Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kế Hoạch Của Bảo Bối: Người Mẹ Này, Con Muốn Chương 14: Cố Hành Thâm, Chẳng Lẽ Anh Thật Ra Là Yêu Đường Dự...

Chương trước: Chương 13: Tiểu Kiều, Không Ngờ Em Thầm Mến Anh Lâu Đến Vậy



Editor: Ngạn Tịnh.

"Cố Hành Thâm... " Cung Tiểu Kiều có chút kinh ngạc, sao anh lại xuất hiện ở chỗ này?

"Không phải anh đi tham gia tiệc sinh nhật của Cung Hàn Niệm sao?"

"Nếu không phải bị anh bắt gặp, em còn định giấu giếm anh bao lâu?"

Ánh mắt như chứa ngàn vạn dao găm kia liếc qua khiến Đường Dự nhanh chóng lùi về phía sau Cung Tiểu Kiều.

Ngữ khí chất vấn kia của Cố Hành Thâm khiến cô thật không thoải mái

"Tôi cũng đâu muốn giấu anh đâu! Dù sao cũng chẳng phải chuyện xấu gì, tôi và Đường Dự thật lòng yêu nhau, có sao không?" Cung Tiểu Kiều sờ sờ đầu Đường Dự.

Đường Dự hiện tại thầm muốn khóc.

"Em nói là thật?" Cố Hành Thâm nhìn cô, gương mặt nhìn không ra vui buồn, quả thực giống như bình tĩnh trước giông bão.

"Đương nhiên là thật!" Đường Dự vừa định ló đầu ra giải thích đã bị Cung Tiểu Kiều đẩy trở về.

Mà hành động đó trong mắt Cố Hành Thâm lại là hành động thân thiết giữa hai người.

"Không được!" Cố Hành Thâm thốt ra.

Thật lòng yêu nhau? Năm đó cô cũng như vậy, đứng trước mặt mình, lời thề son sắt nói bản thân và Tần Nghêu thật lòng yêu nhau. Mà năm đó anh vô lực ngăn cản, giờ theo bản năng không muốn giẫm vào vết xe đổ.

"Lần này lại là dựa vào cái gì mà không được?" Cung Tiểu Kiều cười lạnh.

"Chính là không muốn em gây hoạ cho người quen mà thôi"

Cung Tiểu Kiều đen mặt, hai tay chà xát gương mặt trắng trắng non mềm của Đường Dự, "Thôi đi! Đường Dự vốn dĩ đã là một cái tai hoạ rồi có được không! Tôi cảm thấy hai cái tai hoạ chúng tôi ở bên nhau là rất xứng. Đường Dự anh nói có phải không?"

"Anh có thể nói không phải sao?"

"Đương nhiên không thể!"

"Đường Dự, cậu xác thực muốn ở chung một chỗ với cô ấy?" Cố Hành Thâm ung dung hỏi.

"Đương nhiên!" Cung Tiểu Kiều trực tiếp trả lời thay Đường Dự.

"Được, từ nay về sau cậu không còn là người của công ty Cố thị nữa!"

"Lão đại! Đừng mà! Đừng vứt bỏ tôi!" Đường Dự như gặp phải đại biến hô ra tiếng, chỉ thiếu quỳ gối ôm đùi Cố Hành Thâm nữa mà thôi.

"Vậy cậu muốn tôi hay muốn cô ấy?" Cố Hành Thâm mị hoặc cười. (Editor: Cứ thấy lời thoại này sai sai... 囧rz)

"Đương nhiên là muốn lão đại rồi!" Đường Dự chém đinh chặt sắt trả lời (⊙▽⊙)

Này, câu hỏi này sao nghe cứ như có ý gì đó khác vậy! Cố Hành Thâm, thật ra anh là yêu Đường Dự đúng không!

"Nghe rồi đấy, đây là người đàn ông em lựa chọn?" Cố Hành Thâm nhìn cô, dường như đang trào phúng ánh mắt nhìn đàn ông của cô trước sau vẫn kém như vậy.

"Lão đại, oan uổng quá! Tôi không phải người đàn ông của Tiểu Kiều! Tôi cùng Tiểu Kiều một xu quan hệ cũng không có!"

"Đường Dự nói đúng, hai chúng ta môt xu quan hệ cũng không có, nhưng một khối(*) quan hệ đều có!" Cung Tiểu Kiều ngực nghẹn một hơi. Vốn chỉ định đùa một chút, lại bị thái độ chuyên chế của Cố Hành Thâm chọc giận.

(*) Một trong đơn vị tiền của Trung Quốc.

"Tôi nói này Tiểu Kiều tỷ tỷ, tỷ đừng hại tôi có được không! Lão đại, là mẹ tôi. Mẹ tôi bức tôi đi xem mắt, nhưng trong tim tôi chỉ yêu mỗi Tiểu Bình, cho nên mới nhờ Tiểu Kiều đến diễn một tuồng kịch!"

Thời khắc mấu chốt, Đường Dự vì bảo toàn tính mạng, tiềm năng bộc phát, miệng mồm lanh lợi, ý nghĩ rõ ràng.

"Cái tên vong ơn bội nghĩa! Lần sau đừng hòng tôi giúp anh!" Cung Tiểu Kiều đá anh một cái, quay đầu bước đi.

Đi một đoạn đường không xa liền phát hiện phía sau có người đi theo.

"Chân bị trật?"

Tiếp tục đi.

"Anh cõng em?"

Không nhìn!

"Tức giận?"

"..."

Người đàn ông này sao có thể biến sắc mặt còn nhanh hơn lật sách thế chứ!

"Thứ tư là bắt đầu hội ca nhạc của Kim Mộc Lân, anh có mấy tấm vé vào cửa"

Hai mắt Cung Tiểu Kiều đột nhiên sáng lên, quay người lại, "Vé đâu?"

"Đứng như vậy không thấy mệt sao? Lên đi!"

"Đưa vé đây, tôi liền lên lưng anh"

"..." Đây cũng coi như là trao đổi sao?

"Thật không hiểu các cô gái như em sao lại thích loại đàn ông nam không ra nam nữ không ra nữ đó chứ!"

Cung Tiểu Kiều đoạt lấy vé, sau đó nhảy lên lưng Cố Hành Thâm, "Anh không hiểu là phải, tôi với anh có sự khác nhau!"

Mấy năm nay cô không ít ần cáu kỉnh với Cố Hành Thâm, chỉ là tới nhanh đi cũng nhanh. Anh chỉ cần hơi chút ngon ngọt cô liền vui vẻ ra mặt.

"Cố Hàn Thâm, không phải anh luôn không thích tôi theo đuổi Kim Mộc Lân sao? Sao lại cho tôi vé?"

"Cho em thì em cứ dùng, hỏi nhiều như vậy làm gì! Chuyện em cùng Đường Dự hồ nháo anh còn chưa tính sổ với em đâu. Cứ cho là không muốn đến dự tiệc sinh nhật của Cung Hàn Niệm, cũng không cần dùng cách này để lảng tránh. Chỉ cần là chuyện em mở miệng, anh nhất định sẽ làm theo ý em"

"Ôi, thật đáng ghét, anh không vạch trần tôi thì sẽ chết sao!"

"Có bản lĩnh thì thông minh một chút đừng để anh phát hiện, nếu không thì thành thật một chút cho anh!"

Loading...

Xem tiếp: Chương 15: Có Còn Nhớ Tần Nghêu Bên Hồ Đại Minh Không?

Loading...