101 Vu Thư hỏi Phó A Bảo Từ Thanh có chút bối rối, bà ta căn bản cũng không cân nhắc qua chuyện của Phó A Bảo, lập tức lại bị hỏi, bà ta nhìn nhìn sắc mặt Vu Thư, cũng nhìn không ra câu hỏi này của Vu Thư là có ý gì, chỉ có câu này bà ta thực sự không rõ ràng, là hỏi con bà sau khi sinh làm thế nào nói rõ với Phó gia và Phó A Bảo sao? Dù sao Trịnh Cảnh Đồng trên danh nghĩa là kết hôn với Phó A Bảo, đột nhiên một đứa nhỏ tới, dù sao vẫn phải thông báo một chút, Phó gia không phải gia đình tùy tùy tiện tiện.
102 Sắc mặt Từ Thanh tái nhợt sau đó liền lập tức nói: "Tỷ tỷ, lời này của chị em nghe không hiểu, Giai Giai của chúng em chính là muốn báo ân, không có ý nghĩ khác.
103
"Weibo?" Phó A Bảo quay đầu lại nghi hoặc mà nhìn Trịnh Cảnh Đồng, ý tứ kia hình như là đang nói: Anh cơ á?
Không phải Phó A Bảo xem thường Trịnh Cảnh Đồng, mấy tháng trước Trịnh Cảnh Đồng ngay cả đăng Weibo thế nào cũng không biết, quê mùa tới đòi mạng, bây giờ lại nói với cậu muốn đăng kí Weibo, còn muốn Weibo chứng thực! Phó A Bảo cậu vẫn còn chưa chứng thực đây! Trịnh Cảnh Đồng cái tên này dám nhanh chân đi trước!
(Weibo chứng thực: Weibo có chữ V sau tên weibo, đây là weibo đã xác thực thân phận)
Phó A Bảo trong lòng vô cùng phẫn nộ, chính là loại cảm giác tâm tắc bị thua kém một người bình thường đột nhiên vượt qua.
104 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hôm sau Trịnh Cảnh Đồng đăng một cái weibo làm sáng tỏ lời đồn lúc trước:
"Rất nhiều người nói tôi và A Bảo trong lúc đó cãi nhau mâu thuẫn, kỳ thực không phải, A Bảo chỉ là gần đây thân thể không tốt lắm, cho nên không thể nào xuất hiện, người quen biết em ấy đều biết, em ấy đã xin nhà trường tạm nghỉ học một năm dưỡng bệnh, tình cảm của tôi và em ấy rất tốt, tôi rất yêu em ấy, hy vọng mọi người đừng nên thương tổn em ấy, mặt khác, cảm ơn quan tâm của mọi người.
105 Weibo này của Trịnh Cảnh Đồng có thể nói là một viên đá làm dấy lên sóng gió ngập trời, có thể tạc oa, loại bát quái tiểu tam này là đề tài bất kể lúc nào cũng sẽ trở thành top đầu, mọi người đối với loại scandal này cảm thấy hứng thú nhất.
106 Thời điểm đứa nhỏ gần 9 tháng A Bảo mỗi ngày đều kinh hồn táng đảm, cậu luôn rất sợ hãi, buổi tối đều là gặp ác mộng, ngoại trừ trị liệu ăn uống cùng massage cái khác cậu làm rất ít, phụ nữ có thai chung quy có rất nhiều bất tiện, không thể tùy tiện dựa vào thuốc, có khi cậu cả đêm ngủ không được, Trịnh Cảnh Đồng chỉ có thể ở một bên massage cho cậu, trò chuyện với cậu, trong lòng vô cùng đau lòng, nhưng lại cái gì cũng không làm được.
107
Trịnh Cảnh Đồng đăng weibo này ra sau đó trên mạng quả nhiên bùng nổ, mấy tháng trước còn nói chuyện của tiểu tam và con cái, hiện tại đột nhiên lại có con, đứa nhỏ này từ nơi nào bay tới?!
Ngoại trừ một vài người bên ngoài sự kiện tiểu tam lần trước không rõ ràng tình hình, những người khác đều không có suy nghĩ nhiều, Trịnh Cảnh Đồng đều có thể quang minh chính đại đăng weibo như thế, cho nên lai lịch đứa nhỏ này khẳng định không thành vấn đề, không phải mang thai hộ chính là nhận nuôi, tuyệt đối không phải là đứa nhỏ sinh cùng nữ nhân khác, không phải vậy chính là tự vả vào miệng sao.
108 Nam nam sinh tử này trên weibo của Trịnh Cảnh Đồng lại khiến trên mạng náo nhiệt một trận, đa phần người ta nhất định là không tin, thế nhưng cũng không có thiếu người cảm thấy thuyết pháp này rất thú vị, thế là lại là một phen cấu xé.
109
Trịnh Cảnh Đồng hoàn toàn là bận tâm vớ vẩn, Phó A Bảo tâm khoan đến độ có thể trang đại tượng (*), đi học là cái lông gì chứ, đừng nói tạm thời nghỉ học một năm, tiếp tục nghỉ thêm một năm nữa cậu đều hoàn toàn không quan tâm, bạn học mới thì làm sao, bạn học mới cũng là người a, bạn học cũ biến thành học trưởng học tỷ thì làm sao, kia cũng không phải đều là người sao? Lẽ nào gặp mặt còn phải cúi đầu hay sao?
(Trang đại tượng: Trang đại tượng là khẩu ngữ vùng Đông Bắc, ý tứ chính là giả bộ cao thượng giả bộ thanh khiết)
Trịnh Cảnh Đồng cũng không tỉ mỉ ngẫm lại, Phó A Bảo đối với thi cử linh tinh đều hoàn toàn không thèm để ý, có thể thấy được tâm có bao nhiêu khoan, tạm thời nghỉ học cái gì lưu ban cái gì, cậu hoàn toàn không thèm để ý được chứ! Dù sao cũng vẫn là đi học, cậu cũng không muốn đi học tập tri thức văn hóa gì đấy, cảm thụ bầu không khí trường học một chút, quen vài bằng hữu, cuộc sống phong phú một chút.
110
"A a a a a a -" Trong phòng học đều là rít gào của nữ sinh.
Các nam sinh phần lớn bịt lỗ tai đầy mặt dở khóc dở cười, phấn khích vớ vẩn cái gì a, Phó A Bảo bất quá là tạm nghỉ học một năm mà thôi, trước đây cũng không phải chưa từng thấy, còn kích động như vậy sao.
111 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Phó A Bảo đối với tâm tư kỳ quái của Trịnh Cảnh Đồng hoàn toàn không biết gì cả, cậu vừa về nhà liền đi lục lọi đống quần áo cos kia của cậu, vóc người hiện tại của cậu khôi phục nguyên dạng, cái gì cũng có thể mặc, trong chốc lát cậu liền lục ra được bộ quần áo ao ước trong lòng đã lâu kia, không nói hai lời liền muốn cởi quần áo ra mặc thử vào xem sao.
112
Phó A Bảo cảm thấy cái nhà này quả thực không thể nán lại nữa rồi, Trịnh Cảnh Đồng quả thực phản trời rồi, cậu hiện tại thế nhưng muốn xem sắc mặt của Trịnh Cảnh Đồng, mặc quần áo đều phải bị hạn chế rồi!
Nhưng lời giải thích của Trịnh Cảnh Đồng lại rất cây ngay không sợ chết đứng: Anh đều sẽ không để đứa nào khác tùy tiện nhìn, hai chúng ta phải bình đẳng a!
Phó A Bảo tuy rằng cảm thấy rất có đạo lý, thế nhưng rõ ràng ở trong nhà này địa vị của cậu tương đối cao, dựa vào cái gì phải đứng ngang hàng với Trịnh Cảnh Đồng a! Có bản lĩnh anh cũng đi sinh con đi a! Cũng là con người, tại sao em phải chịu khổ nhiều như vậy! Anh nếu có thể sinh con cho em, đừng nói mặc quần áo, anh bảo em để lõa thể làm cái gì thì làm! Em đều nghe lời anh!
Phó A Bảo tắm xong ngồi ở trên giường nước mắt rưng rưng ăn cơm tối, cậu cảm thấy cậu ăn không phải cơm, ăn chính là chua xót trong lòng, trong lòng khỏi nói khổ nhiều thế nào, cái mông đau quá hu hu hu, quả thực không thể được rồi, ngày mai còn phải đi học đấy, dáng vẻ như vậy còn có thể đi học sao, phỏng chừng sáng mai bò dậy không nổi, cũng không thể vừa khai giảng đã xin nghỉ đi, rất không tốt a.
113 Trịnh Cảnh Đồng nói chờ liền thật sự chờ, từ sáng tới trưa vẫn luôn ngồi trong xe dùng máy tính làm việc. Phó A Bảo lúc đi ra đã hơn 12h, Trịnh Cảnh Đồng trước đó đã gọi điện thoại về nhà rồi, nói là A Bảo không về ăn cơm trưa, buổi chiều tới công ty với y, vừa vặn Phó A Bảo buổi chiều cũng không có lớp.
114 "Anh ôm Tiểu Duệ Duệ tới đây cho em, em muốn ngủ với con. " Phó A Bảo tâm tâm niệm niệm chính là con, hôm qua hai người ở trên giường chơi đùa tới rất vui vẻ, con trai vừa mềm vừa đáng yêu, tuy rằng không nói chuyện được chỉ có thể đát đát, thế nhưng nhuyễn manh a, còn có thể sáp tới gặm mềm mềm mình vài cái, hơn nữa cậu cảm giác tiếp tục dạy mấy hôm con trai khẳng định có thể gọi ba ba rồi, không ngừng cố gắng a.
115 Rất nhanh liền tới ngày quốc khánh, đối với Phó A Bảo và Trịnh Cảnh Đồng mà nói ngày quốc khánh hình như không có gì đặc biệt, cũng chính là nghỉ hè mà, bất quá đối với Phó Trạch Văn mà nói liền rất đặc biệt.
116 Liên quan tới A Bảo đến cùng có thích mình hay không Trịnh Cảnh Đồng vẫn là rất có tự tin, theo tính cách của A Bảo, là tuyệt đối sẽ không tại dưới bất kỳ tình huống tỉnh táo nào phát sinh quan hệ với người không thích, cậu yêu ghét rõ ràng, đơn thuần tốt bụng, hơn nữa khá là tùy hứng, làm việc đều bằng yêu thích, một chút là có thể nhìn thấu.
117 "Duệ Duệ, cha ôm ôm. " Trịnh Cảnh Đồng cởi áo khoác tây trang ra ngồi trên thảm cúi xuống giang tay với Tiểu Duệ Duệ, con trai y gặm vịt vàng bé nhỏ tới không biết trời đất đâu, thứ này ăn lại không ngon, như thế nào gặm tới hăng hái như vậy.
118 Trịnh Cảnh Đồng hôm sau liền phái người đi thăm dò, học sinh học trong trường nhiều như vậy, tra vẫn là rất khó, Phó A Bảo không biết là bởi vì mọi người thật sự không dám nói với cậu, phần lớn chỉ dám lén lút nghị luận, Trịnh Cảnh Đồng phái người hơi hơi điều tra một chút liền tra ra vấn đề rồi.
119 Trịnh Cảnh Đồng cảm giác mình sau này đánh cược với Phó A Bảo nhiều lắm, đứa nhỏ xui xẻo này trời sinh thiếu tâm nhãn, biết cái gì là đánh cược không? Đánh cược song phương đều phải đưa ra điều kiện, anh thắng thì như thế nào, em thắng thì như thế nào.
120 Đinh Vũ và Đinh Lê cho rằng người đi vào là nhân viên phục vụ, bọn họ không nghĩ tới là Phó A Bảo, bởi vì Phó A Bảo căn bản không biết bọn họ ở phòng nào, nhất định phải sớm gọi điện thoại hỏi.