Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 02

Chương trước: Chương 01



Chương 2

“Mày cho luôn à?”.

Tôi trầm mặc.

“Mày cho thật à?”.

Tôi tiếp tục im lặng, La Lợi nhào đến banh miệng tôi ra: “Hoàng Phiêu Phiêu, mày muốn chết phải không, muốn chết phải không hả!”.

Tôi khẽ giật giật khóe miệng: “Tao đưa cho anh ấy số điện thoại của tao mà.”

Tay của La Lợi thả lỏng ra ngay lập tức, nó đi lùi lại mấy bước, nhìn tôi với một thái độ cợt nhả: “Sao thế, để ý đến người đó rồi à?”.

Tôi than thở: “Tao ăn của anh ta một suất cơm, hai cái cánh gà, hai cái bánh trứng và uống một ly trà sữa mà.”

“Ủa, có thật là mày không chọn khoai tây chiên không?”. Khuôn mặt của La Lợi hiện rõ nét kinh ngạc, “Đây không phải là tác phong của mày à nha.”

“Cảm ơn mày nhắc nhở, lần sau tao sẽ nhớ gọi.”

“Cái này thì không cần nhớ đâu, mày cai được món khoai tây chiên, nói không chừng có thể giảm được hai cân thịt, quên mất! Suýt nữa thì bị mày đánh trống lảng sang chuyện khác, nói đi, rốt cuộc tại sao mày lại cho anh ta số điện thoại?”.

“Số điện thoại của tao được dùng công khai mà.”

“Cái gì?”.

“Làm một bà mai mang số hiệu 03 của trung tâm môi giới hôn nhân Hữu Duyên Thiên Lý Tương Ngộ, số điện thoại của tao có thể tìm thấy trên các trang mạng sina, QQ, 163, renren, douban, tieba.baidu và cả trên diễn đàn của trung tâm môi giới của bọn tao, trên status QQ của tao cũng ghi rõ số điện thoại sáng rực rỡ đó mà.”

“Chỉ vì điều này mà mày đưa số điện thoại cho anh ta?”.

Tôi lại trầm mặc thêm lần nữa.

La Lợi tự vỗ vỗ vào đầu mình: “Dù sao tao cũng mặc kệ, việc này mày phải phụ trách xử lý. Nhưng mà nếu có để lại di chứng gì về sau, tao sẽ xé xác mày ra luôn.”

Tôi đờ đẫn nhìn nó, trong lòng giơ lên một dấu tay ra hiệu chiến thắng. Lần nữa, La Lợi bị tôi đánh trống lảng sang hướng khác. Đúng thế, số điện thoại của tôi không có giá trị, chỉ cần có người lấy, tôi liền lấy một tấm danh thiếp từ trong hộp đựng danh thiếp ra với một thái độ niềm nở, cúi nửa người trên eo về phía trước, đồng thời nâng số cơ thịt quanh đôi mắt tròn tròn đang có xu hướng xệ xuống trên khuôn mặt lên, cuối cùng mới lộ ra nụ cười với hàm răng mà mỗi hai tháng một lần phải ngậm giấm để làm trắng, nói bằng một giọng điệu nịnh nọt, lấy lòng, ton hót: “Sau này hãy thường xuyên liên hệ, có nhu cầu hay không có nhu cầu cũng đều có thể tìm tôi đấy nhá, Hữu Duyên Thiên Lý Tương Ngộ của chúng tôi nằm ở trên đường Trung Sơn, tầng mười hai trong tòa nhà Phượng Hoàng, đi ra khỏi thang máy, anh/chị đi thẳng đến hết hành lang, rẽ phải, chính là cánh cửa đầu tiên đó nha!”.

Mặc dù người đến tìm tôi không hề nhiều, mặc dù đa số mọi người sau khi nhận lấy danh thiếp của tôi đều tiện tay vứt đi, nhưng mà tôi vẫn sẽ tiếp tục làm như thế.

Cái gì, tôi có tướng nô bộc á?

Mẹ kiếp!

Chị đây làm một công việc như vậy đó, lừa bịp được một thành viên sẽ có tiền phần trăm, có phần trăm có phần trăm có phần trăm!

Mẹ kiếp!

Chị đây mặc dù mỗi tháng chỉ phải nộp tượng trưng hai trăm tệ tiền thuê phòng làm việc ở công ty, nhưng mà chị đây vẫn phải mặc, phải tắm rửa, phải ăn uống, phải ăn khoai tây chiên mà!

Mẹ kiếp!

Chị đây không cúi mình nịnh nọt lấy lòng làm sao mà dụ dỗ được khách mới, không dụ dỗ được khách mới thì chị đây sống bằng cái gì? Một chút lương cơ bản ấy hả? Hay là cái số vốn mà chị đây cứ mua vào cái gì là cái đó rớt giá ấy hả? Hay là cái số cổ phiếu mà chọn cái nào là xanh cái đó hả? Vào cái thời đại mà căn phòng này đã bán được những hơn ba vạn tệ, chị đây vì giải quyết vấn đề hôn nhân cho phần lớn các chàng trai cô gái ế vợ ế chồng, tiện thể kiếm chác một chút tiền mà thôi, đó chẳng qua cũng chỉ là tỏa ra ánh hào quang thiêng liêng mà thôi!

Ôi, nói xa chủ đề quá rồi, tóm lại, số điện thoại của tôi không hề đáng giá, mức độ rớt giá của nó rất giống với mấy tờ quảng cáo nhỏ được dán trên cột điện, nhưng mà cho dù không đáng giá như thế nào đi chăng nữa tôi cũng có thể không đưa cho người ta. Nhưng mà tôi đã cho rồi, điều này là vì sao đây.

Ừm, thực ra bản thân tôi cũng có cái sự nghi hoặc về vấn đề này.

Có điều đưa thì cũng đã đưa rồi, cũng chẳng phải việc gì to tát cho lắm, muốn biết tôi làm nghề gì à? Bà mai! Bà mai không chỉ biết vun vào cho người khác, cũng chắc chắn biết được làm cách nào để chia rẽ người khác. Cần phải biết rằng công việc của chúng tôi không chỉ phụ trách nghiên cứu cân nặng, chiều cao, gia thế, học lực của các chàng trai cô gái, sau đó tìm cho họ một cái nồi hoặc một cái vung tương đương như thế, chúng tôi còn phải lắng nghe khách hàng kể lể về quá trình lịch sử, tâm sự về quá khứ. Trong những câu chuyện rõ ràng và sâu sắc đó, chúng tôi sẽ luôn biết được các cô gái kiêng kị điều gì, và... các chàng trai không thích cái gì.

Tôi đúng là không biết đầu óc của Lưu Thụy Căn bị chuột rút ở đâu, cho dù là anh ta thích kiểu phụ nữ tròn trịa mập mạp của đời Đường đi chăng nữa, nhưng mà cần phải biết rằng lúc đó tôi mặc bộ áo vest nghề nghiệp của tôi. Ồ, đừng nhầm lẫn bộ áo vest nghề nghiệp của tôi với những bộ áo vest có chất liệu vải cao cấp với đường cắt may tinh tế vừa vặn cho các cô gái làm việc trong mấy công ty ở những tòa nhà cao tầng kia, khi bước đi trông họ tha thướt như những cành liễu đu đưa trong gió xuân, họ đứng ở đó là có thể liên tưởng ngay đến những bộ áo vest theo phong cách OL[1].

[1] OL: Office Lady.

Bộ áo vest đó của tôi, được may bằng vải nỉ màu đỏ đậm, hơn nữa khi may tôi cố ý bóp vào thêm vài xăng-ti-mét. Mọi người đều biết, nếu như dáng người đẹp, khi may bóp vào một chút sẽ càng làm tôn dáng của người mặc hơn, nhưng mà dáng người có cái eo giống thùng nước, bụng mỡ lại dày như tôi đây, mặc bộ quần áo như thế lên người, thì đúng là quá bi kịch.

Hơn nữa tôi còn phối với bộ tất màu nâu, và một cái áo khoác màu đỏ tím, những đồ này phối với nhau, rõ ràng là ra một bộ trà kỷ, nếu không, tại sao cô bé ở trong quán cà phê đó lại phải chụp trộm tôi? Nếu không làm sao mà nó có thể trở thành bộ vest nghề nghiệp của tôi được?

Nếu như không như vậy, làm sao có thể làm nền cho sự cao quý, đằm thắm, dịu dàng, rộng lượng của các cô gái đến trung tâm chúng tôi nhờ mai mối, nếu không như vậy, làm sao có thể thu hút lượng người click chuột trên diễn đàn của baidu được?

Cho nên với kiểu ăn mặc như vậy, với một hình tượng như thế, tên Lưu Thụy Căn đó, hắn lại xin số điện thoại của ta, còn muốn gặp mặt ta lần thứ hai. Hắn, hắn, hắn hắn hắn hắn hắn... Hắn ta rốt cuộc là bị mù màu, hay là thật sự bị đói khát đến mức độ này rồi cơ chứ!

Thôi được rồi, những điều này có là cái gì đâu, lần gặp mặt thứ hai phải không, tôi nhất định sẽ cho lần thứ hai này thất truyền luôn! Tôi cứ dự tính như thế, nhưng mà điện thoại của Lưu Thụy Căn không phải là đến hẹn lại lên như tôi tưởng, ngày thứ hai không gọi, ngày thứ ba không thấy, ngày thứ tư, ngày thứ năm, ngày thứ sáu, ngày thứ bảy, ngày thứ tám đều không động tĩnh. Khi tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng, đồng thời lúc đó trong lòng cũng trào dâng một chút phẫn nộ, mẹ kiếp, đã không muốn hẹn hò với chị đây còn xin điện thoại làm quái gì, làm La Lợi bớt lại năm gói khoai tây chiên của ta, hay lắm sao, hay lắm sao, hay lắm sao?!

Không có điện thoại của Lưu Thụy Căn, nhưng mà không hề ảnh hưởng đến việc phải thôi tiếp tục xem mắt... Được rồi, nói một cách chính xác là đi xem mắt với người khác. Trong phần nhiều các tình huống, chúng tôi đều có chủ trương để các chàng và các nàng tự do gặp gỡ. Nói điều kiện của chàng cho nàng nghe, rồi lại nói điều kiện của nàng cho chàng nghe, nếu như hai bên đều chấp nhận, thì sẽ cho hai người số điện thoại, hoặc là để cho họ tự tiến hành gặp gỡ hoặc là giúp họ tìm một địa điểm hẹn hò nào đó. Có điều, cũng có một số người cực kỳ hay thẹn thùng hoặc là vì có vấn đề về tâm lý gì đó, không muốn cứ thế đi gặp người ta, thế thì dưới sự yêu cầu của họ, chúng tôi... Đương nhiên, điều chủ yếu nhất cũng chính là tôi, sẽ đi cùng với họ. Điều này không có nghĩa là tôi có tài cán chi cho lắm, mà là trong trung tâm môi giới hôn nhân không tìm được người nào nữa.

Mặc dù văn phòng của chúng tôi có diện tích ba mươi mét vuông ở ngay trên một miếng đất phồn hoa tại trung tâm thành phố, mặc dù cái văn phòng này là một căn phòng nhỏ với đầy đủ nhà vệ sinh, phòng khách, nhưng mà toàn bộ nhân viên của trung tâm môi giới hôn nhân Hữu Duyên Thiên Lý Tương Ngộ của chúng tôi cộng lại cũng chỉ có ba người mà thôi.

Người thứ nhất, đương nhiên là chị Rose Vu, Boss to nhất của chúng tôi, nhắc đến chị Rose Vu, đó cũng là một quá khứ huy hoàng, theo tình báo có được từ bà cô họ của dì Tư tôi. Chị Vu ngày đó cũng là một người phụ nữ bình thường, giúp chồng dạy con, giặt giũ cơm nước đủ cả, cho rằng việc hầu hạ ông xã là chức trách của mình, lấy việc dạy dỗ con cái làm mơ ước suốt cuộc đời mình, làm một cách cực kỳ tận tụy, làm hết sức mình, nhưng cũng chính là bởi vì chị quá cố gắng, quá vất vả làm cho người chồng được hầu hạ đó quá rảnh rỗi, thế là người đó ăn no rửng mỡ, bắt đầu cặp kè với người khác ở bên ngoài.

Chị Vu đầu tiên là cảm thấy tương lai mịt mờ, rồi khóc lóc, sau đó là níu kéo, là chửi bới, tóm lại, thủ đoạn nào cũng đều đã lôi ra dùng hết cả rồi, người đàn ông kia vẫn cứ thích gì làm nấy. Mới đầu vẫn còn biết kiềm chế một chút, sau này quả thật là chẳng thèm băn khoăn gì nữa, thậm chí phát triển đến mức đưa người phụ nữ đó về nhà luôn. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, anh ta cứ cho là chị Vu làm ầm lên như thế nào đi chăng nữa, rồi cũng có làm gì được nhau đâu?

Đúng vậy, có làm gì được nhau đâu?

Chị Vu không có công ăn việc làm, ngày xưa còn làm việc ột doanh nghiệp dở sống dở chết, sau đó doanh nghiệp kia giải thể, hơn nữa chồng cũng kiếm được nhiều tiền, nên chị yên tâm ở nhà làm người phụ nữ của gia đình. Một đồng một cắc cũng phải xin của chồng, bây giờ rơi vào tình cảnh này, chị còn có thể làm gì được đây?

Vào lúc đó, chị Vu cũng đã gần bốn mươi tuổi rồi, học lực của bản thân vốn không khá, ngoại hình sắc đẹp cũng đã rời xa chị lâu rồi, chị lại xa rời môi trường làm việc lâu như thế, cho dù là có lao ra ngoài xã hội tìm việc, thì có thể tìm được công việc gì đây? Mà ly hôn, thì làm sao chị dám?

Nhưng chị Vu cuối cùng vẫn ly hôn, sau đó mới có trung tâm môi giới hôn nhân này. Mặc dù trung tâm môi giới hôn nhân này nhìn không đẹp đẽ gì cho lắm, nhân viên cũng chẳng có mấy người, nhưng mà theo tôi thì đã tương đối tuyệt vời lắm rồi, ít nhất chị Vu có thể dựa vào cái này để không phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền hàng ngày, còn có thêm vài vạn để trả tiền thuê văn phòng này nữa.

Người thứ hai, đó là dì Vương, tiền bối của tôi. Trong vấn đề trai dựng vợ gái gả chồng, dì Vương có kinh nghiệm rất phong phú. Nghe nói rằng, từ ngày dì còn là một cô gái nhỏ bé đã bắt đầu làm mai làm mối cho người ta rồi, theo cách nói trong một câu chuyện truyền thuyết nào đó, sau này dì ấy lớn tuổi đi về Tây phương, chắc chắn dì được làm bà mai hàng đầu dưới trướng của ông Tơ bà Nguyệt.

Hai vị này, nhiệm vụ chủ yếu của dì Vương là một sớm một chiều cứ đi dạo trong công viên, nghe những cô dì chú bác nói về những câu chuyện của những cô con gái, những đứa con trai còn ế ẩm trong nhà, tìm đúng cơ hội, xác nhận chính xác mục tiêu, nhanh mồm nhanh miệng giới thiệu luôn về trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi, dì Vương có sở trường giới thiệu trước rồi mới thu tiền. Cảm thấy trung tâm môi giới của chúng tôi không đáng tin cậy ư? Không sao cả, hãy đến thử một lần trước đi, sẽ giới thiệu cho bạn một người, hai người ba người bốn người, chưa kể đến việc ai ai cũng là tinh phẩm, nhưng mà luôn là như vậy, cho dù không đúng với gu của bạn, cũng sẽ luôn rất chính qui, nghiêm túc. Nếu như ngay từ lúc ban đầu bạn có thể trụ vững, nhưng giới thiệu nhiều người vào, chẳng nhẽ bạn còn không chịu bỏ tiền ra? Cái gì, sẽ không liên hệ nữa ư? Không sao cả, chúng tôi có số điện thoại của bạn, chúng tôi sẽ tiến hành liên hệ hàng ngày, thăm viếng hàng giờ hàng phút.

Nói tóm lại, dì Vương đã kéo về được cho trung tâm môi giới hôn nhân bao nhiêu khách hàng thì tôi không biết, nhưng mà điều tôi có thể khẳng định là, số tiền dì Vương được trả cho công việc này nhiều hơn so với lương hưu của dì ấy, đương nhiên, cũng nhiều hơn cả lương của tôi, hai phần lương cộng lại, không biết là còn ưu tú hơn bao nhiêu cô gái công sở, nhân viên văn phòng, cho nên ba cô con gái và hai cậu con trai của dì cứ gọi là cực kỳ hiếu thuận với dì!

Còn chị Vu thì chủ yếu phụ trách những khách hàng hải ngoại, tôi cũng không biết là nguồn khách hàng của chị từ đâu ra, mối quan hệ ở đâu tới, học được “điểu ngữ” ở đâu, tóm lại, trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi, mỗi tháng luôn có thể có được một hai mối quan hệ quốc tế, giới thiệu Ngưu Lang Chức Nữ ở hai đất nước xa xôi cho gặp mặt nhau, có lẽ là không chắc chắn đôi nào gặp nhau cũng có thể thành cặp thành đôi, nhưng mà tôi thấy đã có bảy trường hợp thành đôi rồi. Mà trên thị trường hiện nay, giá khởi điểm của hôn nhân xuyên biên giới là ba vạn, cho nên, mặc dù lượng công việc chị Vu làm rất ít, nhưng trong trung tâm môi giới hôn nhân Hữu Duyên Thiên Lí Tương Ngộ của chúng tôi, tuyệt đối là một bộ phận quan trọng nhất.

Cho dù là cấp trên hay tiền bối đều là người có tài như thế, những việc còn lại như ghi chép hồ sơ, theo dõi trang web, cập nhật những tin tức mới nhất, những việc lặt vặt đương nhiên đều thuộc về tôi, cái việc đi cùng với người ta đến xem mắt vốn là sở trường của tôi, đương nhiên là càng phải phát huy.

Lần này tôi phải đi cùng với cô gái tên Đặng Linh Linh, nói thật rằng, lần đầu tiên khi tôi gặp Đặng Linh Linh, tôi cực kỳ ngạc nhiên, không phải là nói về vấn đề khuôn mặt rất xinh đẹp của cô, hay là vấn đề không đẹp bằng một Băng Băng nào đó, hay là vấn đề không ưu tú bằng một Băng Băng nào đó, mà là... Một cô gái như thế này tại sao lại phải đi xem mắt?

Đặng Linh Linh không phải là tuyệt sắc giai nhân, nhưng mà cũng là trên tiêu chuẩn. Mắt phượng, mũi cao, eo thon, chân đẹp, khuôn mặt toát lên vẻ đẹp thông minh, nói là bằng tuổi tôi, nhưng mà nhìn có vẻ như là trẻ hơn tôi ba tuổi. Hơn nữa cô gái này cực kỳ giỏi giang, mức lương bình quân của thành phố này là ba bốn ngàn tệ, một mình thu nhập của cô ấy thôi là đã trên bảy tám ngàn rồi, ngoài ra còn đứng tên hai căn hộ, một căn hộ một phòng ngủ cô đang ở, một căn hộ mặt tiền cho thuê mỗi tháng được ba ngàn, hai căn hộ này đều do cô ấy mua được! Về tính cách, mặc dù không phải là dịu dàng uyển chuyển, nhưng mà rất có giáo dục, tuyệt đối không phải loại người vô lý, thích gì làm nấy, bất kể đúng sai.

Một cô gái như vậy còn cần đi xem mắt, thực sự làm cho tôi không thể nào hiểu nổi, có điều sau này tôi cũng đã biết được. Cô gái này mặc dù có nhiều điểm tốt, nhưng mà thực sự sống quá khép kín. Người khác khép kín là sau khi đi làm về, còn cô gái này đi làm cũng khép kín, làm công việc giống với Cố Tiểu Bạch[2], không có người bạn nào luôn biết chọc người khác cười như La Chí Tường[3], cô gái này có thể nhốt mình ở trong nhà cả tuần không cần đi xuống dưới lầu.

[2] Cố Tiểu Bạch: Nhà văn tự do của Trung Quốc.

[3] La Chí Tường: Nam diễn viên Đài Loan.

Không gặp gỡ người nào, đừng nói là cô ấy đẹp hơn tiêu chuẩn, cho dù cô ấy có thật là một Băng Băng nào đó đi chăng nữa, không chừng cũng bị ế thật.

Đặng Linh Linh là khách hàng do dì Vương phát hiện ra, có điều vẫn chưa được tính là hội viên của chúng tôi, chính xác là cô hoàn toàn bị tôi ép ra ứng phó, bởi vì mỗi ngày đều bị tôi gọi điện thoại ngày ba lần đến quấy nhiễu, mặc dù cô không nói, tôi cũng biết được cô ấy nghĩ gì – Chị, em chịu thua rồi, em sẽ đi ra ngoài tắm nắng với chị vậy.

Phát giác ra sau này cô ta sẽ là một quân cờ lớn rất tốt cho chúng tôi, lần đầu tiên gặp mặt, tôi cũng cực kỳ thận trọng, chọn cho cô một chàng trai có bố mẹ là công chức, gia đình có một khu biệt thự. Đương nhiên, chàng trai này ngoại hình cũng không đẹp là mấy, theo sự hiểu biết của tôi, Đặng Linh Linh không hề để ý đến dung mạo của người ta.

“Đàn ông, không cần phải đẹp trai cho lắm, mấu chốt là có trách nhiệm, nhân phẩm và có tài cán gì hay không.”

Phải nói rằng, Đặng Linh Linh là một cô gái sống khép kín, nhưng mà khép kín một cách rõ ràng, rành mạch.

Tôi và Đặng Linh Linh hẹn gặp nhau ở dưới một biểu tượng ở trung tâm thành phố, sau đó đi bộ đến quán bò bít tết ở bên cạnh đó. Trên đường đi, tôi nói với cô một chút về tình hình của phía đằng trai: “Anh ta muốn ra nước ngoài, trước mắt đang dạy tiếng Anh ột lớp ở trung tâm đào tạo, em cũng không bài xích việc ra nước ngoài phải không?”.

“Ừm.”

“Thế thì lát nữa hai người có thể nói chuyện nhiều với nhau rồi.”

Đặng Linh Linh gật gật đầu, có chút ngại ngùng nói: “Đúng rồi, anh ta tên gì?”.

“Trương Tường, Trương mà ghép từ hai chữ ‘Cung’ và ‘Trưởng’, còn Tường ở trong từ ‘phi tường’ đó.”

Tôi và Trương Tường đã gặp nhau rồi, cho nên chẳng mất bao nhiêu thời gian là đã có thể tìm thấy anh ta, anh ta nhìn thấy chúng tôi liền lập tức đứng dậy, còn tôi vừa nhìn thấy anh ta đã thầm kêu khổ ở trong lòng. Trương Tường nói mình ột mét bảy mươi ba, xét thấy anh ta thật sự cao hơn tôi, tôi cũng chưa bao giờ để ý kĩ, nhưng giờ đây, Đặng Linh Linh bên cạnh tôi đây thực sự ột mét sáu mươi chín đó! Mặc dù chỉ chênh lệch nhau một chút thôi, nhưng mà tại sao tôi cứ thấy Đặng Linh Linh có khí thế hơn anh ta cơ chứ?

“Đàn ông cao ngầm, đàn ông cao ngầm, đàn ông cao ngầm...” Tôi vừa lẩm bẩm như vậy, vừa đưa Đặng Linh Linh đi qua bên đó, sau đó giới thiệu hai người cho nhau, Trương Tường đưa danh thiếp qua, xem ra có vẻ không giống danh thiếp lắm, tôi liếc mắt nhìn qua, liền nhìn thấy một dòng chữ tiếng Anh, hình như là một câu ngắn ngắn gì đó.

“Thật không hổ danh là giáo viên tiếng Anh, tôi đọc không hiểu gì cả.” Đặng Linh Linh mở miệng nói.

Trương Tường nở một nụ cười, để lộ ra mắc cài niềng răng, thành thật mà tự hào cất tiếng nói: “Trước đây tôi đều làm ở Quảng Châu, tiền lương hàng tháng là sáu ngàn.”

Loading...

Xem tiếp: Chương 03

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Lão Cha

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 20


Trường Học Phép Thuật

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 44



Bộ Bộ Sinh Liên

Thể loại: Lịch Sử, Quân Sự

Số chương: 634


Thú Thế Chi Tế Thế An Dân

Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ

Số chương: 35