn thân mật. Giống như kiểu của câu nói đó vậy, đập vụn con búp bê sứ của hai người, thêm vào một chút nước, nhào lại với nhau, trong anh có em, trong em có anh.

Mỗi ngày thời gian về nhà của tôi ngày càng trễ, mỗi lúc về nhà đều cực kỳ không đành lòng, nhưng mà không thể không về, bởi vì, Lưu Thụy Căn chưa bao giờ đề nghị tôi ở lại. Tôi có thể xác nhận là Lưu Thụy Căn chẳng có vấn đề gì cả, khi hai chúng tôi ôm nhau, có một số trạng thái không thể nào che giấu được, nhưng mà anh không đề nghị... Mẹ kiếp! Chị đây cũng không thể nào mà đề nghị trước được!

Được thôi, trên thế giới này, không có việc gì là tròn trịa cả. Tình cảm của tôi, cơ bản là cực kỳ hoàn mỹ, mà sự nghiệp thì... Được rồi được rồi được rồi, nói một cách chính xác là không phải sự nghiệp gì của tôi, mà chỉ là công việc. Công việc cũng rất thuận lợi. Mặc dù vẫn cứ gặp đủ kiểu cực phẩm, nhưng mà hiện nay tôi tràn đầy nhiệt huyết, trạng thái tinh thần đúng đắn, nghe đủ kiểu càm ràm, cũng không còn cảm thấy chán nản nữa, hơn nữa còn thành công tác thành ột đôi - chính là đôi của Mã Phương.

Có điều cái đôi của Mã Phương làm cho tôi có chút lo lắng, điều kiện của người đó nghe ra cũng tạm được. Ba mươi lăm tuổi, chưa từng kết hôn, ngày xưa có tham gia vào quân ngũ, sau khi giải ngũ xông pha một thời gian ở miền Nam, đã từng làm đầu bếp, bởi vì là con trai một trong gia đình, cho nên lớn tuổi quá nên bị gọi về, sau đó dưới sự giúp đỡ của người chị nên xin vào làm lái xe ở một công ty đầu tư.

Nói thật, từ trước đến nay tôi không biết công ty đầu tư kinh doanh cái gì, nhưng mà cái công ty đầu tư này rất nổi tiếng ở thành phố chúng tôi đây, đến tôi mà còn nghe tiếng nữa. Làm lái xe thì hình như chẳng có tiền đồ gì, lương bổng cũng bình thường, nhưng mà phúc lợi cực tốt. Theo như lời của chính Lý Trí nói, tiền lương mỗi tháng anh ta nhận được khoảng ba ngàn năm trăm, mà thưởng cuối năm ít nhất cũng phải một vạn, ngoài ra còn đủ kiểu phúc lợi như lễ tết, ngoài việc được phân nhà ra, còn lại đãi ngộ gần giống với nhân viên trong đó.

Sở dĩ anh ta muốn gặp mặt Mã Phương, theo như anh ta nói, thứ nhất, anh ta thích kiểu phụ nữ chững chạc, thứ hai, Mã Phương có nhà.

Lý Trí nói anh ta là người ở đây, nhưng thực ra nhà anh ta ở Huyện Thành, người mẹ không có việc làm. Bố anh ta trước đây làm việc trong một nhà xưởng nhỏ, sau này cùng mẹ anh mở một cửa hàng nhỏ để buôn bán. Hoàn cảnh gia đình cũng tạm được, nhưng quan trọng là, họ có bốn người con, trên Lý Trí, còn có ba người chị gái.

Nuôi lớn bốn người con, cứ cho là ba người con gái có thể tự lực cánh sinh từ sớm, nhưng mà trong nhà cũng chẳng tích lũy được bao nhiêu, ba mẹ của Lý Trí đã chuẩn bị nhà riêng tại quê cho anh, nhưng mà anh nói kiểu gì cũng không muốn quay về đó, mà mua nhà ở thành phố này, anh ta không có khả năng, cho nên mục tiêu đầu tiên để anh ta gặp người ta chính là, phía đằng gái có nhà cửa.

Thái độ này của anh ta rất thành khẩn, nhưng mà nói thật là tôi có chút coi thường, không phải tôi yêu cầu phía đằng trai phải có nhà cửa, nhưng mà, mẹ kiếp chứ, làm một người đàn ông không có nhà cửa, tại sao yêu cầu phía đằng gái phải có?

Có điều mỗi người có một cách sống riêng, chúng ta không tán thành, không có nghĩa là suy nghĩ của người ta không hợp lý, cho nên, cũng thật có mấy người con gái có nhà cửa tiếp xúc với Lý Trí, có điều tiếp xúc một thời gian đều nói không được: “Người này mặc dù đã hơn ba mươi tuổi rồi, nhưng mà giống như mới hơn hai mươi tuổi, thậm chí là hơn mười tuổi, chẳng thấy chững chạc chút nào.”

Họ không nói kĩ, tôi cũng không tiếp xúc nhiều với Lý Trí, chỉ là theo cảm giác của tôi, Lý Trí có chút nông nổi, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh ta nói với giọng rất đắc ý, anh ta làm ở một công ty gì gì đó, thái độ ấy, giống như anh ta là tổng giám đốc của công ty ấy không bằng.

Tôi cũng đã từng đem những nghi ngại này nói với Mã Phương.

“Phiêu Phiêu, em có thể nói những lời này, chị cảm thấy rất vui. Chị biết, chị biết em muốn tốt cho chị, chị cũng hiểu rõ tình hình của Lý Trí, ba người chị gái của anh ấy... Nếu như hai anh chị đến với nhau được thật, những tháng ngày về sau của chị chắc là cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng mà nói gì anh ấy cũng chưa kết hôn, hơn nữa cũng chưa có con. Chị đã từng kết hôn, cho nên chị biết, lần đầu kết hôn, rất quan trọng đối với người khác. Những điều này đáng lẽ chị không nên nói ra, nhưng mà em không xem chị là người ngoài, chị cũng nói cho em biết những suy nghĩ sâu kín trong lòng.”

“Đối với lần đầu tiên, người ta thường rất thận trọng, chúng ta không biết phải làm gì, cho nên luôn rất cẩn thận, thường phải bỏ ra nhiều hơn, khi phạm phải sai lầm... Không phải chị không coi trọng lần kết hôn thứ hai, mà là, anh ấy chưa kết hôn, sẽ đối diện với cuộc hôn nhân này và con của chị với một thái độ chân thành hơn. Những lời nói này của chị chưa chắc là đã chính xác hoàn toàn, nhưng mà qua những lần anh chị gặp nhau, chị cũng có thể cảm nhận được anh ấy khác với những người đàn ông đã kết hôn khác.”

“Đương nhiên, anh ấy còn chưa chín chắn, hơn nữa, có cảm giác là anh ấy nhắm vào nhà cửa của chị. Nhưng mà chị cũng không phải con gái mười bảy mười tám tuổi nữa, chị sẽ không yêu cầu một tình yêu hoàn hảo, càng không nghĩ đến một tình cảm đơn thuần gì gì đó. Chị cần một người đàn ông, có thể em chưa cảm nhận được, bởi vì em chỉ có một mình, cũng chẳng có việc gì nhiều. Nhưng mà chị còn có con, lại mở cửa hàng kinh doanh, không có một người đàn ông chống lưng cho, thật sự là ai cũng muốn bắt nạt em.”

“Chị biết, anh ấy chưa chắc đã có thể làm chỗ dựa cho chị, nhưng mà, cho dù anh ấy là một con rối, cũng sẽ mạnh hơn chỉ có một mình chị. Anh ấy chưa đủ chín chắn, còn mang chút trẻ con, năng lực cũng bình thường, đây là những điều hạn chế của anh ấy. Chỉ cần chị kiếm được tiền mãi, chỉ cần chị không bị anh ấy lừa, anh ấy sẽ không rời xa chị. Tương lai nếu như bọn chị có con, cũng sẽ yên ổn hơn.”

Nói những lời này ra thực sự có chút gì đó tàn nhẫn, nhưng cũng rất thực tế, đến lúc này, tôi cũng chỉ biết chúc phúc cho chị mà thôi. Có điều, qua việc này, dì Vương đánh giá Mã Phương suy nghĩ quá đơn giản: “Bây giờ mặc dù người đàn ông đó có lẽ không dám làm gì xấu xa, nhưng mà năm năm mười năm sau thì sao? Lúc đó Mã Phương nghĩ rằng đã yên ổn rồi, người đàn ông đó mới bắt đầu buông thả chơi bời thì sao?”.

“Dì Vương, những lời nói này...”

“Những lời nói của dì không dễ nghe, nhưng mà cháu cứ từ từ mà cảm nhận.”

Tôi cũng không đánh giá cao Lý Trí cho lắm, nhưng thật sự không thích kiểu phán đoán này: “Dì Vương ơi, ý dì nói chị ấy nên tìm người đàn ông đã ly hôn và có con sao?”.

“Cũng không phải là như vậy, chỉ là, cái anh Lý Trí này, cháu đừng tưởng anh ta chưa kết hôn mà... Trước đây... haizz!”.

Tôi không nói gì nữa, thực ra trong lòng tôi cũng rõ rồi, Lý Trí làm ở miền Nam mười năm, nếu như toàn tâm toàn ý lập nghiệp, không nói thành tựu làm gì, ít nhất cũng phải có chút thành tích chứ. Nói là ba mẹ anh gọi về, nhưng mà nếu như có thể đứng vững lập nghiệp ở đó, ba mẹ anh ta tại sao không qua ở đó cùng anh?

Đàn ông ba mươi tuổi rồi, trước đây dựa dẫm vào bố mẹ, chị gái, bây giờ lại muốn dựa dẫm vào vợ...

Có điều, tôi và Mã Phương không thân quen gì nhau cho lắm, nói được đến đâu thì nói, cũng không dễ can thiệp quá sâu, nếu như là Đặng Linh Linh... Ồ, Đặng Linh Linh giờ đây cũng rất khó xử, sau khi thái hậu của cô biểu diễn đợt đó, cô ấy đành phải đồng ý qua lại với Thường Hữu rồi.

“Em không thấy khó chịu à?”.

“Nói thật lòng là, thật sự chẳng dễ chịu chút nào.”

“Thế thì...”

“Nhưng mà, có thể làm gì được đâu? Lần này thái hậu giả đến bệnh viện cho em thấy, nếu như em không làm theo, lần sau có thể biểu diễn thêm một lần nữa thật, nói gì thì nói mẹ cũng sắp sáu mươi tuổi rồi, nhỡ may mẹ có xảy ra chuyện gì thật...”

Nói đến đây, cô nặng nề thở dài, một câu nói đã ở ngay bên cửa miệng tôi, nhưng rốt cuộc tôi vẫn không nói ra – thái hậu nhà em, đúng thật là sướng mà không biết sướng, biết thế cho bà gặp một cô con gái mười mấy tuổi đã quậy phá tưng bừng, hơn ba mươi tuổi ly hôn n lần cho bà ấy biết!

Loading...

Xem tiếp: Chương 26

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Perfect Game - Trò Chơi Hoàn Hảo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 57


Dương Oa Oa Vô Địch

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9


Nhật ký son môi

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 8