1 Bảy năm trước, anh và cô gặp nhau, trời xui đất khiến tạo cho họ một mối liên hệ không thể xóa mờ.
Trong bảy năm, cô biến mất khỏi tầm mắt anh.
Bảy năm sau, lần nữa gặp lại, anh quyết không để cô thoát ra khỏi tầm mắt anh, quyết tâm giữ cô lại bên người.
2 Sân bay quốc tế Z.
Nhà vệ sinh nam tầng một.
"Này, đã xong chưa?" Một người hỏi.
"Đợi chút nữa. " Một người khác trả lời.
"Nhanh lên a, sắp không kịp rồi.
3 Chiếc xe sang trọng nhanh chóng chuyển động mang Cung Cảnh Hàn thoát khỏi dòng người vây quanh, mãi đến lúc không còn ai bám theo nữa, đôi mày rậm của anh mới thôi nhíu lại.
4 Bé vừa nói xong, Thần Thần không chút khách khí cho bé ánh mắt xem thường —— Cái gì mà học hỏi chứ, rõ ràng là đang vỗ mông ngựa mà.
Vân Nhàn khóe miệng giật giật –– Cho xin, con mới bao nhiêu tuổi thôi, cần gì học cái này a?
Không thể không nói, Thiên Thiên nịnh nọt rất đúng chỗ.
5 Bên này, Dương Tĩnh Lan gấp gáp đuổi kịp Cung Cảnh Hàn, đồng thời cất giọng nũng nịu : " Anh không thể đợi bạn gái đi chung sao, có việc gấp đến mức quên cả em à ?"
Bình thường Cung Cảnh Hàn sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến những lời nói vô nghĩa của Dương Tĩnh Lan, chẳng hiểu tại sao hôm nay anh lại muốn giải thích rõ ràng.
6 Bên này, ông & cháu ngoại mới ra lò vừa ăn vừa trò chuyện sôi nổi. Bầu không khí giữa ba người có vẻ rất hòa hợp, chí ít, từ ngoài nhìn vào là vậy.
Thần Thần cứ như đang tham gia đại hội thi kể chuyện, vô cùng nghiêm túc nói với Vân Trường những sự việc mà bé biết trong suốt thời gian sống tại Canada, từ sống với ai, làm gì, như thế nào một ngụm nói hết khiến ông có ảo giác đang cùng bé điều tra tội phạm nào đó hơn là đang tâm sự cùng nhau.
7 Vân Nhàn lên bảy, lần đầu tiên cô biết cảm giác có mẹ kế là như thế nào.
Cô còn nhớ ngày đó, cha cô mặc lễ phục đẹp đẽ dắt tay một người phụ nữ cười rạng rỡ vào nhà mình, cô nghe mọi người bảo đó là vợ mới của cha.
8 Cung Sở Nguyên chậm chạp đi sau Cung Viễn Hạo, mới đi được 10 bước hắn không nhịn được quay đầu lại, khi thấy Vân Nhàn vẫn đứng tại chỗ cũ “mê đắm” nhìn theo hắn thì bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ.
9 Cả căn phòng lại chìm vào yên tĩnh quỷ dị, một lúc sau, người đàn ông mang mới nhàn nhạt lên tiếng: "Có chuyện ra nói, không thì. . . biến đi. "
Tại một góc tường có tiếng sột soạt nhỏ bé vang lên, kế tiếp là một giọng nói mang năm phần quyến rũ, ba phần bất đắc dĩ cùng hai phần nũng nịu vô căn cứ xuất hiện trong căn phòng vốn dĩ chỉ có một người: "Ai yo, L.
10 Bởi vì Vân Nhàn quay lưng về phía hai bảo bối nên các bé không hề thấy được gương mặt thoáng hiện vẻ lo lắng cùng ánh mắt phức tạp của cô. Hiểu con không ai bằng mẹ, Vân Nhàn biết nếu cô thoáng để lộ một chút bất thường thôi cũng sẽ bị các bé phát hiện, mà cô lại không muốn để bảo bối phải bận tâm về bất kì điều gì, cho nên bảy năm nay cô đều tận lực biến mình trở thành một con người vui vẻ và hài hước.
11 Sáng sớm, bên ngoài trời xanh nắng ấm, trong nhà cũng là một quang cảnh tươi đẹp.
Xung quanh một cái bàn thủy tinh đơn giản sạch sẽ có một lớn hai nhỏ đang cặm cụi ăn sáng.
12 Mặc kệ ai đang phiền não điều gì, giờ phút này ba mẹ con Vân Nhàn tuyệt đối có tâm tình thật tốt mà dạo một vào lớn trung tâm thương mại.
"Mẹ, chúng ta mua cái đó về nhà trang trí được không?" Thiên Thiên hào hứng chỉ vào mỗ đồ vật trong cửa hàng.
13 Thiên Thiên lập tức mở ra loạt báo mới nhất hôm nay trên internet, sau đó, cả hai đều sửng sốt.
Chỉ thấy bìa đầu của mọi tờ báo đều là tin tức về sự kiện hợp tác giữa tập đoàn N.
14 Hai anh em đang thảo luận khí thế ngất trời chợt nhìn thấy Vân Nhàn đi tới liền thu liễm tâm tình của mình, các bé hiện tại còn chưa thể xác định cha là ai, tốt hơn là tạm thời chưa để lộ thông tin gì với mẹ.
15 "Chú ơi! Đợi chút!"
Nghe thấy âm thanh trẻ con trong trẻo, ngón tay đang chuẩn bị nhấn nút đóng cửa thang máy của Nhiên Nhật Phong cấp tốc ngưng lại.
16 Vân Nhàn trực tiếp đưa hai bảo bảo đến phòng hành chính làm thủ tục nhập học. Đối với cô mà nói, chỉ có chuyện các con không vào đây học chứ không có vấn đề học viện có nhận các bé hay chăng! Cô tin tưởng nếu bỏ qua hai bảo bối chính là thiệt hại lớn cho học viện.
17 Một câu nói của Lý Đông Hà đã thành công khiến cho tất cả những người có mặt tại đây lần nữa đổi sắc mặt.
Dạ Thiên Minh và Cung Quân Lăng mặc dù còn nhỏ, nhưng đã sinh ra trong tầng lớp thượng lưu, hàm ý này vẫn có thể nghe ra được.
18 Thi tuyển hằng năm là truyền thống được duy trì từ khi học viện được thành lập đến nay. Cuộc thi được tổ chức với nhiều mục đích. Đầu tiên phải nói đến lí do hạng nhất là để tuyển chọn những hạt giống nhân tài cho học viện cũng như cho tương lai của nước N.
19 Thấy Vân Nhàn cuối cùng cũng 'khuất phục' trước uy hiếp của mình, Cung Tịch Tuyết lập tức vui vẻ đến mức Vân Nhàn còn tưởng vẻ mặt đáng thương vừa rồi của cô là ảo giác nữa chứ.