681 - Lãnh đạo cũ, đây là Trưởng ban Hàn của tỉnh chúng tôi. Phương Di Mai tỏ ra không được tự nhiên như trước kia. Trước mặt Diệp Trạch Đào tỏ ra cẩn thận hơn rất nhiều.
682 Ngược lại với tâm trạng vui vẻ của Hàn Trình Quân. , tâm trạng của Phương Di Mai hết sức tồi tệ. Sự việc vừa qua cho thấy rõ vị trí của Phương Di Mai trong lòng Diệp Trạch Đào đã không còn như trước.
683 Diệp Trạch Đào không hề biết tình hình của mấy người Phương Di Mairằng, nhắc nhở Phương Di Mai quả nhiên là hành động của có hiệu quả rõ ràng của Diệp Trạch Đào.
684 Ăn cơm xong, sau khi Diệp Trạch Đào rửa xong bát đũa, hai người lại ngồi xuống… Hô Diên Ngạo Bác nói: - Tất cả mọi người đều biết vợ con là thương nhân, con có tiền cũng không có gì là lạ, nhưng nếu như xét về lâu dài, thì khó tránh được có đàm tiếng, cho nên chuyện này con nhất định phải giải quyết được.
685 - Không phải bà đang ở cùng Phương Mai Anh sao? Hô Diên Ngạo Bác cảm thấy kỳ lạ nói… - Người ta là đến để khoe khoang, lôi kéo tôi đi mua đồ cho cháutrai mình.
686 - Bí thư Diệp, không xong rồi, chính quyền đang bị nhân dân huyện Sơn Lâm bao vây. Ngay lúc Diệp Trạch Đào và Triệu Hương Lăng đang nói chuyện trong phòng thì Kiều Ứng Xương lại gọi điện thoại đến, vừa mở miệng ra nói thì đã nói một chuyện khiến cho Diệp Trạch Đào cảm thấy căng thẳng trong lòng.
687 - Tình hình thế nào rồi? Xe chạy nhanh trên đường xã Sơn Lâm, Diệp Trạch Đào bấm số điện thoại của Lưu Định Khải. - Bây giờ còn có thể khống chế được, tuy nhiên, theo chúng tôi được biết, khu vực xung quanh có một vài chỗ có động tĩnh, nhưng quan trọng nhất chính là quần chúng vẫn không hiểu.
688 Nhân dân ở đây vốn đều trong bầu không khí khẩn trương giờ đã lắng xuống, Diệp Trạch Đào khẽ mỉm cười, nói lớn trong loa: - Tôi biết mọi người lo lắng đến vấn đề cuộc sống sau này, nói thật việc này nếu như đặt vào ai thì người ấy cũng phải lo lắng thôi, bố mẹ của tôi cũng là nông dân tôi cũng xuất thân từ nông dân, cho nên tất nhiên là tôi phải nghĩ cho mọi người rồi.
689 Nghe thấy mọi người cười, Diệp Trạch Đào cũng cười nói: - Mỗi người chúng ta đều hi vọng sẽ đi qua những ngày tốt đẹp, hi vọng ở phía trước, thấy được hi vọng sẽ mạnh hơn so với không có hi vọng, bà con, mọi người có đồng ý đoàn kết cùng với Huyện uỷ, chúng ta cùng nhau cố gắng để tạo ra tương lai tốt đẹp của chính chúng ta hay không? Diệp Trạch Đào nói những lời này rất có sức khích động, mặc dù nói rất bình thản nhưng nó đã đốt cháy tâm tư khát vọng muốn làm giàu của những người dân trong thôn, khi nghĩ đến dự án Diệp Trạch Đào nói sắp trở thành sự thật, ánh mắt mọi người đều đang toả sáng.
690 Có thể nói Diệp Trạch Đào giải quyết sự việc rất nhanh chóng, không cần nói đã giải quyết rất nhanh chuyện của thôn Sơn Lâm, cũng bởi vì tiếp theo nơi này là trọng điểm nên đã sắp xếp Lam Nhất Thiên vào một vị trí quan trọng.
691 Mặc dù đã mấy ngày chưa về nhà, vừa bước vào cửa nhà Diệp Trạch Đào đã thấy trong nhà rất ngăn nắp và sạch sẽ, thấy tình hình này Diệp Trạch Đào biết trong khoảng thời gian mình không có ở huyện, Kiều Ứng Xương vẫn luôn cho người đến quét dọn.
692 Trong lúc truyền thông còn chưa kịp phản ứng thì huyện Lục Thương đã tổ chức họp các phóng viên lại để thông báo về tình hình của huyện Lục Thương. Gần đây huyện Lục Thương đã trở thành tiêu điểm của giới truyền thông, đầu tiên là được xác định làm huyện thí điểm, tiếp theo là các thôn dân phản động, sau đó đột nhiên lại xảy ra chuyện đấu súng, huyện Lục Thương vốn chỉ là một huyện nhỏ không ai để ý đến đã trở thành một huyện mà cả nước phải lo lắng, đây chính là điều làm cho các lãnh đạo huyện bất ngờ, cho dù là các lãnh đạo ở Tỉnh cũng không ngờ là sự việc lại biến chuyển đến vậy.
693 Nhiếp Tiểu Vĩ ngồi bên ngoài phòng làm việc của Diệp Trạch Đào bây giờ đã có chút đứng ngồi không yên, anh ta quá rõ ràng sau khi phát sinh chuyện này Diệp Trạch Đào có cách nhìn khác về mình.
694 Ngay tối hôm đó, Diệp Trạch Đào nhận được điện thoại từ Lạc Vũ. Điện thoại vừa thông, Lạc Vũ liền lớn tiếng nói: - Bí thư Diệp, phóng viên đã viết một bài báo gửi tới một trang web lớn trong nước rồi đấy! Câu nói không rõ ràng khiến Diệp Trạch Đào không hiểu thế nào.
695 Lần này phóng viên đến đây quả nhiên rất đông, mọi người sớm đã chờ ở đó, Diệp Trạch Đào sau khi ngồi xuống, nhìn lại một lượt, thậm chí có không ít phóng viên nước ngoài.
696 Cuộc họp báo đã đến hồi kết thúc, mọi người nhận ra rằng Bí thư huyện ủy quá mạnh mẽ, chậm rãi nói chuyện với các phóng viên trong ngoài nước, hoàn toàn không một chút sợ hãi.
697 Cuộc họp báo rõ ràng đã thành công. Thông qua cuộc họp báo, bây giờ huyện Lục Thương đã có một diện mạo hoàn toàn mới trước mắt cả thế giới. Hình tượng người bí thư huyện ủy trẻ tuổi Diệp Trạch Đào lần đầu xuất hiện trước mặt mọi người rất bình tĩnh.
698 Ngay ngày hôm sau, Diệp Trạch Đào và Tôn Lôi vừa bàn xong công việc, sau khi tiễn Tôn Lôi đi, Phương Mai Anh đột ngột gọi điện tới. Phương Mai Anh hiếm khi gọi tới.
699 Nhận được điện thoại của Diệp Trạch Đào gọi đến nhanh như vậy, Điền Lâm Hỉ nghi ngờ hỏi: - Trạch Đào, còn có chuyện gì? - Thầy, con nghĩ tới một tình huống, nếu đối phương có thể dùng một người phụ nữ đến tố cáo con, vậy thì công ty của Dương Quân kia liệu sẽ trở thành đòn công kích của đối phương hay không? Điền Lâm Hỉ là người khôn khéo cỡ nào cũng không thể nghĩ tới khả năng đó, được Diệp Trạch Đào nhắc nhở lập tức nghiêm túc nói: - Trạch Đào, chuyện này rất có khả năng xảy ra, chúng ta cần phải chia nhau ra liên lạc.
700 Họp báo đã mở, tất cả mọi việc dường như đều đã bình lặng trở lại, ánh mắt của nhân dân cả nước đều đang hướng về phía thị trấn nhỏ bé nhưng đầy danh tiếng này, tất cả mọi người đều biết nơi này đã trở thành huyện thí điểm của sản nghiệp dân tộc của Trung Quốc, đương nhiên cũng không một ai biết đồng thời cũng có một trận đấu ngầm đã nổ ra.